The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Vào ngày Một tháng Tư năm 2019,
Trái đất bị hủy diệt trong một sự kiện thảm khốc.
Hàng tỷ người đã bị xóa sổ chỉ trong vài phút.
Trớ trêu thay, sáu người sống sót sau tận thế
lại chính là đám anh em gây ra nó.
Bám chắc!
Sẽ lộn xộn lắm đây!
- Ban nãy... - Đã quá.
Năm đâu rồi?
Năm!
Diego! Allison!
Mọi người đâu rồi?
Ôi, họ biến mất rồi.
Họ biến mất như mây khói trên trời.
Phụt.
Lại chỉ còn hai anh em mình. Tuyệt thật.
Thế ta đang ở chỗ quái nào?
Mũ lại mốt rồi à?
Em nghĩ phải hỏi là: "Ta đang ở thời nào?"
Này! Xin lỗi. Xin lỗi đã làm phiền.
Cho tôi hỏi giờ là năm nào được không? Hay ngày nào?
Bất lịch sự.
Klaus! Qua đây.
Gì thế?
- Nhìn đi. - Ừ, ý là,
đúng gu anh đấy, nhưng phải xem
- thân đã. - Xem ngày ấy. Đồ ngốc.
À, phải rồi.
Ngày 11 tháng Hai năm 1960.
Năm 1960.
- Chết tiệt. - Chết tiệt.
THÀNH PHỐ DALLAS, BANG TEXAS NĂM 1960
NĂM 1961
NHÀ HÀNG STADTLER
CHỈ TIẾP KHÁCH DA TRẮNG
Ôi, chết tiệt!
Diego!
Năm?
Allison!
NĂM 1962
- Allison! - Allison!
- Allis... - Allison!
NGÀY MỘT THÁNG CHÍN NĂM 1963
Cứu! Ai đó cứu tôi với!
Không! Ai đó cứu tôi với!
...và ánh sáng từ ngọn lửa đó có thể thắp sáng thế giới.
Do đó, thưa đồng bào Hoa Kỳ,
đừng hỏi Tổ quốc có thể làm gì cho ta,
mà hãy hỏi ta có thể làm gì cho Tổ quốc.
NGÀY 12 THÁNG MƯỜI NĂM 1963
Ôi không!
Cha mẹ ơi.
Luther!
Diego!
NGÀY 25 THÁNG MƯỜI MỘT NĂM 1963
"Liên Xô tấn công Mỹ" ư?
JFK TUYÊN CHIẾN VỚI CỘNG SẢN
Không, không thể nào.
Bọn tôi sẽ đưa anh ra khỏi đây. Cứ cúi đầu.
Cứu thương!
Này nhóc, cúi xuống!
Lần này bọn mình đã làm gì vậy?
Này!
Tôi nghe đồn tôi thổi bay tâm trí các anh.
Năm! Thằng chết giẫm, em ở đâu suốt lâu nay hả?
Muốn sống, theo tôi.
Hazel.
Cái quái gì đây?
Không kịp giải thích đâu.
Bom hạt nhân đó, ông già.
Còn gia đình tôi?
Chết thì khỏi cứu họ.
Được rồi...
ban nãy là sao vậy?
Tận thế. Ngày 25 tháng Mười Một năm 1963.
Năm 1963...
Hazel, tôi không rành sử, nhưng nhớ đâu có vụ thảm sát hạt nhân.
Chuẩn đấy.
Gia đình tôi?
Đã chết. Như những người khác.
- Và giờ tôi ở đâu? - Dallas. Vẫn phố đó.
Trước đó mười ngày.
- Tha hồ khôi phục dòng thời gian, cứu họ. - Trời.
- Ta bắt đầu từ đâu? - Ta? Anh tự lo đi.
Tôi chỉ ở đây để giữ lời với Agnes.
Cô ấy...
- Mất rồi? - Ừ.
Ung thư.
Ra đi nhanh lắm.
Bọn tôi có 20 năm hạnh phúc. Có lẽ chẳng có mãi mãi.
Tôi rất tiếc, Hazel.
Ủy Ban thì sao?
Tôi bỏ chỗ đó rồi, nhớ chứ? Tôi chẳng nợ bọn họ gì hết.
Vậy mấy tên đó là ai?
Chết tiệt.
Chạy đi!
Mình nói "cặp chống đạn" bao lần rồi?
NÔNG TRẠI GOLDFIELD SẢN PHẨM TỪ SỮA
VẬN CHUYỂN VÀ TIẾP NHẬN MORTY
BÁC SĨ RĂNG HÀM MẶT MORTIMER GUSSMAN
Cậu muốn gì?
Chào, cháu bán từ điển bách khoa cho nhóm thiếu niên. Không rõ...
Bằng cách nào?
Tôi không rảnh giải thích.
Ở Lầu Năm Góc à?
