The first 198 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
BỊ NGHI NGỜ
- Anh nghĩ anh đang đi đâu? - Để hít thở không khí trong lành.
- Tony… - Ông ta sẽ không quay lại trong nhiều giờ nữa.
Tony.
Brighton, Anh, năm 1957
Tony. Tony.
Anh không muốn làm điều đó.
Chờ đến lượt của anh, là anh, cảnh sát? Là anh?
Bây giờ cả hai người đều đã chết.
Coi nào.
Tony!
Colin, đừng!
Colin!
HAI NĂM SAU
Ở Brighton vào những năm 50, một vụ lừa đảo đã phát triển để lách luật ly hôn nghiêm ngặt.
Để chứng minh ngoại tình trước tòa, người chồng đã giả ngoại tình với gái lạ.
Tất cả những gì bạn cần là một người phụ nữ, một bức ảnh và một thám tử tư...
- Anh có phải là Aaron không? - Vâng. Đúng rồi. Đi nào.
Tôi không cho là… tôi không cho là mình sẽ giỏi việc này.
Không có ai cả. Điều quan trọng là để có được trong bức ảnh.
- Ông đã từng đến Brighton? - Brighton, không.
- Tôi nghĩ tôi sẽ đổi khách sạn. - Đổi khách sạn? Tại sao?
Chỉ là một nơi khác đã bị đột kích vài đêm trước.
- Đột kích? - Không sao đâu.
Tôi đã đặt chỗ cho chúng ta ở khách sạn Radley. Đó là một nơi tốt hơn nhiều.
Nó sẽ đắt hơn một chút, vậy thôi.
Chúng ta sẽ lên văn phòng của tôi, và tôi sẽ cho ông biết mọi thứ hoạt động như thế nào.
Đừng tỏ ra lo lắng như vậy. Nó sẽ ổn thôi.
Mọi thứ vẫn ổn chứ?
Dường như không có gì đã được thực hiện.
Ông làm gì để kiếm sống, nếu ông không phiền khi tôi hỏi?
Làm gì ư? Tôi là một luật sư. Một trạng sư.
À. Luật sư.
Vâng, tôi nghĩ nó là một cái gì đó như vậy.
Ông thấy cô ấy dưới đó? Vâng, đó là người phụ nữ của ông.
Tôi không thể đi vào khách sạn với cô ấy.
Vâng, ông thấy đấy, tôi đã hoàn toàn hiểu sai
về kiểu người lịch thiệp của ông, thưa ông.
Không, tôi không thể. Chỉ là tôi không thể.
Ừm-hm.
- Có lẽ tôi có thể nói chuyện với vợ tôi. - Vợ của anh?
Vâng, cô ấy là một nữ diễn viên. Ý tôi là…
- Cô ấy chưa bao giờ làm bất cứ điều gì như thế này… - Anh có nghĩ là cô ấy có thể?
Ý tôi là, tôi… Nếu nó… Ý tôi là tôi có thể trả nhiều tiền hơn.
Buổi tối vui vẻ. Tên tôi là… Tôi đã đặt một phòng đôi.
- Tên gì, thưa ông? - À, ừ, Franklin.
Đó là một phòng đôi. Tôi đã đặt trước khoảng hai ngày.
Nếu ông muốn đăng ký ở đây, thưa ông. Ông có…
Cảm ơn rất nhiều.
Anh đột nhiên quan tâm đến kiến trúc khách sạn?
- Chào Frank. - Anh không làm công việc ly hôn bất hợp pháp.
Tôi đang theo dõi một nghi phạm ở đây.
Có rất nhiều tay cớm muốn thấy anh bị quả tó, anh biết đấy.
Anh không nghĩ là có những điều tốt hơn để làm sao?
Một mình đêm nay? Hãy đến ăn tối.
- Tôi không sao, Frank. - Đó là Giáng sinh. Hãy đến chơi.
- Ngài muốn uống gì không? - Đồ uống? Không.
Ừm… Không phải cho tôi.
- Em có muốn uống gì không? - Như thường lệ, anh yêu.
- Champagne. - Ồ, champagne.
Champagne.
Ông có thể cười một chút.
Gọi một ly cocktail tôm, giả vờ như ông đang cố gây ấn tượng với tôi.
Gây ấn tượng với cô. Phải.
