The first 200 lines.
Chào mừng đến với Những Thác Nước. Xin vui lòng nhập mã của bạn.
Chào mừng đến với Những Thác Nước. Xin vui lòng nhập mã của bạn.
Chào mừng--
Mừng ngài về nhà, ngài Kline.
Ồ. Anh bị dính cái gì à, Dave?
Không phải anh muốn yên ổn đấy chứ? Chỉ cần cố hòa thuận với hàng xóm thôi.
Hãy tuân thủ quy tắc.
Gã Shroeder đang ở ngoài kia sơn hòm thư của chúng ta!
Em biết anh sẽ làm gì không?
Anh sẽ sơn hồng toàn bộ ngôi nhà chết tiệt. Quên cái hộp thư đi hả?
Anh sẽ làm cho toàn bộ chỗ chết tiệt này trông giống như em có được nó nhờ bán mỹ phẩm.
Điều đó thì thế nào? Nó sẽ làm lòi ra những tay phát xít này.
Anh yêu, anh có bình tĩnh được không? Luật là luật.
Họ sơn lại hộp thư của chúng ta bởi nó sẽ là sa mạc hung đỏ thay vì sa mạc ngải đắng.
- Hắn là một gã không bình thường. - Anh này, cái gói gì vậy?
Anh không biết. Nó không ghi người gửi là ai.
- Chà. - Hay đấy.
Anh à, những người hàng xóm thực sự sẽ ghét nó đấy.
Anh yêu, chuyện gì vậy?
Cứ ở đây đi.
Dave? Anh à?
Chà.
Xem này.
Cưng à, em nghĩ sao? Có phải đây là nhà của chúng ta hay là một cái gì đó vậy?
Anh chị hẳn là gia đình Petries. Xin chào.
Chào mừng đến với Những Thác Nước.
Tôi là Rob và đây là người vợ yêu quý của tôi, Laura.
- Rob và Laura Petrie. - Thực ra thì chúng tôi đánh vần nó là "Pee-trie".
- Ồ. - Giống một món ăn.
Chà, thật vui vì gặp hai người. Tôi là Pat Verlander. Tôi ở cách đây sáu nhà.
Tôi là hàng xóm.
- Chúng tôi rất sẵn lòng làm quen với cô, Pat. - Tôi thực sự phải nói điều này.
- Giờ đã là 5:10. Tôi không nghĩ cô sẽ làm điều đó. - Xin lỗi?
6 giờ, giờ giới nghiêm. Mọi hoạt động chuyển nhà được yêu cầu phải hoàn thành trước 6 giờ.
Nó ở trong quy định các thỏa thuận, điều kiện và những giới hạn
Đó là một trong những luật lệ của chúng tôi.
Chà. Các bức ảnh đã không thể hiện hết.
Các anh, nhanh lên, nhanh lên. Nhanh lên nào.
Những người chủ trước đây đã để nó lại thật sạch sẽ.
Anh kiếm sống bằng nghề gì, anh Petrie? Tôi hỏi vậy không sao chứ?
Vâng. Tôi,--hầu hết tôi làm việc ở nhà,
điều đó tốt cho Laura bởi vì cô ấy sẽ nhờ vả tôi được mọi chuyện.
Ồ.
Nơi này thực sự không chê vào đâu được, Pat.
Tôi sẽ không thấy phiền khi gửi lời cám ơn đến những chủ nhà trước đây.
Được đấy. Tốt thôi.
Được rồi, chuyển nó đi nào mọi người. Nhanh lên.
- Rob và Laura Petrie. - Vâng.
- "Pee-trie". - Win Shroeder, hàng xóm kế bên. Chào mừng anh chị.
Xin chào Win. Rất vui được gặp anh.
Hai người đừng lo. Chúng tôi sẽ giúp anh chị chuyển nhà xong trước 6 giờ. Mấy giờ rồi?
- 5:19. - Xin lỗi hàng xóm nhé.
- Xin lỗi. - Cám ơn. Cám ơn các bạn.
Cám ơn các bạn.
Cám ơn mọi người.
Xin lỗi!
- Để tôi mang nó. - Đừng ngớ ngẩn vậy. Nó nặng đấy.
Tôi bê được rồi.
Ôi, không.
Tôi--tôi xin lỗi.
- Tôi thực sự xin lỗi. - Mike. Mike, Mike, Mike, được rồi.
- Được rồi, Mike. Đi giúp Gordy đi. - Cứ gửi hóa đơn cho tôi nhé.
Tôi--tôi xin lỗi.
Nhân tiện, tôi là Cami Shroeder. Vợ của Win.
Rất vui được gặp chị. Tôi là Laura.
- Cái này để đâu đây? - Anh có thể đặt nó ngay đường đánh xe vào nhà.
