The first 200 lines.
Trường trung học à? Chắc nó cũng gợi lại cho cô nhiều kỷ niệm đấy.
Các buổi tối thứ sáu, những người bạn trong nhóm
đội những cái mũ buồn cười.
Anh biết không? Tôi sẽ không bị mắc bẫy đâu.
Rồi sau khi luyện tập, sẽ là trò chơi xoay chai nho nhỏ...
tromg căn phòng giải trí có sàn gỗ.
Anh muốn nói sao cũng được.
Rigsby, chúng ta có gì đây?
Jack McTierney. 28 tuổi. Giáo viên Anh văn.
Pháp y cho biết thời gian chết
trong khoảng từ 6 giờ đến 9 giờ đêm qua.
Rõ ràng là cậu ta ở lại để chạy bộ
quanh khuôn viên trường.
Cho đang tìm tủ đồ của cậu ấy.
Trông như có một vật cùn đập vào đầu gây chấn thương.
Chúng ta có tìm được hung khí không?
Không, nhưng bên pháp y cho rằng đó là một vật bằng kim loại.
Khi chúng tôi đến đây, có mấy cây gậy trong thùng đựng dụng cụ.
Chúng tôi đang kiểm tra vết máu.
Chúng ta đã liên lạc với gia đình nạn nhân chưa?
Rồi, nhưng tất cả họ đều sống ở miền đông.
Cậu ta còn độc thân và chỉ sống một mình.
Được rồi, bắt đầu thẩm vấn
tất cả những người đã ở đây từ 6 giờ đến 9 giờ tối qua.
Tuân lệnh.
Hãy nhìn vết thâm quầng quanh mắt mà xem.
Ừm. Nó cũng mờ dần rồi.
Có vẻ như cũng được một tuần rồi.
Nếu biết được chuyện gì đã xảy ra thì tốt quá.
Vậy đi hỏi hiệu trưởng thôi.
Gã đó sao?
Bộ quần áo rẻ tiền, bao điện thoại trên
thắt lưng, tai nghe không dây, đồng hồ to.
Ông ta toát lên dáng vẻ của "nhà chuyên chế nhỏ mọn".
Xin lỗi! Thưa ông!
Xin chào. Tôi là đặc vụ Lisbon. Còn đây là Patrick Jane.
Chúng tôi đến từ CBI.
Hiệu trưởng Carl Snyder.
Cảm ơn các vị đã đến liền.
Ừm, anh McTierney có gặp vấn đề gì không?
Vấn đề với học sinh? - Không, tôi không nghĩ là có.
Cậu ấy là một giáo viên tuyệt vời.
Cậu ấy đã bắt đầu làm việc ở đây từ sau khi ra trường.
Ừm, một đứa trẻ sáng dạ. Có thể kiếm tiền
bằng các công việc khác, nhưng cậu ấy lại thích dạy học.
Chúng tôi rất may mắn khi có được cậu ấy.
Ừm.
Giờ thì tôi có một buổi tưởng niệm
sẽ diễn ra trong giây lát, vậy cảm ơn nhé.
Tuyệt lắm, Chúng tôi sẽ đến.
À, sao mắt cậu ta lại bị bầm đen thế kia?
Cậu ấy nói cậu ấy chơi bóng rổ
với vài học sinh sau giờ học.
Nhưng ông không tin cậu ấy?
Sao cậu ấy phải nói dối? Tất nhiên là tôi tin cậu ấy rồi.
Không, ông không tin.
Vậy sao tôi lại nói dối?
Có thể là do bản chất quan liêu.
Vậy nếu ông nghĩ rằng câu chuyện về đôi mắt bị bầm đen đó
là sai thì ông có ý kiến gì về câu chuyện thực sự không?
- Không. - Hả?
Như thôi đã nói, cậu ấy rất được lòng mọi người...
từ học sinh cho đến các bộ môn.
Không phải tất cả. Tôi đã xem qua tủ đồ của McTierney.
Không có gì bất thường. Nhưng tôi tìm thấy thứ này trong cặp của cậu ta.
Ồ. Thứ này thú vị lắm đây.
Tôi rất vinh dự được làm việc cùng với Jack McTierney
suốt 5 năm qua.
Cậu ấy là một giáo viên giỏi,
và mọi người sẽ luôn nhớ tới cậu ấy.
Cảm ơn anh Loveland.
Giờ có ai muốn nói thêm gì nữa...
về McTierney không?
Chúng tôi... ừm, tôi muốn nói vài điều.
Anh Jane,
đây là một thời khắc vô cùng nhạy cảm.
Vâng, chúng chỉ là trẻ vị thành niên. Chúng sẽ vượt qua thôi.
Chào buổi sáng, mọi người. Tôi là Patrick Jane.
Tôi đến từ CBI.
Tôi rất tiếc trước mất mát của mọi người. Ừm...
Tôi biết là mọi người rất gần gũi với thầy Mr. McTierney,
và tôi mong rằng có ai đó có thể cho tôi biết
ai đã viết bức thư mà chúng tôi tìm được.
"Thưa thầy McT..."
"Tôi đã nhìn thấy những việc thầy làm và tôi thấy ghê tởm.
Thầy thật là bẩn thỉu," chấm than.
"Tôi từng nghĩ thầy thật đặc biệt,
"nhưng thầy cũng chỉ giả nhân giả nghĩa như bọn họ thôi.
Tôi không thể tin được, tôi từng nghĩ là thầy rất tuyệt."
"Tôi ghét thầy."
Ai đã viết bức thư như thế này? Hả?
