The first 200 lines.
Ở phần trước...
Nếu em vào trong căn nhà kho đó khi cơn mưa thiên thạch rơi xuống,
những Căn Bệnh sẽ biến mất.
Chúng sẽ biến mất trong 27 năm.
Họ muốn Audrey vào căn nhà kho.
Tôi sẽ không để Audrey đi đâu cả.
Mỗi lần cô trở lại là có một cái tên mới,
nhưng bên trong cô vẫn là một người.
Lần đầu tiên anh có xúc giác là cái ngày em đã hôn anh.
Không phải là vĩnh biệt.
Cô ấy đang cố cứu lấy thị trấn này,
và đó là quyết định của cô ấy.
Audrey, dừng lại.
Cậu không làm gì được nó đâu.
Vậy còn ông thì sao?
Nathan!
Mưa thiên thạch, chúng không dừng lại.
Chúng lẽ ra phải dừng lại.
Duke, anh đi đi. Cứu cô ấy.
Audrey!
Audrey.
Audrey!
Audrey, cô đang ở đâu?
Audrey!
Audrey, chúng ta phải ra khỏi đây!
Nơi này sắp sụp xuống!
Đến lúc phải đi rồi.
Tôi phải chào tạm biệt đã.
Tôi cò còn là con người không?
Cậu ta đã thuộc về nơi đây, giống như cô vậy.
- Arla đã nói dối. - Đúng vậy.
Mẹ không hề giết con.
Tại sao lại phải giết con? Nó sẽ chấm dứt Căn Bệnh sao?
Bởi vì mẹ yêu con.
Sáng ngày hôm nay, các học sinh đang tham quan Viện hải dương Boston...
đã rất bất ngờ khi một người đàn ông không rõ danh tính...
đột nhiên xuất hiện trong hồ hải cẩu.
Nhân viên của Viện không thể giải thích...
làm sao người này có thể xâm nhập vào trong hồ được.
Nghe tôi nói đi.
Audrey Parker, các anh có hiểu không?
Tên cô ấy là Audrey Parker.
Các anh phải tìm ra cô ấy.
Nghe tôi đi!
Audrey Parker!
Các nhân viên bảo vệ muốn biết anh qua mặt họ bằng cách nào.
Tôi đang muốn biết tôi đến Boston bằng cách nào đây.
Ý anh là anh bị mất trí nhớ?
Không phải.
Có thể.
Phải.
Tôi phải trả lời thế nào để ông mở còng cho tôi đây?
Những câu trên thì không.
Ông gọi cho cảnh sát Haven chưa? Họ nói thế nào?
Họ nói Duke Crocker đã chết được 6 tháng rồi.
Đã chết?
Sáu tháng?
Tôi vừa vào căn nhà kho chỉ vài phút thôi.
Nhà kho nào?
Thanh tra à, đây rõ ràng là một sự hiểu lầm,
bởi vì rõ ràng là... tôi chưa chết.
Hay có thể anh không phải là Duke Crocker.
Tôi tìm thấy chúng trong ví của anh.
Kirk Davis, Benton Shore, Calvin Banks.
Anh muốn cho tôi biết anh làm gì với những thứ này không?
Ông gọi cho cảnh sát Haven lại đi,
và yêu cầu nói chuyện với Nathan Wuornos.
Mà sao ông không để tôi tự gọi nhỉ?
Tôi có thể giải quyết êm đẹp chuyện này ngay.
Cuộc gọi duy nhất của anh là cho một luật sư,
bởi vì ngay sau khi sức khỏe của anh ổn định lại,
tôi sẽ bắt giữ anh.
Giả mạo giấy tờ, xâm nhập bất hợp pháp...
Chỉ là một cái hồ cá thôi mà.
Chào mừng đến với Boston, anh Crocker.
Anh có vẻ quen biết nhiều ở Haven?
Lẽ ra anh nên ở yên đó.
Phải.
Chẳng nơi đâu bằng ở nhà.
- Lạ thật. - Tiếng gì vậy?
Các cậu nghe thấy không? Nó ngày càng lớn hơn.
Dịch bởi HDViet
Cho tôi mượn điện thoại của cô 2 phút thôi...
Tôi hứa là sẽ không gây rắc rối gì cho cô đâu.
Cảm ơn đã lo cho tôi như thế.
Tất nhiên là có chứ.
Nhớ lúc nãy cô thay trải giường...
mà tôi mới không tung tóe cả ra.
Nịnh cũng không được gì đâu.
Thôi mà, chỉ gọi một cuộc thôi.
Tôi đã vi phạm nguyên tắc...
khi để cho em gái anh vào đây rồi.
- Em gái? - Audrey.
Tôi đã nói là hết giờ thăm bệng,
nhưng cô ta cứ khóc lóc với tôi.
Chắc là tính di truyền hả?
Audrey đang ở đây?
Cảm ơn Chúa.
Chỉ 15 phút thôi đấy.
Khi tôi trở lại mà cô ta còn chưa đi, tôi sẽ chích thuốc mê cho anh.
Vậy cũng được. Cô là một phụ nữ tuyệt vời.
Cái ống nghe đó cô đeo lên rất đẹp.
