The first 200 lines.
MỘT BỘ PHIM CỦA NETFLIX
TRI KỶ SEOUL
Peter thân mến,
Lời chào từ Seoul.
Khi anh nhận được thư này, chắc em đã về.
Nhưng em không thể về mà chưa viết cho anh.
Anh luôn chọc em vì em thích ở nhà.
Nhưng em nghĩ anh sẽ tự hào nếu anh thấy em ở đây.
- Kim chi! - Kim chi!
Mọi thứ mẹ em nói đều là thật.
Hàn Quốc vượt xa mọi thứ em tưởng tượng.
Bọn em đã chạy không ngừng nghỉ, cố xem và làm
và ăn hết mọi thứ trước khi hết kỳ nghỉ xuân.
Cả nhà em vui vẻ bên nhau.
Mặc dù vậy, chắc bố em là người vui nhất cả chuyến đi.
Này các con, bố nghĩ bố muốn cầu hôn Trina.
Ôi Chúa ơi, bố à!
Đây là cả kế hoạch lớn của con đấy, bùm, bố khỏi cảm ơn!
Mà phần hay nhất là dành thời gian bên chị em của em.
Ta làm được.
Anh biết không, sự thật là, em chả có thời gian để nhớ anh.
Đùa thôi. Em nhớ anh phát điên. Mong là em sẽ vào được Stanford
và ta không phải xa cách như thế này nữa.
Em yêu anh, Peter. Luôn yêu và mãi yêu.
Như tiếng rắm kéo dài, không, một vết bầm không bao giờ tan.
Kitty.
Em nói vậy thôi, cái này hơi lố, dù là với chị.
- Ôi trời ơi. Xem mấy chiếc bánh này! - Chị nhớ anh ấy.
- Khác múi giờ nên cả tuần chả nói mấy! - Ôi Chúa ơi.
- Kinh dị thế! - Tại em hay nó càng lớn càng xấu tính?
- Và cứng đầu hơn. - Cảm ơn.
Em chỉ biết là em mừng vì hai người đều vào Stanford năm tới
vì hai người không hợp yêu xa đâu.
Đừng nói trước. Chị chưa đậu mà.
Em nên đợi đến khi biết kết quả từ mọi trường trước khi quyết định.
Peter sẽ chơi bóng vợt. Trường đó tốt, hoàn hảo.
Được rồi.
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
PETER: VỪA DẬY. GỌI ANH ĐI! CHUYẾN THĂM TRƯỜNG STANFORD TUYỆT LẮM
HỌ CÓ THỂ GỬI THƯ NHẬP HỌC TUẦN NÀY
Chào Covey.
Chào anh!
- Em nhận được hình anh gửi chưa? - Rồi.
Nhưng em chưa mở.
- Chưa đậu mà xem trường thì xui lắm. - Đâu phải đám cưới.
- Em đâu cưới Stanford. - Cẩn thận không thừa. Đi thăm thế nào?
Tuyệt vời. Trường rộng khiếp, đợi đến khi em thấy thư viện đi.
Anh vào thư viện cho em à?
Này, em biết mà, đôi khi anh có đọc sách chữ, Covey.
Mà đội bóng vợt khó.
- Chả biết bắt đầu vào mùa thu được không. - Không đủ giỏi thì anh đâu được học bổng.
- Đại học không giống trung học. - Em mong là như thế.
Em thì sao? Tương lai thế nào?
Em đi trước 16 tiếng.
Kể anh thứ Sáu sao đi. Hứa không quậy thời gian.
Bắt đầu bằng đi thăm thú mấy điểm du lịch, rồi sẽ rất vui.
Anh sẽ mua quà cho người anh yêu,
nếu may mắn, anh sẽ ăn bánh vòng.
Có chuyện này. Có cô gái lại gần em nói tiếng Hàn,
kiểu như, họ thấy em và nghĩ em hiểu, mà không hề, kiểu em chả thuộc về đây.
