The first 200 lines.
Thôi đi, tao không có gì đâu.
Chúa ơi.
Chúa ơi, không, không, không.
Đúng chỗ chúng ta cắm trại đây rồi.
- Thế nên... - Chúng ta đến đây rồi, nhanh nào.
Anh giúp em được không?
Đây, để đằng kia, gần cái hố bếp.
- Ồ, đây, đây, đây. - Ừ, em cần thứ đó đấy.
Cần phải có cái rìu này.
- Cảm ơn anh đã làm việc này. - Anh làm cho buổi cắm trại mà.
- Đây cũng là việc của anh mà. - Hm-hm.
- Cái gì? Ôi, thật à? - Hm-hm.
- Em biết không? - Gì cơ?
- Anh nghĩ anh sẽ thích cắm trại. - Vậy à?
- Hm-hm. - Em đã nói rồi mà.
Ôi, chờ chút đã.
- Em có bị rệp đốt không? - Thôi nào, mình dựng trại đã nhé.
Nhanh lên.
Mẹ kiếp !
- Cái xe khốn kiếp bị hỏng rồi. - Anh đừng có nói kiểu đó, D.
Mexico chỉ gần quanh đây thôi em yêu, nhanh lên.
Không phải.
Cái xe không đưa chúng ta đến gần hơn đâu, em hiểu không? Đi thôi.
- Của anh được rồi. - Không thể nào, em... giữ đi.
- Ờ, cứ giữ như thế, tin em đi. - Được rồi.
- Này, anh hiểu rồi. - Được rồi, của em vào rồi.
Ôi, giờ thì của anh lại không vào.
- Anh có sao không? - Việc này...
- Anh có chắc đã để đúng lỗ không? - Được rồi, cái lỗ này đúng chưa?
- Cái hố đó quá nông. - Được rồi, được rồi.
Anh bắt đầu nghĩ chúng ta không phải là những con người tiền sử.
Dĩ nhiên rồi, chúng ta không thể để việc này đánh bại, được chứ?
Anh luôn nói rằng chúng ta sẽ thông minh hơn khi gặp va vấp.
Thứ anh chắc chắn thông minh hơn là? Một khách sạn.
Không, anh sẽ không thể ngắm những vì sao từ khách sạn, đó không phải là thỏa thuận.
Thỏa thuận là chúng ta sẽ "ân ái" dưới bầu trời sao.
Thôi được, câu này nghe quen quen.
Được rồi, giữ bên em đi, anh sẽ đặt nó vào.
- Được rồi. - Sẵn sàng chứ? Em giữ được chưa?
Được rồi.
Ôi.
Anh đang đùa em đấy à?
Hãy nói rằng em có mang cái sơ cua.
Không.
Lại đây em.
Khách sạn, khách sạn, khách sạn.
Nhanh lên, nhanh lên.
Được rồi.
Anh đang làm gì vậy?
Này, D, đó là tất cả đồ đạc của chúng ta.
Chúng ta sẽ mua mới hết, em yêu. Tất cả đồ đạc mới.
Này, ai là gái cao bồi hả?
Em rất ghét khi anh gọi em như thế.
Này, đó là cô gái cao bồi của tôi, cô ấy đấy.
Đi thôi.
Chỉ cần kiên trì thêm chút nữa thôi, chúng ta sắp đến rồi còn đếch gì.
Ai là cô gái của anh hả Lacey?
Được rồi, chỉ cần chịu đựng chút nữa thôi phải không em yêu?
- Em có thấy khu rừng này già lắm không? - Không, nói cho em biết đi.
Cả khu này chỉ hợp với việc đốn gỗ, Cây ở đây hầu như vẫn nguyên vẹn.
Một số đã hơn 400 tuổi rồi, có khi còn hơn nữa.
- Thật vậy à? - Chúng cứ lớn lên rồi già đi.
Anh biết không, nếu anh chỉ dùng một nửa thời gian vào thiên nhiên...
thì chúng ta sẽ có một buổi tối lãng mạn dưới bầu trời sao rồi.
Âu yếm ấy à?
Thôi, đi nào.
Giờ chúng ta sẽ hâm nóng ngày lễ này bằng truyền hình cáp miễn phí.
Năm sau chúng ta sẽ cắm trại.
- Được thôi. - Rồi nhé !
