The first 200 lines.
À, công chúa Xenia Zakharovna, lặn lội từ tận Petersburg,
cô thật tốt.
Và cô mang theo các tiểu thư thật lộng lẫy.
Ôi, cô sẽ làm tan vỡ nhiều trái tim mất.
Đây là ngài Greville Haig,
tân đại sứ.
Ngài Greville, tôi phải quở trách ngài.
Ngài hư quá.
Sao ngài lại mang đến London màng sương giá này?
Tiệc hoành tráng nhỉ, Bá tước.
Tôi e là sương giá ở trong đầu bà.
Bà muốn nữa, nhưng bà không thể có thêm, phải không cưng?
Bởi vì bà đã dùng hết.
Bà là phụ nữ hợp ý tôi.
Cắt từng miếng.
Cắt từng miếng, đúng vậy.
Giờ một trong chúng ta phải đi bán thân quanh Bois de Boulogne,
tôi không nghĩ bà kiếm được nhiều đâu, đúng không?
Tôi cần chút tiền.
Tiền đâu, cưng?
Xiềng.
Thôi được.
Vậy tôi lấy cái này.
Chỉ một chút thôi,
đến sáng mai, được chứ?
Ngoan lắm.
Bà Bá tước không tiếp khách!
Tôi đã bảo bà Bá tước không tiếp khách.
Có ai không?
Biên dịch: voky
hộp đêm Le Picratt, thưa quý vị.
Mẹ quý vị sẽ không thích, nhưng bà ta ngủ mất rồi.
20% hạ giá cho thẻ này. Gái, gái, quý vị thích gái?
Có người thích!
Xin mời vào. Thưa quý vị!
Đẹp.
Quá đẹp.
Tôi phải đi.
Sao được?
Cô còn một màn nữa.
Arlette, Arlette. Arlette, cô là ngôi sao của tôi.
Khách sẽ than phiền.
- Vậy tôi phải... - Cái gì?
Anh tính làm gì?
Arlette!
Thưa quý vị, dừng lại đi.
Quý vị cần nhạc, quý vị cần champagne,
quý vị cần đậy nắp cây bút chì phun nước của mình.
Quý vị cần cô nàng bốc lửa, đó là Arlette.
Cô ấy làm người chết phải đứng dậy.
Cô không sao chứ?
Tôi phải giải thích bao nhiêu lần đây?
Phải có người để tôi trình bày chứ.
Cô có thể nói với tôi, thanh tra Janvier.
Anh không giúp được tôi, phải có người khác.
- Tôi đang cố giúp cô đây. - Mất cả tiếng rồi.
Bình tĩnh tôi sẽ giúp cô!
Ai đây? Sếp của anh?
Chính xác, thưa cô.
Chánh thanh tra Maigret, đây là Arlette.
Tôi đang tìm cách giúp cô ta.
Chắc thêm xô rượu cognac nữa.
Anh ta nói gì?
Cô nói lại từ đầu được không?
Làm ơn.
Chào, Pierre.
- Chào, Janvier. - Tôi hát ở hộp đêm ở Pigalle.
Le Picratt, ngài biết không?
Ở đó có kiểu như... buồng riêng.
Khi tôi đang diễn,
có hai người đàn ông. Tôi nghe thấy họ thì thào.
Trong lúc cô đang hát?
- Khi tôi hát xong. - Họ nói gì?
Họ sẽ giết ai đó.
Họ có nói ai không?
bà Bá tước.
Bà Bá tước nào?
Tôi không biết.
Họ có nói thực hiện bằng cách nào và khi nào không?
Mấy người cười nhạo tôi.
Không, tôi đâu có cười nhạo cô.
Tôi đang cố hình dung sự việc.
Bà "Bá tước" này, là nghệ danh hay...
làm sao tôi biết được?
Bà bá tước, kiểu lãnh chúa. Ông biết không? Quý tộc.
Ông nghĩ tôi muốn nói chuyện với mấy người nếu không phải khẩn cấp?
Tôi cần nằm nghỉ.
Cô ta cần nằm nghỉ.
Để cô ta ngủ.
Oscar!
Có phải là một trong những gã đó?
Oscar'?
Nói chuyện trong hộp đêm?
- Cô đi đâu vậy? - Về nhà.
- Tôi sẽ cho người hộ tống cô. - Đừng xem tôi như con nít.
Arlette, cầm danh thiếp tôi đi.
Trong trường hợp cô muốn nói chuyện nữa.
Ngày mai, có thể.
Anh tính mặc vest ngồi đó đến bao giờ?
2:00 sáng rồi.
Anh biết.
Chúc mừng sinh nhật.
Thật dễ thương.
Anh tìm ở đâu vậy?
Không có gì ở đâu.
