The first 200 lines.
Có một từ để miêu tả sự việc đang xảy ra và từ đó là, "hoảng sợ".
Và tất nhiên điều này không hợp lý chút nào.
Một vụ tai nạn làm 29 người chết, vào ngày "Thứ hai Đen Tối" của năm 1987
đến như một thảm kịch tự tử.
Sự sụp đổ là không ngoại lệ.
Một giờ trước, trước khi trụ sở mở cửa làm việc,
hai nhân viên tại Cava Holding
đã bị bắn ngay trước trụ sở.
Laura Muller, nhân viên cao cấp đã chết tại chỗ,
còn nhân viên phân tích thị trường Albert Bernard, đang trong tình trạng nguy cấp.
Jeffrey Dosage, nhân viên cao cấp,
đang trong phòng làm việc vào thời điểm xảy ra vụ nổ súng và bây giờ đã trốn mất.
Victoria, bố... Chúng ta đi nào, con yêu.
Là nó.
Sao mẹ không đưa con đến trường?
Mẹ của con không được khỏe.
Đeo kính của con vào coi nào Nhanh nào. Đi thôi.
Bố ơi, chúng ta đang đi đâu vậy?
Bố không biết
Tệ thật.
Bố đang lái xe nhanh quá..
Bố, bố lái nhanh quá...
Im đi!
Con xin lỗi, bố.
Này, anh bạn, anh phải ở sau dãy băng chứ?
Là người nhà mà. Tôi là Lucas Desange.
Anh đã gọi cho tôi, ai đó đã gọi tôi. Ngài thanh tra hay gì đó.
Anh sống ở đây à?
Không, không, đây là nơi anh trai tôi sống. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Jeff đâu?
Các cô gái ổn chứ? Chúng ở đâu rồi?
Chào ông, vui lòng đợi ở đây, được chứ? Đợi ở đây
Ôi, lạy Chúa!
...có lẽ Jeffrey Dosage đã bắn hai cộng sự của mình
trước khi giết vợ của anh ấy.
Và bắt cóc hai bé gái, 3 tuổi và 1 tuổi.
Không sao. Không sao, đi nào.
Bố, chúng ta đến nơi chưa?
Mắt kính con bị vỡ rồi.
Chuyện gì vậy?
Không sao
Victoria, đến đây.
Có ai đó ở bên trong.
Ngay bây giờ!
Coi nào, coi nào.
Bố ơi! Có một phụ nữ ở bên ngoài kìa.
Chân của cô ấy không chạm đất.
Tại sao bố lại khóc?
Tại bố buồn, con yêu
Tại sao bố buồn?
Con biết không, mẹ và bố đã rất cố gắng,
nhưng đôi khi mọi thứ đều mất kiểm soát.
Con biết là bố luôn yêu con, đúng không?
Con không thể nhìn thấy
Đó là cái gì thế?
Hãy nhìn ra ngoài đi, con yêu.
Bố ơi?
Bố ơi?
Bố ơi? Bố ơi?
Nhìn này, Lilly, một trái cherry.
MẸ MA
Burnsie!
Các ông đang ở đâu vậy?
À, chúng tôi tìm thấy một chiếc xe khác ở quanh khu vực 1-7-12-33.
Đó là con đường núi, phải không? Đúng.
Trạm nhiên liệu...Đường đến Paulson Pass. Không hay rồi.
Chúa ơi. Mình ghét cái này.
Để làm gì?
Tiền thanh toán không ổn đâu
À...tôi sẽ kiểm tra nó. Đừng lo gì cả. Mọi thứ sẽ hạ xuống thôi.
Được rồi. Làm xong tôi sẽ trở lại với anh
Cảm ơn. Tạm biệt.
Tạ ơn Chúa. Thật tuyệt!
Là Burnsie đó sao?
Vâng.
Bước tiếp theo là gì? Ông ta đang kiểm tra khu vực Z-alpha à?
Này, đoán thử em có thai không?
Chuyện gì với anh vậy?
Số tiền không đủ.
Đó có thể là lỗi của ngân hàng hay...
Số tiền đã biến mất.
Em chọn B.
Đó là câu trả lời đúng.
Nghe này, cưng. Đó là em trai anh.
Anh muốn bỏ hết tiền ra để tìm họ, em nhất trí thôi.
Nó rẻ hơn là điều trị
Và em là thế mà.
Chà!
Tôi cần đi một chút
Burnsie!
Gì vậy?
Này, Burnside!
Lạy Chúa!
Ông muốn gọi cho cậu ta không?
Chờ một chút đi.
Nhưng chúng ta nên gọi! Chúng đã nói là gọi mà.
Ronnie, im đi. Chờ một phút thôi
Của mày đây, Bird. Tìm thứ này đi.
Alô?
Vâng, đúng vậy. Đúng vậy. Đúng vậy.
Đây là hạt anh đào.
Này, Burnsie!
Burnsie, chúng ta có thể gọi cậu ta giờ chưa?
Họ đã tìm thấy chúng.
Anh nói chơi à.
Họ đã tìm thấy hai đứa bé, còn sống
Giáo sư Gerald Dreyfuss, còn anh chắc là Annabel.
Chắc là vậy.
Lucas. Chúng thế nào?
À, tôi cảnh báo với anh, sẽ không dể dàng gì đâu.
