The first 200 lines.
Cậu tới trễ.
Không. Sớm 30 giây mà.
Tốt. Học được cách xem giờ rồi đấy.
Ha ha ha.
Hôm nay tôi không vào đâu.
Sao? Jessica biết không?
Tôi không kể mọi chuyện với Jessica.
Kiểu như " kỳ nghỉ của Harvey Specter" à?
Tôi có nên gọi Ed Rooney, xem ta có đá được Sloane ra khỏi trường không?
Hôm nay không có tâm trạng.
Đời trôi nhanh lắm,
thỉnh thoảng nên ngồi nghiền ngẫm lại đi.
Cậu nghĩ sao về chuyện Hardman
chạy đua vào chức cổ đông điều hành?
- Ông ta sẽ thắng. - Vì sao?
Vì chả ai kêu gọi biểu quyết
mà không có đủ phiếu bầu.
Tốt.
Ta cần cân bằng tỉ số cho chị ấy.
- Rồi. Anh cần tôi làm gì? - Tôi cần cậu đứng ra.
Cậu sẽ không thích đâu.
Và Jessica không được biết chủ ý này là của tôi.
Tôi đã chỉ cho Hardman cách để thoả thuận với Tanner.
Anh bỏ phiếu bầu. Ta vẫn chưa làm đủ việc cho Jessica à?
Ta không làm chuyện này vì Jessica,
ta làm cho Jessica.
Có vượt giới hạn không đây?
Ta đã đi quá giới hạn
từ lâu trước khi ta gặp nhau rồi.
Làm thế nào tôi biết Patriots sẽ không ăn 19-0?
NĂM NĂM TRƯỚC
Vì chẳng có đội nào từ Boston bất bại
khi tới New York cả.
Chuẩn đấy.
Patriots khỉ gió.
- Bố anh gọi. - Anh sẽ gọi lại sau.
Lúc nào ông ấy cũng hỏi sao tên sếp đần độn đó
vẫn chưa chịu cho anh lên làm đối tác.
Ông ấy tự hào vì anh. Ngọt ngào quá.
Ông ấy nói đúng.
Em lại làm cái mặt đó.
Louis vừa có thư ký mới.
Tên cô ấy...
- Là Norma. - Cô ta ra sao, 100 tuổi à?
Cô ấy chả chịu nổi một tuần đâu. Anh nghe em nói đầu tiên đấy nhé.
À, và Jessica đang xuống đấy.
Tức là, em mặc kệ tin về Jessica
để báo tin về Louis trước.
Em không xin lỗi vì bản chất con người mình đâu.
Chào, đây là địa điểm tổ chức hội nghị khắm bựa à?
Giờ thì đúng.
Tao tưởng mày đi làm mà.
- Tao phải lấy cái này. - Chà.
Nhìn xem này. Điếu cần nhỏ nhất thế giới.
Thế nên tao vẫn còn nhiều đây.
Chà. Bữa sáng của nhà vô địch.
Trevor, không được. Tao là người đưa thư mà.
Nếu tao không tới, có người sẽ chết.
Tao có phải giơ mã đỏ ra với mày không?
Được rồi.
Mày chỉ được cái làm suy yếu đất nước thôi, Kaffee.
Tao biết nói sao đây?
Cám ơn.
Thật đấy à? Được rồi.
- Tao phải đi làm đây. - Cám ơn.
Nhớ tối nay đi quậy đấy, nên...
Mày biết đấy, đừng là mày.
À, đợi đã. Tao vẫn nợ mày vụ tuần trước.
Không, không, không, khấu trừ tiền nhờ khốn nạn.
30% à? Hay giống kiểu phiếu giảm giá cờ hó?
Như nhau cả, vì mày vừa khốn nạn vừa là cờ hó.
Rồi, đã hiểu. Một ngày tốt lành!
Gặp sau nhé bựa.
Gặp sau.
Mợ.
Tôi cần cậu giúp một việc.
Cứ nói đi, kiểu gì tôi cũng chơi được.
Vụ này thì không. Tôi cần cậu thận trọng.
Cả nghiêm túc nữa.
Tôi không còn làm việc trong phòng văn thư
từ lâu lắm rồi, Jessica.
Có người đang trộm tiền từ tài khoản ký gửi của thân chủ ta.
Sao Daniel không có đây?
Daniel là cổ đông điều hành.
Không phải đó là lý do Daniel nên có mặt à?
Chuyện tiền bạc là tôi quản.
Chị muốn tới gặp ông ta nói giải pháp, không phải rắc rối.
Không phải lúc nào cậu cũng phải cho cấp trên biết mình muốn làm gì.
Tôi sẽ cố nhớ vụ đó.
Thế à? Tôi tưởng cậu nghĩ mình sáng tạo ra câu đó cơ.
Chị muốn tôi làm gì?
Tôi cần cậu đứng ra.
Làm mọi thứ cần thiết để tìm ra kẻ chủ mưu,
- và làm bí mật thôi. - Tôi hiểu.
Và khi đó, tôi muốn chị ra mặt cho tôi.
Cậu muốn gì, Harvey?
Tôi là tập sự xử lý được nhiều vụ
hơn bất cứ đồng sự nào trong cái công ty này.
Tôi muốn một vị trí chính thức.
