The first 200 lines.
KẺ LANG THANG
Này, anh Emognat! Tôi vừa tìm ra xác người phụ nữ chết!
Chết như này này!
- Có chắc không? - Chết ở cái mương ấy.
Tôi sẽ đi báo cảnh sát đây.
Chụp cận mặt cô ấy đi.
Mặt cô ấy.
Người phụ nữ chết trong đập.
Cô ấy chết rồi. Đã chết rồi.
Anh tìm ra cô ấy lúc mấy giờ thế?
- Tôi đoán là lúc 10 giờ sáng nay. - 10 giờ?
Có thể cô ấy bị vấp ngã, bị đánh gục, với nhiệt độ rất thấp như vậy thì...
thì cô ấy đã chết cóng.
Không có lấy chứng minh thư.
Trên người cô ấy toàn rượu vang. Họ trét rượu lên người cô ấy.
Được 2 mét 50.
Cô ấy trông thế nào? Trông vẫn khỏe mạnh chứ?
Cô ấy có một cái nhìn trống rỗng, giống như mấy kẻ lang thang vậy.
Cái cách cô ấy nhìn tôi rồi tôi nhận ra cô ấy là...
Đó là tất cả những gì tôi biết.
- Cậu nói sao? - Một cái chết tự nhiên.
Không có vết thương gì trên người cả.
Chỉ là bị chết cóng mà thôi.
Không ai đến nhận xác cả, nên nó đã di dời từ con mương đến một ngôi mộ thành phố.
Cô đã chết một cái chết tự nhiên mà không để lại dấu vết.
Tôi tự hỏi, những người biết cô ấy khi còn nhỏ có nghĩ về cô ấy không?
Nhưng những người cô đã gặp gần đây đã nhớ cô.
Những nhân chứng đó đã giúp tôi kể về những tuần cuối cùng của mùa đông cuối cùng của cô ấy.
Cô để lại ấn tượng của mình với bọn họ.
Họ nói về cô, nhưng không biết cô đã chết.
Tôi đã không nói với họ. Tên cô ấy cũng không phải là Mona Bergeron.
Tôi biết rất ít về bản thân cô ấy,
nhưng dường như với tôi thì cô ấy đến từ biển.
Paulo! Đối với 2 franc cậu có thể có được nàng!
Phải, chắc chắn, vì một khi ta tìm thấy mỹ nữ khỏa thân thật sự,
thì sẽ vui lắm!
Hôm đó trên bãi biển, tôi đã sẵn sàng!
Gái cô độc lẻ bóng thì dễ dàng hơn nhiều!
Nước biển hẳn là lạnh cóng rồi!
Chắc bị điên cũng nên.
Có khi cô ấy cược mạng mình chăng.
Tôi sẽ không làm vậy đâu. Thế là đại tội đấy.
Trông cũng ngon phết nhỉ?
- Tới đó xem đi. - Không, tôi còn phải đi làm nữa.
- Để tôi lái cho! - Để khi khác đi.
Mùa cắm trại đã kết thúc. Không có ai ở đây rồi.
Có cháu.
Mấy thứ to lớn ở đây trông thật xấu xí.
Mùa hè thì có lẽ đỡ hơn.
Người người khắp nơi đổ xô đến đây.
90,000 người tới trong mùa hè. Chỉ có 3,000 người đến trong mùa đông.
Thế thì còn 87,000 cái giường trống rồi.
Sao thế? Muốn ngả lưng không? Có một cái giường ở phía sau đấy.
Ồ, chẳng thấy chú bảo trước đó đấy.
Có radio không?
Không có.
Có tất cả nhưng thiếu radio. Cứ như là cái bãi rác ấy!
Đến cả cái radio cũng không có!
OK, tôi sẽ dừng xe tại đây. Cháu phải xuống thôi.
Không cho đi nhờ miễn phí nữa hả?
Thế thì chào chú!
Cô gái quá giang, OK,
nhưng nếu họ tỏ ra thượng đẳng, tôi sẽ đuổi họ xuống xe ngay.
Dù cho cô ấy có dễ thương thật!