Chúng ta rất may mắn là Victoria đủ lớn
để có thể nói chuyện được.
Nhưng vẫn quá sớm để làm rõ sự việc
Còn điều gì khác nữa không?
Đó là một cậu chuyện khác
Chúa ơi.
Ồ, vâng.
Chào, Victoria.
Có phải cháu không, Lilly? Chào!
Không, không, không. Ổn thôi mà, ổn thôi mà.
Chú sẽ không làm đau cháu đâu.
Này...
Không sao đâu, không sao đâu.
Chú mang vài thứ cho cháu, cho mắt cháu.
Khi cháu còn nhỏ, cháu có nhớ đã từng đeo nó không?
Chú đã đặt...Tốt rồi đó. Chú đặt nó ở đây nhé.
Đúng vậy.
Vâng.
Đúng vậy.
Bố?
Không, không, cháu yêu. Cháu yêu, không. Chú... Chú không phải là cha cháu. Chú...
Chú là chú của cháu. Có nhớ chú Luke không?
Bố?
Ồ...
Ổn rồi.
Bố?
Ổn rồi.
Tiến sĩ Gerald Dreyfuss, thưa quý tòa.
Các bé gái dưới sự chăm sóc của tôi tại viện Institute
từ khi chúng được tìm thấy 87 ngày trước.
Và anh làm thế nào để cho chúng tiến bộ được?
Cơ thể rắn chắc và động tác nhanh nhẹn. Nếu tôi có thể?
Thưa quý tòa, Victoria và Lilly Desange
được tìm thấy trong hoàn cảnh đặc biệt,
bị cô lập, đói khát. Chúng hoảng sợ với các tiếp xúc vật lý.
Xúc cảm mạnh trong chúng là do sự tổn hại bởi tình trạng bị ruồng bỏ.
Cuộc sống quá khắc nghiệt,
nên các cô bé đã bị ảo tưởng,
là có một người cho chúng ăn, hát cho chúng nghe và bảo vệ cho chúng.
Chúng gọi cô ấy là: "Mẹ".
Victoria và Lilly có cơ hội tốt để trở lại với cuộc sống bình thường.
Với sự chăm sóc đúng đắn, phát triển các cảm xúc vật lý
và nhiều hơn là tình yêu và cảm xúc, chúng sẽ tốt hơn.
Cám ơn, tiến sĩ Defuses.
Bà Podolski, bà có ý kiến gì với tòa không?
Xin chào, thưa quý tòa
Jeffrey Desange đã giết cháu gái tôi
và để lại hai đứa bé trong rừng.
Bây giờ em trai anh ấy đã làm điều phi thường.
Lucas chưa bao giờ từ bỏ các đứa cháu gái.
Anh ấy đã vì các cháu gái, không vì bản thân mình.
Vì thế, nếu anh ta có được niềm vui lớn của chúng,
anh ta biết rằng mình không có lương, không có nhà
để phù hợp cho hai đứa trẻ.
Hai đứa trẻ đơn độc cần sự chăm sóc đặc biệt.
Bà đã nuôi nấng bao nhiêu đứa trẻ rồi hả, Jean?
Không nhiều qua nhiều như anh đâu, Lucas.
Tất nhiên là cô ấy muốn các đứa bé, Lucas.
Ý kiến cô ta được chấp thuận.
Cô ta không có khả năng chăm sóc chúng. Chúng không cần cô ta chăm sóc.
Tôi chắc điều đó là hợp lý.
Tôi sẽ nói cho ông biết thế nào là công bằng Cô ta đã mua các đứa cháu của tôi.
Điều đó thật sự xấu xa à?
Cái gì?
Annabel thì chơi cho ban nhạc. Còn cậu thì vẽ tranh để kiếm sống.
Cậu đang sống ở đâu, cậu có phòng cho mấy đứa trẻ không?
Ý tôi là, có thật sự sẵn sàng không?
Ông đang nói gì vậy hả, Gerald?
Trong khi các bé gái cần được chăm sóc tốt,
Quan tòa đang xem xét nhiều cho các ý kiến của tôi.
Và bây giờ, tôi sẽ dối trá nếu không muốn nói
là một chiến thắng hoàn toàn cho bà Podolski
Nhưng sự thật là,
tôi không muốn bọn chúng sống trong hoàn cảnh thiếu điều kiện
như trước đây nữa.
Vậy, chúng ta có thể thật sự giúp đỡ lẫn nhau.
Anh muốn những đứa trẻ, tôi cần tiến lại gần hơn với bọn trẻ.
Chúng ta cần làm gì đây?
Tòa nhà này, đang cho sinh viên thuê.
Miễn phí. Anh phải tới đó sống, anh sẽ có các cháu gái.
Nói chơi sao?
Ông Desange, anh trai ông còn sống chứ?
Ông ta có liên lạc với anh không?
Ồ, tệ thật đó.
Này, Jean...
Không. Tôi muốn gặp bọn chúng. Chỉ thế thôi.
Bà muốn gặp chúng. Muốn thăm chúng sao,
chúng tôi rất tôn trọng điều đó, nhưng ngay bây giờ chúng cần một không gian nhỏ.
Để mọi việc tiến triển thế thôi. Để chúng tự nhiên.
Được chứ?
Xin lỗi!
No comments yet. Be the first to leave one.