Rõ ràng là có ai đó đã cảm thấy bị phản bội.
Một tâm hồn nhạy cảm đang thấy vô cùng hối hận
vì đã nói ra những lời cay độc.
Người nào đó ngồi ngay trong căn phòng này.
Vâng.
Cháu.
Trong khi những người khác nhìn quanh
cố tìm xem ai là người đã viết bức thư,
thì cháu lại không làm vậy.
Cháu biết ai đã viết bức thư này,
bởi vì đó chính là cháu.
Có đúng vậy không?
Cháu xin lỗi.
Cháu xin lỗi.
Lisbon, cô đuổi theo đi.
Ồ.
Này!
Này, dừng lại!
Ấn tượng thật, phải không?
Còn ai muốn nói gì nữa không?
Ngôi trường mục nát -
Sao em lại viết bức thư này vậy Rachel?
Thầy McT là thầy giáo mà em yêu mến.
Thầy ấy luôn nói về lòng tự trọng.
Thầy ấy muốn bọn con gái chúng em đánh giá bản thân mình bằng trí tuệ.
Ý em là, thầy ấy rất tuyệt vời với chúng em.
Thầy không xem bọn em là lũ con trẻ con ngốc nghếch.
Vậy có gì đã thay đổi sao?
Ba đêm trước, Em đang lái xe
đến Ngân Hàng Thực Phẩm nơi em làm tình nguyện viên.
Nó nằm trong một khu phố thưa thớt.
Và em đã nhìn thấy thầy McTierney nói chuyện với, giống như là...
một cô gái điếm.
Rồi họ cãi nhau.
To tiếng với nhau.
Rồi thì cô ấy vào xe của thầy.
Ý em là... thầy ấy là một giáo viên đấy.
Cô ấy trông như thế nào?
Đây. Em có chụp hình lại đây.
Gửi tấm hình đó qua cho chị
và cả địa chỉ nơi em nhìn thấy cô ấy nữa.
Chị xin phép nhé.
Cho, chuyện gì vậy?
Pháp y đã kiểm tra xong.
Không có cái gậy nào ở trường có vết máu cả.
Và chúng tôi có tìm thấy một cái túi đựng thuốc tự chế
trong xe hơi của McTierney. Trông như là ma túy tổng hợp.
Thuốc lắc.
Hóa ra là nạn nhân của ta có vài bí mật.
Tôi đang giữ một học sinh ở đây
con bé nói đã thấy cậu ta
cãi nhau với một ả gái điếm.
Tôi sẽ chuyển tiếp cho cậu ảnh của cô ta và cả địa chỉ nữa.
Cậu và Rigsby xem thử liệu có thể tìm ra được cô ta không.
Rõ rồi.
Jane?
Chào.
Hả? Thuốc lắc à.
Thú vị đây.
Không, cô làm tiếp đi. Tôi sẽ ở lại đây.
Tạm biệt.
Tôi xin lỗi. Tôi giúp gì được cho anh không?
Không. Không cần giúp gì đâu. Ừm, cô là?
Cô Austin. Ừm, giáo viên môn nghệ thuật kịch.
À, tôi rất ngưỡng mộ cách dựng sân khấu của cô.
- Ừm, cô đang tập vở nào vậy? - "Hamlet."
Một phiên bản hiện đại, như anh nhìn thấy rồi đó.
"Chết, ngủ.
"Ngủ, có lẽ để mơ.
Khó khăn luôn luôn ở chỗ đó."
Đúng vậy.
Tôi, ừm, rất lo lắng cho Rachel.
Con bé cũng có mặt trong vở kịch. Con bé thực sự là một đứa trẻ ngoan.
Ồ, con bé sẽ không sao đâu,
nếu nó không giết thầy McT.
- Cô có nghĩ vậy không? - Không.
Không. Ừm... tôi không tưởng tượng nổi.
Hừm.
À, nếu anh cho phép, tôi có năm phút
để lấy món cà phê kinh khủng trong phòng nghỉ giáo viên.
Ừm. Cứ tự nhiên.
Coi chừng này.
Ồ, cháu bỏ cuộc thì mất vui rồi.
Chú là cảnh sát phải không?
Có lẽ gần như là cảnh sát thôi.
- Cháu có tham gia vở kịch không? - Vâng, có ạ.
Cháu là Jeremiah. Cháu đóng vai con ma.
"Ta là linh hồn của người cha,
đã cam chịu một thời gian để đi trong đêm."
- Chú nói câu đó hay quá. - À, cảm ơn cháu.
Cháu không chắc là cháu làm được.
Cháu chỉ đi thử vai để gặp các cô gái thôi.
Vậy cháu thấy sao rồi?
Không ổn lắm.
Này Jeremiah, có vẻ như cháu là người biết điều.
Để chú hỏi cháu chuyện này nhé.
Chú có thể mua ma túy ở chỗ nào gần đây không?
Sao cơ?
Thuốc lắc được ưa chuộng hơn.
Cháu không biết.
Sao chú hỏi vậy?
Ừm... chú muốn gặp bọn nhóc hư hỏng đó mà.
Cháu biết đấy, mấy đứa nhóc hay bán thuốc cho giáo viên.
Trường nào cũng có. Bọn nhóc đấy thường tụ tập ở đâu?
Ừm, cháu... cháu không biết bọn đó tụ tập ở đâu cả.
Ừm, mấy đứa hư hỏng đó thường ít gây chú ý.
Thầy hiệu trưởng Snyder là người rất khắt khe.
Hừm. Cháu không biết à?
Cháu dám thề không?
No comments yet. Be the first to leave one.