Cô là ai?
Tôi phải gặp anh...
phải tận mắt nhìn thấy anh.
Audrey đâu rồi? Cô ấy có sao không?
Mấy tháng qua, tôi chưa bao giờ cho rằng...
anh thực sự tồn tại, nhưng rồi vào tối qua...
khi tôi đang xem bản tin, thì anh đã xuất hiện,
gọi tên Audrey Parker, giống như anh đã gọi trong đầu tôi.
Sao chúng ta không bắt đầu bằng tên của cô đi nhỉ?
Jennifer.
Jennifer Mason.
Được rồi.
Cách đây 6 tháng, tôi đang ngồi làm việc ở công ty,
hôm đó là một ngày đẹp trời,
và tôi nghe có tiếng ai la hét.
Tôi đứng lên khỏi ghế để xem có chuyện gì,
nhưng không có ai ở đó cả,
nhưng tôi vẫn nghe được các giọng nói...
và những cái tên như... Audrey, Howard, Nathan, Duke...
và nó không chịu dừng lại,
tiếng trò chuyện, tiếng la hét, khóc lóc.
Tôi cứ nghe những đoạn đối thoại đó lặp đi lặp lại,
nhưng một đoạn băng vậy, nên tôi nghĩ mình đã phát điên.
Cuối cùng thì đúng vậy.
Các bác sĩ nói tôi bị tâm thần phân liệt.
Họ nói những giọng nói đó không có thật,
và những người các anh...
cũng không có thật.
Các bác sĩ của cô đã lầm.
Sao lại có thể như thế được?
Tôi cũng không biết.
Cô nói nó bắt đầu cách đây 6 tháng phải không?
- Phải. - Tôi không biết tại sao...
nhưng có lẽ cô đã nghe được các bạn của tôi...
khi chúng tôi bị mắc kẹt ở... chỗ đó.
Căn nhà kho? Anh đã gọi nó như vậy.
Phải, căn nhà kho, nhưng nó không phải là nhà kho.
Nó trông giống như nhà kho.
Nhưng nó khá lớn, và có khả năng siêu nhiên.
Không, không, Jennifer, khoan đã.
Tôi sống ở thị trấn Haven trong tiểu bang Maine.
Nó là một nơi dành cho những người có khả năng...
đặc biệt.
Chúng tôi gọi đó là Căn Bệnh.
Tôi nghĩ cô cũng đã có Căn Bệnh...
cho nên cô mới nghe được những gì cô đã nghe.
Bây giờ anh đang làm cho tôi thấy điên rồ hơn,
chứ không phải ngược lại.
Tôi biết nghe có vẻ điên rồ,
nhưng đó là sự thật.
Và nếu cô kết nối được với căn nhà kho,
vậy có thể cô sẽ nghe được điều gì đó...
có thể giúp tôi tìm ra Audrey,
bởi vì cô ấy chắc hẳn đã rơi ra khỏi căn nhà kho...
cùng lúc với tôi, nhưng tôi không biết là ở đâu.
Sau khi được chẩn bệnh, tôi bắt đầu uống thuốc,
và... nó đã làm cho những giọng nói dừng lại,
cho đến tận bây giờ.
Cũng không sao.
Chúng ta chỉ cần đưa cô trở về Haven.
Cái gì? Tôi sẽ không đi đâu cả.
Tôi chỉ vừa mới biết anh thôi, và anh là tội phạm.
Phải, tôi là tội phạm, nhưng có trái tim bằng vàng.
Nếu cô giúp tôi thoát ra khỏi đây,
chúng ta sẽ xác định được chuyện gì đã xảy ra cho cô,
và tôi cá là Audrey sẽ chữa khỏi được cho cô.
Đó là nghề của cô ấy.
Sao tôi lại phải tin chuyện này?
Cô có muốn dành cả đời còn lại...
cho rằng mình bị điên không?
Không.
Tôi không muốn.
Nhưng tôi đột nhập vào đây là khó khăn lắm rồi.
Làm sao để đưa anh ra được?
Trước tiên, tôi cần một cái kẹp giấy.
Thứ hai...
tôi cần cái quần dài của tôi.
Anh hay làm thế này lắm sao?
Rất tiếc phải nói là đúng vậy.
Xe của cô đâu?
Có lẽ họ vẫn chưa phát hiện ra đâu,
nhưng liệu cô có thể...
Anh muốn tôi đi lấy xe và chạy đến đây?
- Chính xác. - Được rồi.
Cô sẽ không bỏ tôi lại đấy chứ?
Nếu định bỏ anh lại, tôi đã làm thế trước khi...
phải vén áo cho gã bảo vệ đó xem ngực rồi.
Tôi chỉ nói là cô đánh lạc hướng hắn thôi mà.
Nó cũng thành công mà.
Được rồi, mỗi lần có chuyện không ổn,
một trong các ông sẽ luôn có ý tưởng hay.
Đừng làm tôi thất vọng đấy.
Tuần báo Haven. Dave đây.
Cảm ơn Chúa, cuối cùng cũng có người chịu nhấc điện thoại.
Ai vậy?
Dave, là tôi, Duke.
Duke.
Ai đùa gì kỳ vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.