The first 200 lines.
Thảm sát ở Monmartre Cảnh sát đã làm gì?
Nhìn kìa.
Đã kiểm tra từng nhà rồi...
Maigret vẫn lặng tiếng.
Vụ án Marie Bernard vẫn chưa có lời giải.
Biên dịch: voky
Taxi!
Con bé sao rồi?
Nó vẫn còn sốt.
Nó không ngủ được đâu, Dennis, trừ phi cho nó uống thuốc.
- Anh đi cho. - Không. Em mới biết mua thuốc gì.
Cho nó vào nôi xong em ra tiệm thuốc ngay.
Shh, ssh, không sao đâu con.
Văn phòng chánh thanh tra Maigret...
Janvier.
Mời vào.
Ai phát hiện cô ta, Lognon?
Một vũ nữ. Michelle... gì gì đó.
Đang trên đường đến quán bar.
Không thấy thủ phạm.
Như các vụ trước?
Vâng, sếp. Không phải là cướp.
Không cưỡng hiếp?
Không, Maigret. Lại hắn nữa đó.
Hai vết đâm. Một sau cổ, một ngay ngực.
Nhưng nhát ở cổ đủ để giết cô ta.
Hắn cắt quần áo cô ta như các vụ trước.
Tôi vẫn chưa hiểu, Maigret, sao hung thủ của anh không dùng dao găm?
hay dao đồ tể.
Vết cắt và độ sâu vết thương cho thấy, kiểu như dao nhíp.
Hay đại loại vậy.
Đã thông báo cho gia đình chưa?
Chưa. Nhưng để tôi. Đây là địa bàn của tôi, Maigret.
Không, là trách nhiệm của tôi.
Lẽ ra tôi phải đi vì gần đây hay có vụ tấn công.
- Anh ngồi xuống đi. - Tôi không muốn ngồi!
Không sao đâu con, không sao đâu.
Tôi đến gặp cô ấy được không?
Vậy lấy ai trông mấy đứa trẻ?
Cảnh sát đâu hết rồi?
Nếu cuộc điều tra này do đội 18 thực hiện,
thì đã thu được nhiều kết quả hơn thế này.
Sếp ra kìa. Sao anh không tự nói với sếp đi?
Janvier, đưa tôi đến gặp cô vũ nữ phát hiện thấy cái xác.
Thường thì chúng tôi đi đi về về cùng với nhau.
Giờ các cô ở đây chỉ nói về vụ giết chóc.
Có điều tối nay tôi phải về một mình.
Cô thường về nhà đường đó à?
Michelle, tôi biết là khó khăn lắm...
... nhưng cô có thể nói tôi biết cô đã thấy gì, nghe gì, trên đoạn đường đó?
Kể mọi thứ cho tôi nghe.
Mùi gì trong không khí, như mùi thuốc cạo râu chẳng hạn?
Sớm một chút thì tôi là nạn nhân rồi, phải không?
Làm xong cô đón taxi về đi.
Nhiêu đây chỉ đủ cho một đêm, đúng không?
Còn nhiều đêm khác thì sao?
Còn các cô khác thì sao?
Anh trả hết nổi không?
Vừa thêm một nạn nhân nữa, Maigret?
Tên họ là gì?
Có phải cùng hung thủ không?
Ngài có thể nói gì cho chúng tôi không?
Nạn nhân là ai, Maigret?
Nạn nhân tên là Georgette Lecoin.
Cô ta là nội trợ ở Montmartre.
Cô ta ra đi để lại chồng và bốn con nhỏ.
- Bên đây, chánh thanh tra! - Là hung thủ ngài đang điều tra?
Chúng tôi cho rằng cùng hung thủ với các vụ trước.
Vậy là vụ thứ năm rồi, Maigret.
Đúng vậy.
Chúng ta cần lời khai của tất cả nhân chứng trong 30 phút. Còn ai ngoài đó?
- Lucas. Torrence. - Tìm được gì chưa?
Tìm manh mối gì đi.
Sếp, có tin nhắn của Comeliau.
Sếp có cuộc họp với Bộ trưởng bộ Nội vụ chín giờ sáng mai.