Tôi không thích champagne lắm, vậy thôi.
Denny. Người đàn ông tôi muốn gặp.
- Đưa chìa khóa xe cho chúng tôi. - Bob không mang tiền đến cho anh sao?
Đừng bắt đầu. Chỉ cần đưa chìa khóa cho chúng tôi ngay bây giờ.
- Đó là đức tin tốt, phải không? - Ừ, ừ.
Chúng ta đã có một thỏa thuận. Nhưng tôi chưa thấy gì cả.
Bob hứa cho tôi 200 bảng. Anh ấy nói anh ấy sẽ mang 20 bảng đến nhà anh.
Anh chậm thanh toán hàng tháng.
- Tôi biết. Tôi xin lỗi, anh bạn. - Nghe này, chúng ta đã thỏa thuận các điều khoản, phải không?
Chúng ta đã thỏa thuận.
- Đừng làm cho tôi cảm thấy tồi tệ về nó. - Được rồi, Denny. Lắng nghe tôi.
Nếu tiền không có trong bàn của anh lúc 9:00 ngày mai,
anh cứ giữ luôn chiếc xe.
Chín giờ.
Chà…
Vậy, ta phải làm sao…? Tôi làm gì bây giờ?
Tôi sẽ vào phòng tắm và thay đồ.
Hãy gõ cửa khi ông đã sẵn sàng.
Gõ cửa khi tôi…
sẵn sàng.
Của anh đây.
Xin lỗi, em yêu, em có thể mở số 46 cho tôi được không?
Tôi quên chìa khóa. Cảm ơn em.
Em là một nhân chứng. Suỵt.
Hai người nên tự xấu hổ đi!
Xin lỗi.
Ừm, xin lỗi, thưa cô.
Hãy nhớ những gì anh đã thấy.
- Anh được bao nhiêu? - Hai mươi lăm.
- Cho em thấy. - Anh có vài khoản nợ phải trả.
Vì vậy, anh đã trả tiền thuê nhà, phải không? Đồ dối trá khốn kiếp.
- Bây giờ chúng ta nợ bao nhiêu? - Cho nó nghỉ ngơi, được không?
Nghe này, em không cưới anh để sống trong một văn phòng địa ngục.
Này, này, đóng cửa lại.
Cái này là của ai?
Cái gì?
Anh đã ở với người khác, phải không?
Thôi đi. Không có đâu.
Đồ dối trá.
- Phải là một khách hàng đã làm rơi nó. - Anh thật đáng ngờ.
Bởi vì anh không bao giờ thay đổi.
Em là người muốn kết hôn, không phải anh.
Bây giờ hãy đóng cánh cửa địa ngục lại.
Ra khỏi đó.
Ông Nguy hiểm.
- Anh lấy cái này ở đâu vậy? - Một người bạn của anh đã mang về từ Ý.
Đưa nó cho anh.
Anh ấy nói nó thuộc về Mussolini.
Ồ.
Thôi nào.
- Nó đã nạp đạn chưa? - Ừ chắc chắn. Tất nhiên nó đã nạp.
- Bang! - Ồ!
Đừng lo lắng về tòa án. Điều đó thật dễ dàng.
Chúng ta chỉ cần bức ảnh và một người khuân vác ban đêm để làm nhân chứng.
Họ có thể cử người đến khách sạn để kiểm tra, nhưng không vấn đề gì.
Tôi chân thành hy vọng là không.
Này!
Này! Đó là xe của tôi, đồ khốn. Cút ra!
Tony, ra khỏi xe!
Coi nào. Ra ngoài đi!
Tôi đã thắng xe của anh ta khi chơi bài xì phé, ông biết không? Thật là một kẻ thua cuộc.
Đến giờ làm việc.
Nó ở cuối hành lang, đằng kia.
Vậy, hãy ở gần tôi. Hãy nhớ, cô là một nhân chứng.
Hai người nên tự xấu hổ đi!
Được rồi. Chỉ cần lấy tên của mọi người.
Giữ khách trong phòng ở thời điểm này. Hãy chắc chắn không ai được rời đi.
Anh ổn chứ?
Đi uống cà phê.
Tôi cần nói chuyện với anh.
Anh đã ở trong quán bar cả buổi tối?
Anh có thấy gì không?
Ôi, Chúa ơi, tôi không thể tin được âm thanh đó.