Là của mẹ anh.
Anh làm cho bà ấy, khi còn đi học.
Anh tự tay làm hả?
Ngài thanh tra, em ấn tượng đấy.
Tất nhiên là để em bỏ đồ vào.
Đồ đặc biệt.
Lâu lắm rồi chúng ta mới làm chuyện đó.
Làm ngạc nhiên lẫn nhau.
A-lô, nhà Maigret.
Ồ, chào Janvier.
Được, tất nhiên. Để tôi gọi anh ấy.
Janvier gọi.
Janvier, chào.
Tôi sẽ đến ngay.
- Ai trên đó? - Bác sĩ Paul.
Lognon đang chờ ngài, càm ràm về thẩm quyền.
- Ông ta tìm thấy danh thiếp ngài đưa cô ta. - Đương nhiên.
Ai đây?
Ông ta là quản gia, Maigret.
Điếc đặc.
Tôi hét đến khan tiếng.
Tôi có xem cô ta diễn đêm nọ, ở quán Le Picratt.
Giọng tuyệt vời, Maigret. Chân dài tới nách.
Tôi tiếp quản vụ này.
Có vẻ anh quen với xác chết này.
Chuyện xảy ra khi nào?
Khoảng 2:30?
Cô ta bị bóp cổ. Cô gắng chống cự gã đàn ông.
Hắn bẻ gãy tay cô ta, rồi tới cổ.
- "Đàn ông"? - Hoặc là phụ nữ với đôi tay khổng lồ.
Nhìn vết bầm kìa.
Nơi này có vẻ là chỗ riêng tư của cô ta.
Nếu hung thủ là đàn ông, hắn vào đây mà không có sự đồng ý của cô ta.
Tôi không nghĩ cô ta mang đàn ông về đây.
Còn cái này là đồ giả.
Thẻ chứng minh thư. Nhưng là đồ xịn.
Cô ta hẳn tốn bộn tiền mua nó.
Lạy Chúa.
LaPointe, tôi có việc cho anh.
Tôi muốn biết về mọi thứ về những người ở Paris, nam hay nữ,
tự gọi mình là "Bá tước".
LaPointe? Tôi cần biết ngay.
Vâng, Sếp.
Anh ta còn trẻ.
Đúng, đó là máu.
Còn tươi, không phải máu cô ta. Da cô ta không trầy xước.
Còn nữa trên sàn, ở đó.
Không có gì dưới móng tay.
Hay bất kỳ vật gì cô ta sử dụng như vũ khí.
Hung thủ hẳn chảy máu trước đó khi hắn vào đây.
Hoặc có người thứ ba trong phòng.
Xin lỗi.
Cảnh sát. Tôi là thanh tra Janvier, đây là chánh thanh tra Maigret.
Chúng tôi muốn nói chuyện với ông chủ.
Fred?
Nếu đó là tên ông ta, thì tôi muốn nói chuyện.
Cô gọi ông ta được không?
Vấn đề là, tôi thường để ông ta ngủ. Khẩn không?
Có, thưa bà?
Alfonsi.
Fred là chồng bà?
Giờ các anh hiểu rồi đó.
Fred? Khách!
Vậy có chuyện gì? Tôi giúp được không?
- Thưa bà Alfonsi... - Ồ, Rosa.
Rosa.
- Chúng tôi ngồi được chứ? - Xin mời.
Chúng tôi đến hỏi về Arlette.
Cảnh sát.
Thật cẩn thận nhé, cưng,
cái gì cần nói và cái gì không.
Cưng không muốn trở về chỗ cũ chứ.
Này các chú, ai đây?
- Chánh thanh tra Maigret. - Và thanh tra Janvier.
Lạy Chúa. Rosa? Đó là Maigret.
Tôi có giấy phép.
Mọi thứ đều hợp pháp. Tôi trả tiền sòng phẳng.
Arlette chết rồi.
Hả?
Cô gái anh thuê dưới nghệ danh "Arlette"
bị bóp cổ chết trên giường sáng sớm nay.
Tên thật cô ta là gì?
Arlette Giraud. Trên giấy tờ cô ta viết vậy.
Tôi nghe nói đêm qua,
hai người đàn ông ngồi cạnh nhau một trong những bàn này. Cái nào?
Hai người, kiểu bồ bịch?
Không hẳn.
Hai người đàn ông với nhau, không.
Arlette có ngồi với một người, gã thanh niên trẻ.
Trước khi sô diễn.
- Bạn trai cô ta? - Anh ta muốn thế,
Nhìn có vẻ vậy.
Cô biết tên anh ta không?
Rosa, cô gái có phòng thay đồ không?
Cho tôi xem qua một chút.
No comments yet. Be the first to leave one.