Em thấy cây kia không? Đó là cây sồi. Nó ít nhất cũng đã 300 tuổi rồi đấy.
Anh yêu, chúng ta có thể giữ yên lặng một chút...
Anh biết đấy, để nuối tiếc cái lều trại.
Được rồi, nhìn xem tình hình đang khả quan, cứ đi theo anh đi.
- Được. - Chúng ta sẽ ở trong một khách sạn tồi tàn.
Chỗ nào cũng đầy các con rệp. Điện đóm có khi còn chập chờn.
Việc ngủ sẽ trở nên bất tiện chẳng khác ở chốn hoang vu.
- Vậy sao em lại phải phàn nàn? - Sẽ có những cái hố trên tấm chăn à?
Chúng ta sẽ không dừng lại chừng nào tìm được chỗ như thế.
- Hoặc là anh sẽ phải tự chọc hố. - Em yêu anh.
Ồ, nhìn cái cây kìa, nó chí ít cũng 400 tuổi rồi phải không?
- Cái cây đó thật quá lớn. - Nó đã già cỗi rồi.
Nó chỉ gần 100 hoặc 200 tuổi thôi. Thấy gốc nó to bằng nửa con đường không?
Em cười anh đấy à? Em toàn cười anh khi anh đang...
Em nghĩ rằng anh rất đáng yêu. Anh rất đáng yêu khi nói chuyện cây cối.
Anh sẽ không nói về chúng nữa.
Gì thế nhỉ?
Em định...
- Cô ta đang làm gì ở đó nhỉ? - Trông cô ấy không ổn.
Ờ, vậy anh sẽ làm gì?
- Cô ta đang đến đấy. - Anh không biết, thật kỳ lạ.
- Được rồi, đi thôi. - Có lẽ hắn đi với cô ta.
- Không, cảm ơn. - Tôi không biết.
- Chúa ơi, Seth. - Các người bị điếc à?
Ra khỏi chiếc xe ngay, ra ngay.
- Anh yêu, không. - Chúng ta thân thiện mà, em yêu.
Tắt máy ngay và biến ra khỏi xe.
Dễ thôi mà, phải không? Biến ra khỏi xe ngay.
- Chỉ là... chỉ là... - Biến mẹ ra khỏi xe ngay.
- Ôi, Chúa ơi. - Được rồi, được rồi.
- Mày nghe thấy không. - Rồi, rồi.
Phủi sạch ghế sau đi. Lấy chỗ cho hai người nữa.
Không, D, không thay đổi kế hoạch. Anh đã nói là không bắt con tin mà.
Anh biết anh đã nói gì, em yêu. Anh biết đã nói gì mà, nghe anh đi.
Còn hơn 40 dặm nữa cơ.
Ngân hàng nghỉ rồi, nó sẽ không mở cửa cho đến 8h sáng, hãy tin và nghe anh đi.
Chúng ta buộc phải làm thế này. Lại đây, lại đây.
Nghe này, em phải tin anh, được chứ? Em tin anh chứ? Em tin anh chứ?
Được rồi, hôn anh một cái nào.
Được rồi, em vào ghế trước đi. Đi thôi nào.
Hai lần rồi đấy nhé.
Được rồi.
- Đứng lên nào. - Ôi, Chúa ơi, Chúa ơi.
- Mày, vòng ra đằng trước, lái xe. - Tôi có thể lái được.
- Tao không nói với mày, lái xe đi. - Gì cơ? Tôi không thể...
- Mày lái xe đi. - Tôi không lái được đường lầy.
Mẹ kiếp, vào xe ngay đi.
Đặt tay lên vô lăng, và mở khóa máy đi.
Mày, ra đằng sau, qua đây. Lacey lên ghế trước đi.
Nhanh qua đó đi, Lacey.
Vào trong xe ngay.
Giờ mọi người thoải mái chưa?
- Em ổn chứ, em yêu? - Vâng, nhưng em lạnh.
Được rồi, thư giãn đi nào. Chúng ta đi thôi.
- Được rồi, được rồi. - Có vấn đề gì không? được chứ?
Được rồi, hả?
Ví và điện thoại, đưa cho anh.
- Thế này thôi hả anh bạn? - Seth, đưa anh ta thứ đó đi.
Đúng đấy, đưa cho tôi đi, Seth.
Chúa ơi, 5 đô thôi à? Không ai mang nhiều tiền hơn à?