Có lẽ cô ấy là người mà tôi đã gần như bị xóa sổ tại các nhà gỗ.
Chúng tôi đã tháo dỡ chúng to thế mà lại không nghe thấy gì.
Ngủ say như chết ấy.
Này, mấy ông ra xem phần thưởng tôi vừa tìm ra đây nè!
Cho em xin nước với ạ?
Được, cứ dùng máy bơm đó đi.
Cái máy bơm đó sao?
Làm gì có nước đâu.
Phải đổ nước trước đã.
- Xe bị hỏng à? - Đâu có, em đi cắm trại thôi.
- Trong cái thời tiết này? - Dạ, thấy OK mà.
Ông có bao diêm nào không?
Có chứ. Để ông vào lấy diêm cho cháu!
Con thà đi khỏi đây.
Chị gái tới xin nước ấy, chị ấy được tự do. Chị có thể đi bất cứ đâu chị muốn.
Thế cô ấy không được mẹ nuôi nấng chăm sóc từng ngày sao?
Đôi khi như thế thì tốt hơn là không ăn uống gì cả.
Con thích được tự do.
Con thích được tự do.
Có người trong đó không?
Có, đang ngủ mà!
Có biết đang đâu không?
Không, cháu vừa tới đây lúc đêm mà.
Đây là nghĩa địa. Không thể ở đây được.
Có việc làm sạch bia mộ không ạ?
Cho ly cà phê ạ.
Đang nhìn tôi sao?
Hay nhìn cái bánh sandwich?
Nhìn cái bánh sandwich.
Phèn thật đấy.
Muốn ăn không?
Laurent! Thêm cái sandwich.
Khi cô ấy xuất hiện, cô ấy có chiếc ba lô lớn.
Cô đang đi tìm việc.
Với 30 franc, tôi đã cho cô ấy cái xe để rửa.
Ít nhất tay cô ấy cũng sạch sẽ.
Tôi sẽ để cô ấy bơm xăng,
nhưng tôi không tin cô ấy.
Phụ nữ lang thang đều như nhau cả.
Chỉ có đôi giày lười, luôn theo sau đàn ông.
Cô ấy gần như nói tôi có đôi tay bẩn. Không, đó không phải là những gì cô ấy nói.
Cô nói, "Ông đúng là chất chứ cái đầu óc đen tối."
Thật xấc xược!
Ôi, thôi nào!
- Cho tôi đi nhờ với? - Được thôi.
- Tôi sẽ đi lấy hành lý đã. - Mau lên!
Cái lũ mất dạy các người!
Thêm 1 chai cho tôi nữa!
Điều đó thật khó khăn. Mục tiêu dễ dàng thì khan hiếm.
- Hầu hết các ngôi nhà được bảo vệ nghiêm ngặt. - Đấy là còn chưa tính lũ chó nữa!
Yolande làm việc ở đâu?
Yolande không liên quan đến chuyện này.
Bác cổ làm bảo vệ cho 1 lâu đài!
Đừng có mà lôi Yolande vào! Hiểu chưa?
Yolande.
Tới đây, bà Lydie.
Tôi đã tìm thấy 1 cặp đôi, nhưng tôi đã không nói với bác mình,
người chăm sóc, bác có thể đi khám xét vòng quanh.
Chủ nhà chỉ đến một lần một năm, nên là bác tôi không quan tâm.
Bác thậm chí còn chả biết bạn có thể quay lại cơ mà.
Bác Aimé! Đây là người yêu của cháu nè!
Cháu là Paul, Paulo.
Tên bác là Bionnet, B như trong thợ vụng, I như trong thằng ngốc,
O như trong cú đấm, không có H, hai chữ N, N như trong Noël,
E như trong Ernest Renan
và T như trong tên đầu tiên của nhà thơ Théophile Gautier!
Nói hay lắm! Xạo giỏi ghê!
Thế đi uống mừng nào!
Có muốn biết chuyện đó không? Bác đã nói vậy suốt trong 15 năm.
Cháu sẽ đi dạo đây.
Vậy là cháu đã về rồi. Đi bộ vui vẻ chứ?
Mơ mộng giữa ban ngày à? Đã uống thuốc chưa?