Em chịu. Em đoán em chỉ ước mẹ em ở đây để dạy em.
Anh cá là Stanford có lớp tiếng Hàn.
Ta có thể cùng học.
Em mong gặp anh lắm.
Anh phải đi tập đây.
Mai bố đưa em lên chỗ Khóa ở Tháp Seoul à?
Ừ. Việc đầu tiên.
Chúc em tìm được ổ khóa.
Hai ngày nữa, em sẽ tấn công và hôn anh tới tấp
và cho anh quà.
Anh yêu em.
Em cũng yêu anh.
Từ khi Peter và mình lên kế hoạch cùng vào Stanford,
cảm giác như mình chờ tương lai của bọn mình bắt đầu.
Ngôi trường hoàn hảo cho bọn mình. Peter chơi bóng vợt. Mình học Văn học Anh.
Tốt hơn hết, bọn mình sẽ không phải là cặp đôi chia tay
vì học đại học.
TÌNH TRẠNG ĐƠN: CHỜ
Mình phải vào được đã.
TÌNH TRẠNG ĐƠN: CHẤP NHẬN
ĐÃ BÁN
ĐẠI HỌC STANFORD TÌNH TRẠNG ĐƠN: CHỜ
Mình nghĩ đợi chờ có thể giết mình.
- Cao quá! - Hay ghê!
- Bao nhiêu tầng? - Là 130.
Ta phải tìm ổ khóa.
Tuyệt quá đi.
Mẹ đến đây vào mùa hè sau khi bố mẹ hẹn hò,
viết điều ước lên một trong mấy ổ khóa,
nhưng mẹ không kể với bố là ước gì.
- Ta sẽ tìm được thôi ạ. - Cô ấy khác người mà.
Chắc là đây rồi.
Đi tìm nó thôi.
Mọi người ơi.
Viết gì thế?
"Đến cuối đời mình".
Mẹ toại nguyện rồi.
ĐẾN CUỐI ĐỜI MÌNH
Đẹp thật đấy.
Để bố chụp mấy đứa ở đúng chỗ này.
Không, bố phải chụp chung.
Con sẽ nhờ ai đó.
- Được. - Xin lỗi.
Chào.
Cậu chụp giúp bọn tớ nhé?
- Cảm ơn. - Cảm ơn.
Không có gì.
Ồ, cậu nói tiếng Anh.
Cậu cũng vậy. Ta có nhiều điểm chung nè.
- Tớ là Dae. - Katherine.
Kỳ cục, không phải tên tớ. Kitty.
Tớ tên Katherine, mà chả ai gọi thế.
Gọi tớ là Kitty.
- Cậu gọi tớ là gì cũng được, ổn cả. - Ừ.
- Kitty. Được. - Chắc rồi.
Katherine Song Covey phát hiện các chàng trai. Mong Chúa giúp chúng.
HÀN QUỐC
THÁI BÌNH DƯƠNG
Và anh, anh bạn. Cảm ơn nhé.
Các con, bố sẽ giúp cô Trina xách đồ.
- Mấy đứa tự vào đi. - Chỉ một túi mà. Em lo được.
Để anh xách túi giúp chứ.
- Tạm biệt cô Tri. - Tạm biệt mấy đứa.
- Lát gặp. - Nghỉ ngơi đi.
Em ấn tượng khi anh mua đấy.
Chào Covey!
Peter!
Anh cũng nhớ em, nhóc con. Nhất là khi anh làm cái biển đó.
Khoảng cách cần chỉnh lại đấy nhưng em thích chữ lấp lánh.
Nó phê chuẩn chữ lấp lánh.
- Anh nhớ em. - Em nhớ anh hơn.
- Chào. - Chào.
Vớ hình nhân vật này!
Thôi nào! Cảm ơn.
Tìm ra cỡ của anh khó lắm đấy.
