The first 200 lines.
Tránh ra!
Cảm ơn các anh. Xin nhẹ tay cho.
THẰN THẰN BIỂN TÌM THẤY BỞI CÔ MARY ANNING LYME REGIS
ICHTHYOSAUR LYME REGIS GIỚI THIỆU BỞI NGÀI H. HOSTE HENLEY
Mary!
Con chưa đi à?
Chúng ta cần thêm vỏ sò.
Cúc đá, thứ du khách thích.
Cả gỗ trôi dạt nữa.
Nhanh chân lên.
Con làm gì thế?
Vâng.
Xin đừng để tôi cắt ngang cô.
- Tôi nhìn cô làm là vui lắm rồi. - Cửa hàng đóng cửa rồi.
Tuyệt quá nhỉ?
Cornu ammonis phải không?
Cúc đá.
Cái này vỡ rồi.
Nhưng vẫn đẹp.
Anh cần gì à, thưa anh?
Xin lỗi cô. Tôi xin tự giới thiệu, cô Anning. Roderick Murchison.
Tôi phải thú nhận là tôi đang hơi ngỡ ngàng.
Danh tiếng của cô thường được nhắc tới
ở Hội Địa lý London.
- Ở đó toàn đàn ông. - Vâng...
Hầu như là vậy.
Nhưng kiến thức và tay nghề của cô là huyền thoại
và tôi đã nghĩ rằng nếu tôi đi thăm các địa điểm khảo cổ ở châu lục,
sao tôi có thể bỏ lỡ cơ hội được gặp cô?
Và cô đây rồi.
Ở nơi cô làm việc.
Tôi tưởng các quý ngài ở London
không còn hứng thú với với các di chỉ sinh vật biển của tôi nữa.
Xu thế thay đổi rồi mà?
Vâng. Tôi e rằng tôi bắt đầu hơi muộn.
Và tôi đâu thể không muốn gặp
"nữ thần ở Lyme" chứ?
Thường thì một quý ông sẽ viết thư cho tôi
để hẹn chứ không tới mà không báo trước.
- Vâng, tôi có lỗi quá. - Cô đừng mân mê nó được không?
Tôi xin lỗi. Tôi xin giới thiệu vợ tôi, Charlotte Murchison.
Thưa anh, như anh thấy đấy, tôi không khai quật các hóa thạch lớn nữa.
Tôi đã thấy di chỉ ở Bảo tàng Anh.
Một con thằn lằn cá hoàn chỉnh. Phải không?
Và hóa thạch đó là của cô?
Nó thật thú vị.
Tôi rất muốn mua mảnh cúc đá này từ cô, nhưng tôi phải nói thật.
Thứ tôi muốn hơn cả là cơ hội
được làm việc cùng cô trên bờ biển,
được thấy những điều cô thấy.
Tôi không dẫn khách du lịch nữa.
Tôi không phải khách du lịch, cô Anning, tôi cũng là một nhà khoa học như cô.
Một người cấp tiến và tôi tới đây để học hỏi mọi điều có thể từ cô.
Và dĩ nhiên, tôi rất vui lòng đền bù cho thời gian của cô.
Và rõ ràng, vì tôi sẽ làm phiền cô,
tôi cũng sẽ trả thêm phí tiếp đón riêng.
Và dĩ nhiên, tôi cũng sẽ mua miếng cúc đá tuyệt vời này.
Công việc không dễ dàng đâu.
- Tốt. - Tôi không thể hứa ta sẽ tìm được gì.
Đương nhiên là vậy.
- Được rồi. - Tuyệt quá!
Cô không biết điều này có ý nghĩa thế nào với tôi đâu.
Bạn bè tôi sẽ ghen tị lắm.
- Ông có phòng nào yên tĩnh hơn không? - Có, thưa ngài, nhưng...
Âm nhạc hơi ồn ào trong hoàn cảnh này.
- Ta không thể... - Em đừng thắc mắc.
- Hôm nay có súp gì? - Thỏ đồng ạ.
Cho tôi hàu. Có nhồi mỡ chứ?
Om ạ.
Hoàn hảo. Thêm thịt bò. Tái.
- Vâng, thưa ngài. - Cần tây om, khoai tây luộc.
Rưới kem lên khoai tây. Lấy giúp tôi thực đơn rượu nhé?
Thôi, khoan. Cho tôi một chai vang đỏ.
Chúng tôi có rượu năm 1826 hoặc 1835.
Năm 1835.
Và vợ tôi dùng thịt cá trắng. Bỏ lò. Không sốt.
Giờ chưa phải lúc thích hợp để sinh đứa nữa.
Cô Anning.
Cô Anning.
Xin lỗi. Tôi không tới muộn chứ?
- Bà lão trong cửa hàng của cô... - Mẹ tôi.
Vâng. Xin lỗi cô.
Mẹ cô nói cô ở đây.
Sáng nay sáng sủa, triều xuống. Tôi không đợi được.
Vâng, dĩ nhiên rồi. Tôi chỉ không muốn bỏ lỡ điều gì.
Giờ anh tới rồi.
Vâng.
Không có gì.
Bò.
Đá vôi.
- Đá Canxit. - Còn cái này?
Nhìn chỗ này nhé.
Bên trong có một miếng cúc đá nhỏ,
nhưng gờ này cho tôi biết nó bị nghiền nát rồi.
Anh có thể khía nó ra, nhưng chẳng còn gì đâu.
Cái này được đấy.
Hóa thạch phân. Rất tốt.