Đi thôi, Paulo.
Cháu cần đưa anh ấy đến nhà ga và cháu muốn đi nhảy.
Hứa sẽ cho chó ăn ít nhất một lần chứ?
- Cháu hứa. - Yolande là hầu gái thực thụ!
Yolande là hầu gái thực thụ!
Yolande đúng là cô hầu gái thực thụ!
- Đi xa mấy ngày sao? - Phải, chuyện gia đình.
Tôi ước rằng Paulo sẽ mơ mộng cùng tôi,
giống như những cặp đôi yêu nhau trong tòa lâu đài
ôm ấp trong vòng tay nhau.
Ông già đã xách cái vali đi rồi.
2 ta sẽ thoải mái một thời gian.
Đứa béo lùn như anh không tệ đâu.
Đừng có để lại dấu vết.
Tránh xa mấy chỗ nhìn thấy ra đi.
Em biết. Thông thường em thậm chí chẳng được ở lại trong hai ngày.
Thường thì, anh chỉ có một mình,
giống như 1 gã Do Thái lang thang.
Anh đã ném chìa khóa đi rồi.
Nhịp điệu cao thật đấy!
Anh biết bà muốn ăn món có mùi hắc lúc 12:30 mà.
Anh ngủ cả buổi sáng.
Anh phát ốm vì bị nhốt ở đây.
Chuyến đi ba ngày đó sẽ là cái phao cứu sinh.
Hãy tìm việc mà anh sẽ có nhiều phòng hơn.
Mấy người già trả tiền hậu hĩnh lắm!
Tìm người già khác ấy!
Đúng là bà ấy già khổ,
nhưng rất nhiều trong số họ thậm chí còn bẩn thỉu hơn và ốm yếu hơn.
- Quý bà đối xử hậu hĩnh lắm! - Không phải với anh.
Anh xài tiền của em đó.
Em thật thượng đẳng và kinh tởm!
Paulo! Sao anh không thể tử tế với em chứ?
Lại nữa rồi.
Em biết một cặp đôi rất dịu dàng. Họ luôn bên nhau.
Họ ăn, hút thuốc, ngủ cùng nhau, họ nghe nhạc cùng nhau.
- Họ là ai? - Anh không biết họ đâu.
Thế em biết sao?
Anh cảnh báo em, anh sẽ không chết mục xác ở đây đâu.
Đồ gỗ rất đẹp, nhưng nó lại đầy bụi.
Nên lau càng sạch càng tốt vào.
Hãy cẩn thận với chiếc cốc nhỏ của bà! Bà rất thích nó lắm đấy.
Mẹ đỡ đầu của bà đã đưa nó cho bà cho lễ ban thánh thể đầu tiên.
Ôi, đáng thương quá! Bà tôn thờ bà ấy.
Bà đã khóc và khóc lóc rất nhiều khi bà ấy mất.
Nếu họ mà chết, tôi nghĩ họ thật xấu xí. Còn nếu họ đang ngủ, thì họ thật dễ thương.
Anh thực sự cai nghiện rồi sao?
Em hút thuốc suốt 4 ngày qua bằng tiền tháng này của anh đấy.
Đưa em bánh mỳ với.
Em nghe thấy tiếng động.
Chỉ là gió thôi.
Tiếng gì thế?
Tắt radio đi.
Mau đi xem đi.
Lúc tôi có thuốc lá thì cô ấy tử tế lắm.
Nhưng khi tôi chạy ra ngoài thì bớt tử tế hơn.
Sau khi tôi bị úp sọt hội đồng, tôi còn lại một mình.
Tôi thấy may mắn khi cô ấy đã không chôm luôn cái radio của tôi.
Cô ấy đã để mắt đến nó.
Tôi tưởng cô ấy là người nhà,
là người tốt bụng.
Mẹ kiếp!
Tôi chưa từng gặp ai ở đây. Ngoại trừ cháu gái tôi đến thăm tôi thường xuyên.
Hàng xóm cho biết họ nhìn thấy một cô gái bẩn thỉu với chiếc ba lô to bự.
No comments yet. Be the first to leave one.