Ngày 2/2, một gái điếm, Arlette Dutoir.
17/4, 8:15 chiều,
một phụ nữ trung niên 43 tuổi vừa sinh con ở Butte.
Ngày 20/6. Monique Juteaux, 24 tuổi, thợ may.
Ngày 26/7, nhân viên bưu điện, vết đâm tương tự ở phía sau,
và cùng kiểu xé quần áo.
Giờ tối qua.
Vậy theo ngài thẩm phán Comeliau, tôi muốn ngài giải thích vì sao,
với nguồn lực hùng hậu của ngài,
phụ nữ Paris vẫn phải chịu mối đe dọa từ hắn.
Và vì sao Sở cảnh sát vẫn dậm chân tại chỗ trong vụ này
kể từ sáng ngày 2/2 cho đến nay.
Thưa bộ trưởng Morel, Maigret và toàn thể nhân viên đang làm việc hết sức.
- Phương pháp của anh ấy rất tỉ mỉ, và tôi tin... - Phương pháp của anh là gì, chánh thanh tra?
Lúc này tôi cần biết điều gì thu hút hắn vào các phụ nữa này.
Cả Paris có cả đống giả thuyết điều gì thu hút hắn vào các phụ nữ này!
Và Nội các đã lên các đống kế hoạch
từ việc thiết lập giới nghiêm đến bố ráp dân nhập cư và bất hảo ở Montmartre
và toàn quyền thẩm tra chúng cho đến khi chúng phải sủa.
Cuộc đời tôi đã thấy nhiều chiến lược Phát xít ở thành phố này.
Tôi không muốn thấy chúng lần nữa... đừng nói chi tới cho phép.
Với kiểu sát nhân hàng loạt, hung thủ thường bị thu hút bởi một kiểu nạn nhân.
Nhưng các phụ nữ này không đồng nhất tuổi và nghề nghiệp.
Chưa kể, họ chẳng có liên hệ gì với nhau về tôn giáo hay học vấn.
Mối liên hệ duy nhất là họ đi bộ qua phố Montmartre lúc trời tối.
Và họ đều có tóc đen.
Hung thủ không để lại nhân chứng.
Hắn không mắc sai lầm.
Maigret, anh bảo tôi nói gì với bên Nội các đây,
về vì sao Cameliau không thay thế anh sau 5 tháng điều tra vụ này?
Công việc cảnh sát phải cần thời gian, thưa ngài.
Lần này trả giá bằng mạng sống đó, chánh thanh tra.
Tôi hiểu rõ điều này.
Nó trả giá bằng danh tiếng.
Của tôi.
Và cả của anh.
Xin lỗi đã làm phiền nhưng tôi nghĩ nên trả lại anh cái này.
Cám ơn.
Có tin gì mới không.
Không.
Anh bế cháu giùm tôi được không? Cám ơn.
Mời anh ngồi. Anh có thể dùng chung với chúng tôi.
Thôi khỏi... Cám ơn.
Chú có biết khi nào mẹ cháu về không?
Con kể chú nghe về mẹ cháu nhé?
Nạn nhân thứ năm của kẻ đã gieo rắc sợ hãi ở quận 12 kể từ tháng 6,
đã được cảnh sát xác định danh tính là Georgette Lecoin,
mẹ của bốn con nhỏ.
Cô ấy cũng bỏ lại người chồng 30 tuổi tên là Dennis Lecoin.
Theo hàng xóm, cô ấy rời nhà vào lúc chiều tối
đi mua thuốc cho con cô ấy bị ốm ở tiệm thuốc gần đó,
và bị sát hại trên đường về nhà khi qua khu Montmartre.
- Xác được phát hiện... - Chào em.
- Chào anh -... được phỏng vấn bởi chánh thanh tra Maigret... - Anh mua ít táo nè.
Vậy hả. Hôm nay em cũng mua một ít.
Kiểu này đủ để làm rượu táo mất.
Nhưng anh đừng lo. Em biết chế món khác mà.
...bất kì nhân chứng nào ở quanh đường Lepic chiều tối hôm qua
đề nghị liên lạc với nhân viên điều tra ở sở cảnh sát Orfevres.
