The first 200 lines.
ĐẢO TÀN SÁT
Jamaica, biển Caribbean Năm 1668
Em đi à?
Anh cứ nghĩ em và anh sẽ mãi bên nhau.
Anh rất cần em. Morgan!
Thống đốc Port Royal cũng vậy.
Ông ấy sẽ trả nhiều tiền cho ai bắt
được nữ cướp biển Morgan Adams.
Anh biết tôi là ai? Biết rõ!
Morgan! Em ở đâu?
Trung úy, anh là người sắt đá.
Thưa cô nương, tôi xin lỗi.
Nhưng anh đúng.
Tôi nghĩ, sẽ thú vị hơn nhiều
khi biết rằng anh đã biết.
Hơn nữa, súng đó vô dụng.
Thấy không, tôi lấy hết đạn rồi.
Gì vậy? Cha cô gửi cho cô, hai ngày trước.
Tôi biết, tôi đang đến.
Ông ta không biết chuyện này. Ông ấy đi tìm cô.
Khi bị Dawg bắt, ông ấy hiểu Dawg sẽ làm gì.
Tôi lấy cái này của Richard tuần qua...
...một cách miễn cưỡng
Không may, máu của hắn dính chung quanh.
Với miếng của anh, tôi còn cần miếng của Mordachai.
Anh không gặp may rồi, tôi không có.
Cái đó đâu? Morgan giữ à?
Đã lâu tôi không gặp nó.
Harry, tôi nghĩ anh nói dối.
Tôi đã giấu cái đó. Tiến bộ!
Đâu?
Trong này!
Harry, tôi vẫn nghĩ trong đó chẳng có gì.
Thôi, lên thuyền, tôi sẽ cho anh đổ máu.
Ông Snelgrave!
Hẹn gặp mày dưới địa ngục.
Cha!
Cha ơi! Con đã nắm được cha! Đi đi!
Bám vào con Hãy mang họ lên
Đi đi! Không bao giờ!
Morgan.
Tôi thấy rồi
Không! Cha!
Có người níu cái neo!
Bỏ thuyền nhỏ xuống!
Chèo mạnh lên!
Trời ơi! Cả đời, cha đã làm được gì cho con?
Con thề, thằng Dawg phải trả nợ này! Kệ xác thằng Dawg.
Con sẽ cho đầu máu của nó bay như cờ của con!
Cứ để Dawg đi theo hướng gió.
Nó sẽ tới số.
Hãy tìm chú Mordachai. Giữ đám thủy thủ của cha để sử dụng.
Cha! Đừng nói nữa, con đưa cha về thuyền.
Cha sẽ không gặp lại thuyền nữa. Thuyền ''Sao Mai'' là của con.
Không, cha đừng nói vậy! Con băng bó cho cha chưa được tốt.
Hãy lấy dao
Cạo đầu cha.
Sao?
Morgan, cạo đầu cha.
Lần này thôi con. Hãy làm theo lời cha!
Trung úy!
Anh tên gì? Plopper hay Squinter?
Trotter, thưa Thống đốc.
Cô Mandy Rickets đang đứng một mình.
Cha cô ấy mang cả gia tài sang đầu tư tại thuộc địa.
Hãy nhảy với cô ta.
Thưa ngài, cô ta không hấp dẫn.
Còn anh thì có chắc?
Đó thấy chưa! Quá chậm rồi, người khác đã quyết định.
Đêm nay tôi cô đơn là có lý do,
làm một người xa lạ,
nhưng một người khả ái như cô...
sẽ không bao giờ bị bỏ quên.
Tôi tên là Shaw, William Shaw.
Nhưng bạn tôi gọi là Willy.
Thưa ngài, chúng ta biết hắn không?
Không!
Ông Shaw đang rảnh phải không? Hay ông đang làm gì?
Thưa cô, một nghề nghiêm chỉnh nhất. Tôi là một bác sĩ.
Ồ!
Tôi học tại Leyden...
...sau đó học chuyên về giải phẫu với Dreyfus tại Leipzig.
Ồ giải phẫu, chắc ông phải rành về cơ thể con người lắm.
Thưa cô, chắc chắn, từng mẫu nhỏ của cơ thể.
Tất cả những gì vào, những gì ra.
Trong y khoa, chúng tôi bắt buộc phải nghiên cứu kỹ lưỡng mọi vật.
Thực tế, chúng tôi phải phá tan những sự dị đoan đã có từ lâu.
Gạn lọc một cách nghiêm chỉnh để tìm ra sự thật.
À, thưa ngài
Tha lỗi cho sự đường đột, tôi là Trotter
Tôi có một trung đoàn.
Tôi là William Shaw. Bác sĩ Shaw.
Rất hân hạnh.
Bác sĩ, ông tới đây bằng thuyền nào?
Bristol Packet, phải không?
Bristol Packet? Bristol Packet? Vâng, tôi nghĩ là như vậy, nhưng không chắc lắm.
Tôi luôn sống với những gì liên quan đến biển.
Tốt lắm, nhưng lý do khiến tôi hỏi là...
thuyền Bristol Packet chỉ tới vào thứ tư tuần tới.
Đúng, thằng đó rồi! Nó ăn cắp lược kim cương của tôi,
ngọc trai của tôi, bông tai của tôi,
vòng đeo cổ hồng ngọc của tôi! Trung sĩ bảo vệ!
Ôi! Đàn bà!