Oa. Từ đã. Từ đã. Chúng ta hãy nói chuyện chút đã.
Một fan hâm mộ bóng rổ à? Ném bóng vào rổ-- Điều đó--điều đó không hay lắm.
Thứ đó rõ ràng sẽ nhô ra bãi cỏ nhà anh.
- Nhô ra à Win? - Chà, không được thẩm mỹ...
cho lắm.
Nhưng này, có lẽ anh có thể nhận giấy cho phép miễn thực hiện nghĩa vụ tôn giáo đặc biệt từ ông Gogolak,
chủ nhiệm hiệp hội chủ nhà của chúng tôi đấy.
Tôi sẽ đề cập chuyện đó với ông ấy. Nhưng trong khi chờ đợi, anh hãy để nó vào trong ga-ra.
Đặt nó vào trong ga-ra vậy.
Được rồi. Hãy kết thúc việc dọn nhà của các anh nào. Làm đi nào mọi người!
Làm thôi nào.
Tạm biệt.
Tốt rồi. Chẳng còn điều khác thường nào ở xung quanh đây nữa rồi.
Này. Đợi chút đã. Em đã không để anh bế em qua ngưỡng cửa.
- Anh sẵn sàng chưa? - Vào việc thôi cưng.
Được rồi, vậy thì làm thôi.
Cám ơn những người hàng xóm thân thiện của chúng ta,
sẽ chẳng còn thiết bị làm rõ vết máu khô nữa rồi.
Không có nó cũng chẳng có khác biệt gì nhiều.
Nơi này sạch đến nỗi cô có thể sản xuất chíp máy tính được đấy.
Được rồi.
6:01, ngày 24 tháng 2.
Đặc vụ Scully và đặc vụ Mulder...
trong ngôi nhà trước kia của David và Nancy Kline...
những người đã biến mất mà không có một dấu vết nào vào tháng 7 năm ngoái.
Gia đình Kline là cặp vợ chồng thứ ba biến mất như vậy...
từ khi khu vực này được xây dựng vào năm 1991.
Bề ngoài, tất cả họ đều là những con người tỏ ra đáng tin...
không có tiền án,
bất hòa gia đình hay bệnh tâm thần.
Và cần một thành viên gia đình hay người làm công...
để nhận ra là họ đã đi khỏi...
mang theo cả xe và một vài đồ cá nhân.
Cảnh sát địa phương không tìm thấy gì ở mỗi vụ--
chỉ có căn nhà được sửa không chê vào đâu được...
và một cộng đồng những người hàng xóm tỏ ra hoàn toàn không hay biết có ai đó đã biến mất.
Đó sẽ là điều đáng ngạc nhiên khi nghĩ đến việc sẽ thú vị thế nào khi tụi họ sắp trở thành hàng xóm.
Sở cảnh sát địa phương đã bế tắc,
vì vậy họ chuyển nó cho F.B.I.
Trợ lý giám đốc Skinner đã phân công cho chúng ta vụ này...
nếu chúng ta giả danh như những người sắp mua nhà...
khi đó cộng đồng đã có kế hoạch này dường như sẽ che dấu...
một sự thông đồng giết người một cách hợp lý, đen tối.
Cô muốn làm vi-đê-ô trăng mật à?
- Rob và Laura Petrie? - "Pee-trie."
Mulder, nếu chúng ta phải cải trang lần nữa, tôi sẽ lựa chọn những cái tên, được chứ?
- Tốt thôi. - Điều này cho tôi thấy là anh không coi việc này là nghiêm túc.
Tôi có đấy chứ. Tôi chỉ không hiểu sao chúng ta lại nhận nó thôi.
Đây là cơ hội đầu tiên để quay trở lại hồ sơ X. Đây không phải là một vụ hồ sơ X.
Chắc chắn là vậy rồi. Nó chưa được giải thích. Anh muốn gì nào, người ngoài hành tinh à?
Những chùm sáng?
Đúng vậy. Cô thực sự muốn đóng vai "gia đình."
Quay trở lại đây và làm cho tôi một cái bánh xăng-uýt nhé.
Tôi nói chưa rõ à?
Xin chào. Ôi,
- anh không cần phải làm vậy đâu. - Ôi thôi.
Tôi có nhiều đĩa hơn mình cần. Tôi thường chỉ sử dụng một cái rồi...rửa.
- Nhân tiện tôi là Mike Raskub. - Vâng.
Mike bự, nhìn là biết lý do. Tôi sống ở phố kế bên.
Đó là một y hiệu.
- Anh là bác sĩ à Mike? - Không. Tôi là bác sĩ thú y.
Nếu hai người đang nghĩ đến việc kiếm một con chó hay bất kỳ vật nuôi nào,
tôi sẵn lòng kiểm tra miễn phí giúp hai người.