- Tôi vừa nhìn thấy cô ấy… - Anh đang làm gì?
- Chà, anh đã chạm vào tay nắm cửa. - Tôi xin lỗi. Tôi quên mất.
- Tôi đoán anh có thể tự làm. - Không, làm cho tôi.
Tay tôi run quá.
- Anh đã đặt phòng cho anh ta? - Vâng.
Tại sao anh đặt họ trên tầng cao nhất?
Tôi không biết.
Nếu anh muốn họ được chú ý…
- Tôi không biết, Frank. Tôi xin lỗi. - Không sao đâu. Đừng lo lắng.
Anh ở lại nơi tôi có thể tìm thấy anh.
Tôi muốn bất cứ ai đã làm điều này.
Không! Không!
Nó chỉ là một bức ảnh. Tất cả chỉ có vậy thôi.
Trời ạ.
Ông muốn loại quan tài nào, thưa ông?
Quan tài?
À…
Tôi không có nhiều tiền. Tốt hơn ông nên làm loại rẻ nhất.
Sao trang trọng quá vậy, Frank? Chúng ta có thể làm điều này trong văn phòng của tôi?
Tôi có rất nhiều áp lực đè nặng. Nó phải được thực hiện đúng.
Anh biết Dave Waterston. Anh ấy đang làm việc với tôi.
Tôi là cộng sự của Colin.
- Anh có nhớ Colin không, Tony? - Vâng, tôi nhớ Colin.
Chúng ta không ở đây để thảo luận về điều đó.
- Nghe này, Frank... - Không cần phải đi sâu vào vấn đề đó nữa.
Chúng tôi đã nhận được bản báo cáo sơ bộ.
Anh có biết ai đã bị giết cùng với vợ anh không, Tony?
Tên ông ta là Padouin. Ông ta là một nhân viên bán hàng người Ý.
Tôi không biết nhiều điều khác về ông ta.
Rõ ràng là anh chưa đọc báo.
Tên thật của ông ta là Carlo Stasio, một họa sĩ nổi tiếng. Giàu có.
- Ý tôi là, thực sự giàu có. - Làm thế nào anh gặp ông ấy?
Tôi đã không biết ông ta cho đến ngày hôm đó.
Luật sư của ông ta đến văn phòng khoảng một tháng trước.
Anh ấy nói rằng họ muốn giữ kín đáo.
Thực sự là, anh ta nói rằng Stasio muốn sử dụng tên giả trong sổ đăng ký khách sạn.
Tôi nói điều đó không sao miễn là có nhân chứng để nhận dạng ông ta.
Tại sao một triệu phú lại đến một công ty nhỏ như cục cứt chó của anh?
Có lẽ ông ta muốn giấu tên, để không ai biết ông ta là ai.
Ý tôi là, dù sao cũng không có công ty lớn nào lại sắp xếp việc ngoại tình, phải không?
- Họ đang chống lại luật pháp. - Họ chắc chắn là như vậy, Tony.
Chúng tôi sẽ không thể che đậy điều đó.
Tôi biết.
Anh nói anh ở quán bar khách sạn cả đêm.
- Từ khoảng 10 giờ, vâng. - Không bao giờ rời khỏi chỗ ngồi của anh.
Vậy thì sao?
Người phục vụ nói rằng anh đã ra ngoài trong 10 phút trước khi lên lầu.
- Tôi đã đi vệ sinh, phải không? - Không, không, không.
Anh đã đi lên lầu và làm điều đó. Chúng tôi tìm thấy dấu vân tay của anh trên khắp giường.
Đệch mẹ. Đó là điều tốt nhất anh có thể làm?
- Anh nợ mọi người rất nhiều tiền. - Vậy? Việc nợ nần là một tội ác, hả?
Đó là động cơ để phạm tội.
- Tôi sẽ giả vờ như anh đã không nói điều đó. - Cứ giả vờ những gì anh thích.
Anh sẽ không thoát khỏi tội giết người một lần nữa.
Được rồi! Này, được rồi.
Coi nào.
Dave, im đi.
Để anh ấy yên.
- Chà, hỏi anh ấy đi, Frank. - Hỏi tôi cái gì?
- Anh có một khẩu súng? - Cái gì? Không.
No comments yet. Be the first to leave one.