Theo phát ngôn của cảnh sát, chánh thanh tra Maigret vẫn chưa có tiến triển nào trong vụ án...
Lúc xếp hàng mua đồ hồi trưa, em nghe người ta nói...
... vẫn chưa có manh mối mới và...
Anh sẽ tìm ra hắn thôi.
Chưa ăn à?
À, chúng ta ra ngoài ăn tối. Anh không nhớ sao? Ở chỗ Dr Pardon?
Ồ. Có cần phải đi không?
Họ đã gọi xác nhận và...
... ông ấy cũng mời một đồng nghiệp đến gặp anh. Giáo sư Tissot ở viện Sainte-Anne.
Ồ.
Em lấy bia cho anh nhé.
Anh ấy sao rồi, Louise?
Em chưa bao giờ thấy anh ấy như vậy.
Em thấy mặt anh ấy lúc ngủ cũng đăm chiêu.
Ảnh không thèm nói tới chuyện nghỉ mát chứ đừng nói tới gì khác.
Cảm giác như ảnh ăn ngủ không yên cho đến khi bắt được hung thủ.
Chị mong là vậy. Bọn chị cũng ăn ngủ có yên đâu.
Đồ uống đây.
Cám ơn.
Cám ơn.
Hi vọng ngài không phiền, thưa chánh thanh tra,
sáng nay tôi với vài người bạn thắc mắc
sao Sở cảnh sát không làm tròn nhiệm vụ.
Chúng tôi đã làm hết khả năng.
Thế sao vẫn chưa bắt được hung thủ?
- Bởi vì chuyện này không dễ vậy. - Sao không?
Vậy cần thêm bao nhiêu phụ nữ phải chết nữa?
Simone, chúng tôi đang bàn về vì sao gã này,
sống qua 20, 30 năm không gây ra tội ác nào,
rồi đột nhiên quyết định tấn công các phụ nữ này?
Sao anh biết hắn ta chưa từng phạm tội?
Bởi vì chúng tôi điều tra lịch sử 20 năm, cả Paris và các quận khác,
kiểm tra những người được thả từ nhà tù và viện tâm thần.
Viện nghiên cứu của ngài tại Sainte-Anne cũng đã được liên lạc, phải không giáo sư?
Đúng vậy.
Nhưng chúng tôi không tìm thấy bất kì kẻ nào khớp với vụ Montmartre.
Như vậy phải là một kẻ mới, đúng không?
Freud sẽ nói tên này bị ám ảnh tình dục.
Ông ấy nói về mặt cảm và lần ngược về tuổi thơ của hắn.
Lạy Chúa Freud không dính vào vụ này, toàn chuyện vô nghĩa.
Tôi làm việc với rất nhiều tội phạm tâm thần, Maigret.
- Tôi nghĩ điểm chung giữa chúng... - Mình đừng nói chuyện này nữa được không?
Điểm chung giữa chúng là nhu cầu được khẳng định cái tôi.
Chúng từng bị sĩ nhục trong cuộc sống và không thể chịu đựng nữa.
Tôi đồng ý.
Tôi nghĩ phần lớn những vụ mà không có động cơ, đặc biệt những vụ lặp đi lặp lại,
là đều do cái tôi bị tổn thương.
- Dễ gây nghiện lắm. - Đúng vậy.
Thực tế là, một số bệnh nhân không cưỡng lại được chuyện khoác lác việc phạm tội của mình
Giờ này lẽ ra con chúng ta đã 24 tuổi rồi.
Ngày nào anh cũng nghĩ về con bé.
Anh có nghĩ trời sắp mưa không? Em ngưởi thấy hơi đất.
Sao vậy anh?
Tissot có nói.
Hung thủ thường hay khoe khoang chiến tích của mình kiểu nào đó.
Ta biết là.
Chúng thích kể với mọi người...
...là chúng siêu lắm.
Tự cao luôn là điểm yếu của chúng.
Đúng vậy.
Vậy hung thủ sẽ phản ứng thế nào...
...nếu ai đó cướp công của hắn?
Anh hỏi em à?
Ừ.
Cảm thấy giận dữ.
Thất vọng.
No comments yet. Be the first to leave one.