Chỉ là, cô không được phép nuôi một con vật quá 6 kg.
Đó là một trong những điều luật của các thỏa thuận, điều kiện và những giới hạn.
Anh thật tốt, Mike.
Lạ thật. Tôi không thể tin là gia đình Kline lại bỏ đi.
Đó--đó là tên của họ phải không? Gia đình Kline ấy?
Tôi phải đi rồi.
Mulder.
Gọi là Rob nhé.
Anh có gì ở đó vậy?
Có vẻ như ai đó lau dọn nơi này có lẽ đã bỏ sót một chỗ.
Nó trông có vẻ giống máu phải không?
Nó trông có vẻ giống máu phải không?
Sao nó ở trên đó được nhỉ?
Tôi thực sự chưa biết nhiều về họ.
Anh ta chỉ nói anh ta làm việc ở nhà, điều đó cho tôi thấy cô ta kiếm ra tiền.
Có vẻ tốt đấy. Một cặp đẹp đôi.
Rất đẹp đôi.
- Ừ, họ là một cặp đẹp đôi. - Ông nghĩ sao, Gene?
- Các cô, gửi lời khen ngợi của tôi đến đầu bếp nhé. - Cami? Sissy?
Gia đình Petrie này, họ chơi bóng à?
""Pee-tries.''
Cho đến giờ mọi chuyện đều ổn. Tôi sẽ để mắt đến họ.
Ông Gogolak.
Ông không nghĩ là,
có thể lần này sẽ khá hơn... nếu chúng ta nói cho họ biết?
Mike, anh và tôi đã từng trải qua chuyện này trước kia rồi.
Chúng ta vẫn chưa biết liệu chúng ta có thể tin họ không.
Chỉ là...
có quá nhiều--quá nhiều quy tắc.
Tôi nghĩ là có thể họ có khả năng giữ bình tĩnh trước chúng tốt hơn...
nếu họ biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ không làm vậy.
Đó là việc hàng xóm với nhau nên làm.
Tôi thực sự nghĩ chúng ta nên làm điều này.
Con trai, chúc may mắn.
Cám ơn.
Tôi có thể sử dụng--
Cửa thứ hai ở bên trái.
Có nước rửa Glade ở dưới chậu rửa đấy.
Gordy, sao anh không đi để chắc chắn anh ta sẽ tìm thấy nó.
- Gene, tôi có thể hứa anh ta sẽ ở ngoài chuyện này. - Win.
Anh ta là một mắt xích yếu,
và một dây xích chắc chắn sẽ không thể tồn tại với một mắt xích yếu.
...là bản năng và điều cần thiết cho việc sống sót.
Thất bại trong việc thích ứng với cấu trúc bộ lạc thường có thể là minh chứng chết người.
Khi những người lớn tuổi nghi ngờ một người bị ruồng bỏ như vậy trong số họ,
các thành viên bộ tốc sẽ tập hợp lại thành một vòng tròn...
để thực hiện một nghi thức cầu kinh với niềm tin là...
điều này sẽ bày tỏ sự không chủ tâm làm việc xấu.
- Cuối cùng những người cầu nguyện ngồi lên cái được gọi là-- - Ôi không.
Thôi nào.
Được rồi.
Không.
Không, tôi đã sửa nó rồi mà! Tôi đã sửa nó rồi!
Xin chào.
Ôi! Ôi, Rob, Laura. Tôi rất xin lỗi.
Vâng, xin chào.
Vậy, đêm đầu tiên của các bạn thế nào? Yên bình chứ?
Nó thật tuyệt. Chúng tôi vừa mới cầm thìa lên đã thấy buồn ngủ như những đứa bé.
- Phải vậy không, em yêu? - Đúng vậy.
Win, chúng tôi có đến đúng nhà không vậy? Tôi nghĩ đây là nhà của Mike bự.
Vâng, vâng. Tôi chỉ,-- tôi chỉ đang làm giúp thôi.
Mike phải đi rời thị trấn có việc.
Loại công việc gì vậy? Tôi tưởng anh ấy là một bác sĩ thú y.
Công việc thú y, tôi đoán vậy. Tôi chỉ biết anh ta sẽ đi cả tuần.
- Tôi chỉ để cái này lại đây thôi. - Để tôi đem chúng vào.
Chỉ là...trông sẽ ngăn nắp hơn so với việc để chúng ở trước hiên nhà.
Điều đó trông sẽ có thẩm mỹ hơn, hử?
Chính xác. Vậy hai người có muốn cùng tham dự...
bữa tối nay với Cami và tôi không? Khoảng 6 giờ.
- Chúng tôi thường ăn sớm. - Nghe tuyệt đấy. Cám ơn anh.
Tuyệt.
No comments yet. Be the first to leave one.