Dịch & chỉnh sửa: ngquangt
Có quá nhiều đồng sự, có thể là bất cứ ai.
Watson có thể doạ ma con nít,
nhưng em không nghĩ hắn là loại người đi biển thủ.
Người biển thủ á? Hắn đâu phải kẻ xấu trong truyện Batman.
Chính cái suy nghĩ kiểu đó sẽ khiến anh
không bắt nổi thủ phạm.
Anh mới tham dự vụ này 15 phút trước mà.
Anh đã bao giờ nhìn vào mắt Dortch chưa?
- Rồi, hắn bị lé. - Có đúng không?
Thế là sao?
Có phần thưởng nào cho vụ này không?
Có. Anh làm Jessica hài lòng, anh sẽ được lên chức.
Rồi ta sẽ có văn phòng bự hơn.
Rồi anh sẽ có văn phòng bự hơn.
Này, em đang giúp anh đấy.
Có không?
Anh nghĩ Ginsberg sao?
Ta cần bám theo số tiền đó.
Thế sẽ dẫn ta thẳng tới Rutherford.
Có ly rượu nhâm nhi thì vui biết bao nhiêu.
Được rồi, thế đấy. Anh cần tin thực tế,
và anh cần ngay lúc này.
Vậy sao anh lại yêu cầu em đoán xem ai làm?
- Đâu có. - Thế sao em lại ở đây?
Anh cần em nói anh biết ai quản lý năm tài khoản ký gửi này.
À. Dễ thôi.
Zoe.
Trời ạ, sao anh không nói từ đầu?
Ra ngoài.
Nếu anh muốn nói chuyện với Monica Eton,
thì tự mình gọi đi.
Anh gọi rồi, nhưng cô ta cúp máy
HIỆN TẠI
ngay khi anh nhắc tới Pearson Hardman.
Dĩ nhiên rồi. Cô ấy ghét mọi người ở đây.
Cô ta đâu ghét em.
Thì không, nhưng chỉ vì em dễ thương thôi.
VỤ đó ngoài tầm với của em rồi.
Nên sao em không sử dụng quyền năng
- dễ thương đó cho mục đích tốt đẹp? - Không có cửa đâu.
Thế không dễ thương đâu.
Mike, nghiêm túc đấy,
chuyện này không nhỏ đâu.
Lần trước anh nhờ em giúp
là vụ Donna,
- và kết quả ra sao. - Được rồi,
Vụ đó không phải anh, và vụ này không giống...
Monica Eton không phải Donna.
Có thể không, nhưng cô ấy vẫn là bạn của em.
Nên hãy nói xem sao em phải thuyết phục cô ấy nói chuyện với một người
làm việc tại công ty mà cô ấy ghét.
Vì...
Em không biết lý do thực sự khiến cô ấy phải ra đi.
Monica.
Này, tình cờ gặp em vui quá.
Louis, ta đều làm việc ở đây.
Ừ. Nghe này, tôi chỉ muốn nói với em là
tôi đã tham gia CLB Hudson Racquet.
Em biết đấy, tôi nghĩ mình nên tự thưởng bản thân
khi lên chức đồng sự.
Tốt cho anh.
Ừ, anh rất muốn làm vài ván với em.
Có thể, tầm, nếu em rỗi thứ bảy này?
- Bó tay. - Thứ bảy anh cũng bận...
Monica, Louis.
- Harvey. - H-chó.
- Không. - Cái gì?
Không, nghe này. Tôi muốn nói với anh về chuyện...
Huỷ hoại mọi cơ hội với Monica?
Làm gì có chuyện đó.
Sao anh không dừng vụ trích thoại trong mấy phim hạng B gì đó,
và gọi cho tôi khi nào xem vở Amadeus ấy.
Salieri, Mozart.
Anh đeo niềng răng đấy à?
- Với niềm tự hào. - Nói tôi nghe xem.
Để đấy tôi nói cho mà nghe.
Để bắt đầu, nó tốn 15,000 đô...
Được rồi, tôi không có thời gian.
Tôi nghe nói anh đã họp kín với Jessica.
Đúng thế. Hoặc không.
Đằng nào đi nữa cũng không phải việc của anh.
Tôi chỉ nghĩ việc anh họp riêng với chị ấy,
hơi bị lạ khi
anh chỉ là tập sự còn tôi là đồng sự.
Tự hào khi đeo niềng răng.
Anh biết sao không? Nói anh hay, khi anh có hàng răng thẳng đẹp
thì lên đồng sự cấp cao chỉ như đâm thủng tờ giấy thôi.
Mọi người sẽ xem trọng anh hơn.
Cái cà vạt đó. Tôi có cái giống hệt.
Tôi không muốn nhìn thấy nó nữa.
Ông ta sẽ nói sao nếu anh không đeo niềng răng đây?
Đúng là thằng khốn.
Nhớ kỹ lời tôi nói này, nếu có bao giờ tôi làm sếp ai đó,
tôi sẽ trở thành người sếp dễ thương nhất
mà lũ khốn may mắn đó từng được gặp.
Anh biết tôi sẽ làm gì không, tôi sẽ...
H-chó? H-chó?
Zoe Lawford.
Tôi xin lỗi, anh là?
Người duy nhất ở đây đá bi-a trên cơ em.
No comments yet. Be the first to leave one.