Trung sĩ bảo vệ!
Bảo vệ
Chào, các bà!
Xin lỗi, xin lỗi!
Thưa ngài, tên nó là Shaw.
Shaw, ta cho ngươi sống như một nô lệ, bất kể ngươi là ai!
Tốt lắm, cởi nó ra!
Morgan, hãy nghĩ về sự tự do.
Em làm bất kỳ cái gì em muốn.
Đến Luân Đôn với tôi.
Ở đó có Quận công, Bá tước và tiệc tùng.
Tất cả sẽ rất vui. Hãy nghĩ vui như thế nào.
Ngoài ra, không ai ra lệnh cho em.
Nhìn kìa!
Anh kia!
Đứng lên treo cờ hiệu của tôi.
Mang lại đây!
Mày nổi loạn hả?
Morgan.
Ồ! Tôi hy vọng thấy cô đang khóc.
Ông Glasspoole, tôi hy vọng giải quyết được...
việc quan trọng với con thuyền. Đó là tiếp tục.
Morgan, cô phải tới đó.
Mọi người! Harry đen đã chết.
Tôi không nói nguyên nhân.
Trong nhiều tháng, hắn chẳng đem lại cho chúng ta được gì.
Bây giờ, ta có thể bán cái vỏ cây thối rữa này và chia cho mọi người,
hoặc mọi người có thể chọn tôi làm thuyền trưởng.
Tôi chấp nhận ông.
Cha tôi muốn vậy.
Khi chết, ông ấy cho tôi cái này.
Ông ấy để lại cái này cho tất cả mọi người.
Đó là miếng da đầu của ông ấy,
là bản đồ để tới ''Đảo tàn sát''
''Kho tàng được chôn dấu'' là của một chiếc tàu chở vàng Tây Ban nha.
Vàng, nữ trang và những thứ khác cướp được, nhiều hơn các anh từng mơ ước.
Nó nói cái gì?
Dạ,
Nó nói...
anh đọc đi!
Tôi không đọc được. Tại sao?
Chữ La tinh.
Tôi phải dịch nó ngay.
Chắc chắn có người biết chữ La tinh ở Port Royal.
Chú Mordachai giữ miếng thứ hai tại Spittlefield.
Vậy là không chỉ có một miếng?
Thực sự là 3 miếng.
Miếng thứ 3 đâu?
Dawg Brown có miếng đó.
Tốt lắm, nó sẽ nằm trong túi chúng ta.
Chúng ta chiến đấu với hắn vì miếng da đó, ta sẽ liên kết với Mordachai,
hai thuyền chống một. Các anh sẽ có lợi thế,
các anh hãy tự hỏi, Harry đã làm được gì?
Đây là dịp may cho chúng ta kiếm một gia tài...
và trả lại Dawg cái gì mà chúng ta nợ hắn.
Điều gì có thể tốt hơn?
Ông Blair, ông là sĩ quan lái tàu,
ông quyết định.
Chúng ta chỉ cần hai ngày. Một ngày cho Port Royal và một ngày cho Spittlefield.
Nếu Harry chọn anh, tôi sẽ cho anh một cơ hội.
Ai muốn thách thức tôi, hãy rút gươm ra!
Tôi tìm được hắn rồi! Một thằng tù nói tiếng La tinh.
Tốt, hãy giải thoát cho nó.
Thật không may, thưa thuyền trưởng...
hắn sắp được bán như một nô lệ.
Một nô lệ?
Chúng nó đang treo cổ cướp biển. Họ sẽ nhận ra cô.
Ông quá lo.
Tôi có gì không đúng à? Không, cô rất đẹp.
Chỉ vì ở đây, tôi là người duy nhất... mà họ biết một cách mơ hồ,
và biết làm sao để đóng vai người quý phái,
nên tôi sẽ đi cùng các bạn. Vậy thì đi.
Nhưng tôi không thể.
Tôi rất bận tại cửa hàng sách của tôi.
Thằng mập có lý. Hẹn gặp ông tại Spittlefield.
Mày phải là người có hạnh kiểm tốt nhất.
Rồi, ngài nịnh đầm, hộ tống tôi tới đó.
Nhanh lên nào
Quay tròn.
Anh này, đứng lên. Hãy nói với tôi một cách lễ phép.
Ông ra tay sớm quá! Giống như so kiếm vậy.
Chỉ những thằng điên mới làm chuyện đó.
Tao hy vọng mày sẽ được hưởng sự đau đớn, tên nô lệ kia.
Vì tao định mua mày.
Chào bà.
Bà thấy đó, tôi còn trẻ,
khoẻ biết cưỡi ngựa, biết viết.
Tôi biết, tôi còn biết anh thông thạo tiếng La tinh.
Ồ! La tinh, ngôn ngữ La Mã.
Tôi nói được tiếng La tinh như... được sinh ra trong Viện Nguyên lão.
Một nhà hùng biện chuyên nghiệp. Tại sao? Bà có con muốn học à?
Tôi từng là một giáo viên hạng nhất trong một trường vùng quê.
Tôi còn biết làm toán. Dù sao tôi cũng thú nhận có yếu kém trong phép chia nhiều số.
Đừng lảm nhảm nữa, hãy nói vài câu tiếng La tinh.
Anh nói gì vậy?
Bà là người rất đẹp,
tôi muốn hầu hạ bà.
No comments yet. Be the first to leave one.