Tôi chưa biết loại này.
Nếu nhìn kỹ,
anh sẽ thấy các mảnh xương cá nhỏ.
Các chấm nhỏ màu đen này...
đó là vảy cá.
Đánh bóng lên sẽ rất đẹp.
Cảm ơn cô.
- Nhưng nó là gì vậy? - Phân hóa thạch.
- Xin lỗi cô? - Đúng vậy, anh Murchison.
Là cứt đấy.
Thủy triều sắp lên rồi. Chúng ta về thôi.
Charlotte, xem anh tìm được gì cùng cô Anning này.
Charlotte.
- Anh làm gì vậy? - Đưa em ra khỏi căn phòng hôi hám này.
- Em không muốn. - Anh e là em không có lựa chọn.
Chúng ta không thể tiếp tục thế này, Charlotte. Em như một cái bóng vậy.
Thế này không được.
Anh thật điên rồ khi nghĩ
em đủ khỏe để đi nước ngoài cùng anh.
- Có lẽ em cần thêm thời gian để hồi phục. - Roddy...
Lyme có lẽ là nơi hoàn hảo cho em.
Chuyến đi dài ngày.
Mà bác sĩ bảo em cần nghỉ ngơi.
- Tắm biển. - Em không thích nước.
Ít kích động.
Anh muốn người vợ vui vẻ, hoạt bát, thông minh của anh trở lại.
Em không muốn ở một mình.
Còn gì nữa à?
Vợ tôi, Charlotte,
gần đây cô ấy không khỏe.
Cô ấy bị...
Hơi trầm uất, có lẽ vậy.
Bác sĩ bảo cô ấy hít thở không khí biển,
nhưng cô ấy hồi phục hơi chậm.
Tôi đã sắp xếp để cô ấy ở lại Lyme,
và dù tôi đã đảm bảo cô ấy sẽ được chăm sóc cẩn thận,
cô ấy sẽ đơn độc.
Tôi nghĩ... thật ra là tôi mong,
sẽ thật tuyệt nếu cô ấy có cơ hội
đi dạo cùng cô.
- Đi dạo? - Phải.
Đi dọc bờ biển cùng cô.
- Học hỏi cô. - Tôi không nhận học trò.
- Vâng, dĩ nhiên rồi. - Tôi không có thời gian
để chăm sóc người ốm.
Không, và cô không cần làm vậy.
Hôm qua, cô đã rộng lòng tiếp đón tôi, chia sẻ kiến thức của cô,
và tôi mong cô có thể chia sẻ sự hào phóng ấy với vợ tôi.
Cô sẽ giúp cô ấy có một sở thích.
Và chuyện này sẽ chỉ kéo dài... bốn tuần thôi.
Có lẽ năm tuần.
Nhưng không lâu hơn sáu tuần.
Xin lỗi, cô Murchison, anh Murchison đã dặn tôi
hôm nay giúp cô mặc đồ để cô ra ngoài.
Tôi không đi đâu.
Tôi xin lỗi, cô Murchison,
nhưng anh Murchison nhất định bảo
tôi phải gọi cô dậy và mặc đồ cho cô.
Xin cô đừng ném đồ vào tôi nữa.
Thứ gì vậy?
Thứ gì đó. Không thứ gì cả.
Cô không khai quật nó à?
Chẳng phải đó là việc cô làm à?
Chồng tôi bảo cô sẽ dạy tôi làm thế.
Để tôi nói rõ nhé. Tôi không muốn cô ở đây.
Chồng cô trả tôi tiền để đưa cô ra đây.
Tôi chẳng quan tâm cô muốn ở đây hay không.
Nhưng xin đừng chất vấn hay nghĩ cô có thể dạy tôi nên làm việc của tôi thế nào.
Tôi tới để hồi phục sau cơn bệnh. Để tắm biển và đi dạo.
- Không phải để đào đất. - Tắm biển.
Vậy tôi khuyên cô để tôi yên và đi tắm biển đi.
- Chồng tôi... - Chồng cô bỏ cô lại.
Tôi thấy cô có bị cái quái gì đâu.
Được rồi!
Mẹ ơi!
Mẹ ơi! Khỉ thật!
Mẹ ơi!
Anh là người mới.
Vâng.
Người nước ngoài?
À... vâng.
Có vẻ cô ấy bị sốt cao.
Hôm qua cô ấy bị lạnh à?
- Bị dính mưa chăng? - Tôi không biết.
Có lẽ cô ấy đi tắm biển.
Phải rồi, tra tấn bằng nước.
Cô ấy cần người chăm sóc.
- Cả ngày lẫn đêm. - Tôi không phải y tá, bác sĩ.
Tôi còn chẳng thân với cô ấy.
À...
Vâng.
Cô Anning,
chẳng phải phụ nữ các cô nên chăm sóc chị em mình sao?
Giữ ấm cho cô ấy, nhưng đừng để cô ấy nóng quá.
Đắp khăn lạnh sẽ giúp hạ sốt.
Tôi sẽ viết thư cho chồng cô ấy và chuyển đồ của cô ấy tới đây.
Và hãy gọi tôi ngay nếu tình hình của cô ấy thay đổi.
Chào mọi người.
Cô gái đó định ở đây bao lâu?
Con nên gửi cô ta về nhà cô ta... ở London.
Đây không phải trách nhiệm của ta.
Cô ấy có thể chết, mẹ.
Nhà mình sống kiểu gì nếu con hầu hạ cô ta?
No comments yet. Be the first to leave one.