- Chắc chắn là không. - Cơ quan CIA? Cục FBI? Ủy ban KGB?
Mới pha à?
Cái...
Cà phê Colombia?
Tôi tự trộn đấy.
ÁNH SÁNG LẠ CHẮC LÀ NGƯỜI HÀNH TINH KHÁC
KHÔNG QUÂN MỸ THẤY "ĐĨA BAY"
Anh đã từng nghe đến Khu vực 51 chưa?
Roswell?
Chết tiệt!
Biết vũ trụ đâu chỉ có bọn tôi mà. Eleanor nghĩ tôi ấm đầu,
nhưng đều là thật nhỉ? UFO, vòng tròn trên đồng...
Sự thật còn ở ngoài kia.
Không, sự thật đang...
ở ngay đây trước mắt ta.
Nói tôi biết...
sao luôn có đầu dò hậu môn?
Lại gần nữa là anh chết chắc.
Giữ khoảng cách. Ừ.
- Tôi sẽ đứng đây. - Đồ trên mái
do anh làm cả hả?
Ừ, đúng rồi.
Phải, tôi theo dõi sự dị thường trong khí quyển.
- Chờ đợi. - Đợi gì?
Đợi cậu.
Đợi các cậu.
Tất cả bắt đầu vào năm 1960...
3 NĂM TRƯỚC
...năm ra mắt chiếc Silvertone Omega. Tôi đang bán hàng
thì gặp một chuyện rất kỳ lạ.
Chiếc Silvertone Omega này là một trong những mặt hàng bán chạy nhất ở đây,
dùng công nghệ ColorVision.
Ai mà biết tóc của Lucy màu đỏ?
Hai người có thể... đợi chút nhé?
Diego!
- Allison! - Ba năm qua,
tôi chứng kiến năm đợt sóng năng lượng ở hẻm sau đó.
Lần nào cũng vậy.
Ánh sáng xanh, rồi gì đó xuất hiện.
- Anh có nhìn rõ họ không? - Có người đầu.
Và cả gã to xác, nhạy cảm.
- Nhạy cảm? - Ừ, gã khóc nhiều,
cứ quay lại hẻm, ngồi hàng giờ gọi tên một phụ nữ.
Allison.
- Luther. - Ừ, không chỉ có mỗi gã.
Những người khác mấy năm qua thỉnh thoảng cũng đến tìm nhau. Cuối cùng, họ dừng lại.
Vậy gia đình tôi còn sống.
Chết tiệt.
Có vẻ tôi khiến họ kẹt ở đây.
Giờ nghe đây.
Elliott. Tôi tên Elliott.
Kệ anh, nhé?
Tôi có mười ngày để tìm họ và cứu thế giới.
Giờ tôi cần anh giúp việc đó.
Cậu cần... tôi...
Biết sao không? Tôi luôn nghĩ gã trong ảnh này giống người đến thứ tư.
GÃ THẦN KINH DÙNG DAO BỊ BẮT Ở 1026 BẮC BECKLEY
Diego.
Vậy thì,
- có ích chứ? - Anh không biết đâu.
Hay lắm!
Từ một đến ba giờ chiều ở khu vực chung là giờ mỹ thuật và thủ công.
Thuốc sẽ được phát trước khi bắt đầu.
Cảm ơn Alan đã nói chuyện đó với nhóm.
Tôi nghĩ nỗi sợ là điều ta đều hiểu được.
Rồi, còn ai muốn chia sẻ không?
Có ai không? Thôi nào, đến ai nào?
Diego, sáng nay anh im hơi lặng tiếng thế.
Tôi mải nghe mà, bác sĩ.
Để được ngấm mấy thứ chữa lành.
Tuần trước anh nhắc đến bố mình,
cảm giác cả tuổi thơ của anh như một thí nghiệm.
Thí nghiệm thật mà.
- Hay cảm giác như thí nghiệm? - Không, thí nghiệm thật.
Đi sâu hơn nào.
Anh nói bố anh là kẻ xấu xa.
- Ừ. - Nên anh làm anh hùng
để chọc bố phát điên.
- Tôi đã trưởng thành, bác sĩ Moncton... - Và vẫn xem mình đối lập với bố.
Người bố đã mất.
Con người anh đâu phải thế, nhỉ Diego?
Ừ, nói với Luke Skywalker ấy?
Anh không hiểu, liên hệ đó rất hay.
Hài hước là tốt,
sự thật tốt hơn.
Diego thực sự là ai?
Tôi không biết.
Có lẽ chưa từng biết.
Mà tôi đã sẵn sàng.
Sẵn sàng tìm hiểu.
Cảm ơn Diego.
Được rồi, suy ngẫm đến giờ ăn trưa.
Đưa tôi xem.
- Anh là đồ dối trá. - Nhiều nước mắt quá à?
No comments yet. Be the first to leave one.