Thôi! Ngưng không thì khỏi nhận món cuối.
Thế chứ!
Em mua ở Tháp Seoul, ngày nào đó ta có thể quay lại và để ở đó.
Anh thích lắm.
Chả phải phim bắt đầu rồi mới hôn sao?
Với Lara Jean thì không. Phim bắt đầu anh phải im.
Vì em muốn anh thật sự xem phim.
Đến lượt em tối nay, ta sẽ xem Nói Khéo.
Cảnh John Cusack ngồi dưới cửa sổ tuyệt lắm.
- Ông ấy cầm hộp nhạc… - Tuyệt. Hiểu rồi.
Em có câu hỏi quan trọng cho anh đây, Peter.
Tin hay nhất con gái từng nhắn anh là gì?
- Xin lỗi, gì cơ? - Kitty gặp một cậu bé.
- Kit… Gì cơ? - Ừ.
- Cậu ấy đến từ Hàn Quốc. - Tên gì?
Dae. Đây là lần đầu em nhắn cậu ấy. Nên phải đáng nhớ.
Chả biết sao em hỏi anh. Hỏi Lara - Nữ hoàng thư tình đi.
Em nói "đáng nhớ", không phải "sến".
Được rồi. Anh hứa sẽ dạy em chiêu tán tỉnh
nếu em hứa dạy anh thắt bím tóc của Lara Jean.
Được, anh không giỏi thắt kiểu Pháp được đâu.
Anh đã giỏi cháo lưỡi kiểu Pháp rồi.
Hai người thấy gớm.
Ừ phải rồi.
Vì bọn anh giỏi hôn mà.
- Kitty gặp một cậu bé. - Ừ.
Điên rồ thật.
Gặp chỗ ổ khóa tình yêu. Gặp mặt dễ thương.
- Là gì? - Anh chả học được gì từ phim lãng mạn à?
Luôn làm những cử chỉ lãng mạn. Phá đám cưới cũng không sao…
Gặp mặt dễ thương là khi cặp đôi gặp nhau lần đầu.
Lúc đó dễ thương, đó là lúc anh biết họ ở bên nhau.
Ước gì cách ta gặp dễ thương.
Em đè người anh xuống đường chạy ở trường. Khá dễ thương mà.
Đâu tính được vì ta đã biết nhau rồi.
Ta chả có bài hát hay ngày kỷ niệm, còn chả nhớ gặp nhau thế nào.
- Ta là cặp đôi lãng mạn tệ hại. - Anh nhớ lúc ta gặp.
- Đâu có. - Có mà.
Em không nhớ ngày ta gặp à?
Giờ anh thấy bị xúc phạm đấy.
- Nói đi, ta gặp sao? - Em không đáng được biết.
- Nói dối. - Nói dối á? Bảo anh nói dối à? Chọt nè…
Ai thế?
Không có gì. Chỉ là bố anh.
Anh đoán ông biết chuyện Stanford và muốn đưa anh đi ăn mừng.
- Chà. - Ừ.
Quá tuyệt vời, Peter. Anh đi không?
- Không. - Chắc ông ấy tự hào về anh.
Có lẽ thế. Mà ông ấy không được tự hào về anh đâu.
Ông ấy đâu liên quan gì.
Em có biết…
em cười lúc em ngủ không?
Khoan, mấy giờ rồi?
Sắp giờ giới nghiêm rồi.
Khoan, gì cơ?
Anh phải về rồi.
Anh không về thì sao?
Thì bố em sẽ giết anh.
Không đâu mà.
Nhưng ông ấy sẽ cho anh mặt thất vọng, thế còn tệ hơn đó.
Em biết anh mong gì nhất ở đại học không?
Không phải chúc ngủ ngon nữa.
- Ngủ ngon. - Ừ.
Ừ.
Trong phim, tình yêu là những khoảnh khắc quan trọng.
No comments yet. Be the first to leave one.