Em yêu, cầm lấy này, xem có thứ em cần ở trong đó không?
Seth Turner. Polly Watt.
Cùng địa chỉ, nhưng khác tên. Hừm, chưa cưới à?
- Ăn nằm như vợ chồng sao? - Thôi mà, Dennis.
Đó đâu phải việc của anh.
Số thẻ sinh viên. Già hơn một chút, phải không?
- Đó là bằng tiến sĩ. - Ồ !
- Anh là bác sĩ hả? - Không, không phải.
- Nhưng anh có thể kê đơn chứ? - Gì cơ?
- Anh có kê được đơn thuốc không? - Không, đó là bằng tiến sĩ sinh học.
- Lacey. - Tốt, vậy ra anh đếch phải bác sĩ.
Tuyệt !
Không đâu.
Chúng ta sẽ đi đâu?
Cứ lái cho đến khi tôi nói khác. Từ giờ trở đi tôi nắm quyền.
Nếu cô muốn cuộc sống đơn giản, đừng nói gì nữa hết.
Chết tiệt, chuyện gì vậy?
- Chúng ta đâm vào cái gì đó. - Gì cơ?
Ginger, là Ginger.
- Ginger sao? Ginger chết rồi, em yêu.. - Chúng ta bị xịt lốp rồi.
- Các người đang làm cái quái gì thế? - Thư giãn đi, Lacey. Rồi sẽ ổn thôi mà.
- Anh, lấy cái dự phòng đi. - Ờ...
- Lấy cái dự phòng đi. - Tôi sẽ lấy, đây không phải xe của anh ấy.
Không phải xe của tôi.
Biết không, khi chưa trải qua những tình huống gay go, anh đếch làm được gì.
Anh nghĩ Ginger không sao chứ? Nó chỉ là một con chó nhỏ phải không?
Nhanh lên.
Này, bắn anh ta nếu anh ta chạy.
Này, đi nào.
Được rồi.
Đi nào.
Ginger.
Ginger.
Ổn rồi, ổn rồi mà.
Mẹ ở đây rồi. Sẽ ổn thôi mà, Ginger.
Anh, anh cần phải giúp đỡ nó.
- Làm ơn. - Cô...
- Nhanh lên tiến sĩ sinh học. Ginger cần anh. - Được rồi, tôi...
Tôi chắc rằng nó chết rồi.
Đây, làm nhanh lên, lắp cái lốp này vào.
Tóm lấy đi.
Ôi, mẹ kiếp.
Cái gì nhỉ?
Anh sẽ phải giúp nó.
- Nhanh lên. - Được rồi, được rồi.
Được rồi.
Sẽ ổn thôi, không, sẽ ổn thôi, con yêu. Ông ấy là bác sĩ.
Mẹ không quan tâm Dennis nói gì, được chứ, con yêu?
Chúng ta sẽ đưa con về nhà, được chứ? Chúng ta sẽ cứu chữa cho con.
Có chuyện gì với nó thế?
- Tôi không biết thứ đó... - Này, chữa cho nó đi.
Được rồi, được rồi.
Thấy gì đây không? Tôi không...
Cái gì vậy?
Chết tiệt, mẹ kiếp mày.
- Seth ! - Để thứ đó trên mặt đất đi. Lacey !
- Anh yêu. - Chuyện gì vậy? Em ổn chứ? Nói anh nghe đi.
- Im đi. - Nói đi, nói cho anh đi, Lacey.
- Lacey. - Vào đi, vào xe đi.
- Hắn sàm sỡ em à? - Vào đi ! D, vào đi.
- Vào trong xe đi. - Seth ! Seth !
Mẹ kiếp.
- Chuyện gì xảy ra vậy? - Chúng ta phải biến khỏi đây.
- Lái cái xe chó chết đi. - Có chuyện gì vậy?
- Tôi sẽ không bỏ anh ấy. - Ôi, mẹ kiếp, lái xe đi.
- Tôi không bỏ anh ấy được. - Khốn kiếp, lái xe đi.
Đi thôi, đi thôi, tốt rồi, lái xe đi.
Tăng tốc đi.
Tôi sẽ thổi một cái lỗ ở đầu cô đủ để xem ti vi đấy.
- Thôi ngay đi. - Nói cho anh chuyện gì vậy, Lace.
Có chuyện gì ở đó vậy hả?
No comments yet. Be the first to leave one.