The first 200 lines.
"Chúng ta đều yêu mến mẹ mình một cách vô ý thức.
Và chỉ cho đến khi cách biệt mãi mãi,
thì ta mới biết được tình yêu đó sâu thẩm đến thế nào. "
Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra.
Khi tôi còn nhỏ,
tôi và mẹ mình rất yêu thương nhau.
Hiện tại, tôi vẫn yêu bà ấy.
Tôi có thể ngấm nhìn bà ấy,
nói chuyện với bà ấy, và ở bên cạnh bà ấy.
Nhưng...
tôi không thể là con trai của bà.
Tôi có thể là con trai của bất cứ ai.
Nhưng không phải của bà.
Miệng mẹ dính đầy kem pho mát kìa.
Bên kia cũng vậy.
Mẹ đã lau cả hai bên rồi.
Được rồi, mẹ đã lau sạch.
Chỉ còn một chút bên kia thôi.
Không, phía bên kia nữa.
Được rồi.
Con thật ghét khi mẹ vừa trang điểm vừa lái xe!
Như thế không có an toàn chút nào.
Antonin có thể qua đêm vào thứ bảy không?
- Miễn là... - Mẹ không muốn nấu, con biết!
-Tại sao ông ấy không câm mồm? - Con đang làm gì đấy?
Mẹ đang nghe tin tức buổi sáng đấy!
Tên khốn đó thật là phiền!
Chỉ có con phiền thôi!
Mẹ thấy cậu ấy rất văn hoá.
Hôm trước mẹ nói ông ấy làm mẹ khó chịu mà.
Hubert, nếu con không vui...
Khi nào con 18 tuổi thì con muốn làm gì trong xe mình cũng được.
Nhưng bây giờ mẹ đang nghe tin tức.
Mẹ có nghe tin tức đâu!
- Mẹ đang nghe đấy! - Được rồi, con nghe đủ rồi...
Nếu con không vui, thì hãy đi xe buýt, như đám trẻ cùng lứa tuổi con đi!
Hiểu rồi.
- Này... -Chuyện gì?
Mẹ muốn gì?
Chúng ta có thể nói chuyện mà. Mẹ không phải chỉ là tài xế của con.
Con để cho mẹ thưởng thức chương trình của mình mà.
"Hãy thưởng thức!", Bây giờ đi...
Con không khác gì cha con.
Không thể nói chuyện như bao người khác. Luôn luôn gọi sự chú ý đến mình.
Cả hai đều nghĩ rằng mình là vua.
Uống thuốc đi tên khốn!
Bọn hỗn láo..
- Mẹ đã vượt đèn đỏ. - Không, mẹ không có!
- Khi nãy đèn màu đỏ. - Màu vàng.
- Màu đỏ! - Màu vàng!
Đỏ! Đỏ! Đỏ! Đỏ!
Mẹ đúng là một tay lái tệ hại. Đang lái xe còn trang điểm ...
Mẹ đã nói nếu con không vui, thì có thể bắt xe buýt ..
Hãy làm một cuộc khảo sát xem cha mẹ bạn bè con
có mấy người lái xe đưa họ đến trường!
Đừng có kêu con làm khảo sát! Thật là bực bội!
50% bạn bè con có xe đưa rước đến trường. .
Con xem mẹ như một kẻ ngu đần.
Ra ngoài và cuốc bộ đi.
Mẹ bị trễ rồi..
Mẹ không có thời gian để chìu con...
Con sẽ bỏ lỡ lớp học. Hãy đi đường tắt...
Mẹ đã nói mình bị trễ giờ làm rồi! Con không hiểu sao?
Có cần mẹ phải nói bằng tiếng TBN không? Đưa con đi học đúng là lạc thú.
Chúc con một ngày tốt lành!
TÔI ĐÃ GIẾT MẸ TÔI!
Em đã nghì ra đặt tiêu đề cho bức họa của mình chưa?
Em đã ghi trong sách em.
Cô hãy xem xem, nó ở ngay đó.
Tiêu đề: Con Trai.
Chúc mừng, nhà vô địch! Tôi chắc cậu sẽ có được ngôi sao vàng.
Các em phải tìm và khảo sát nghề nghiệp của cha mẹ mình, như lương, phúc lợi v.v.
Phần thứ hai,
các em sẽ phỏng vấn cha mẹ mình. Các câu hỏi đã được in trên giấy.
Bây giờ hãy lập thành đội.
- Cô? - Vâng.
Em có thể phỏng vấn cô em không?
Không, Hubert.
Chúng ta đang làm thống kê để xem phụ huynh làm nghề nào nhiều nhất.
Em không thể phỏng vấn họ sao?
Em chưa bao giờ gặp cha mình.
Còn..
mẹ em đã chết.
Tất nhiên...
em có thể sử dụng nghề của cô em.
- Cô xin lỗi. - Không sao.
Cô không biết việc đó.
Cậu biết đấy khi mà mình nhìn chằm chằm vào ánh sáng...
Sau đó, cậu nhắm mắt lại,
lúc đó tối tâm, và sau đó ánh huỳnh quang màu xanh bật lên ..
Thật kỳ lạ bởi vì cậu cảm thấy mình có thể kiểm soát chúng, nhưng...
Thôi im miệng đi!
Mẹ về nhà sớm vậy.
Mẹ chỉ đào tạo một nhân viên mới. Nên không tốn nhiều thời giờ.
- Xin chào, Hubert! - Xin chào.
Ở lại ăn tối nhé?
Không, cháu không thể, cháu phải...
Này, nhân viên mới đấy!
Nào ở lại đi. Chúng tôi sẽ đặt Sushi...
Không, cháu thực sự phải về nhà.
Thật tiếc, vậy hôm nào khác vậy.
Bài làm ở nhà của hai đứa sao? Hai đứa có học chăm chỉ không?
Vâng! rất là nhiều bài.
Hai con làm đến đổ mồ hôi.
Hôm nay con đi học thế nào?
- Mẹ đang nói chuyện với con. - Bình thường.
- Sao con không hỏi mẹ sao? - Không.
Tại sao?
Nếu có chuyện gì đặc biệt xảy ra,
mẹ đã nói với con.
Con cũng vậy.
Lại một ngày lãng phí trong lớp học với đám khốn,
những kẻ nghiện ngập ..
không thể kết hợp động từ "thì là". Không có gì để đáng nói.
Thật là nhàm chán..
Con nghĩ bạn con có dùng giọng điệu đó nói chuyện với mẹ mình không?
Mẹ nghĩ cha mẹ họ có dạy con cái của họ như mẹ?
Đây không phải là khách sạn!
Mẹ không chỉ là đầu bếp của con, mà còn là tài xế chở con đi khi nào con muốn.
Chúng ta có thể nói chuyện như khi xưa chúng ta đã từng mà.
"Đã từng."
Lúc đó con chỉ được 4 tuổi không có ai bầu bạn.
Bít tết thật là ngon.
Ăn rất ngon.
Mẹ rất mừng vì con thích.
Ít ra mẹ không có cực khổ để uổng công. Mẹ nên ...
thuê một người giúp việc.
Vâng, con biết!
Mẹ đã nói ngàn lần rồi!
Mẹ có bệnh lãng trí.
Dù sao…
Antonin sẽ đến vào tối thứ Bảy để dùng bửa..
Nhưng con sẽ nấu ăn, chúng con sẽ nướng bánh.
Ồ thật sao?
Vậy mà con không phiền hỏi mẹ?
Con đã hỏi mẹ trong xe sáng nay.
Không thể được, Denise đã mời chúng ta đến nhà.
Mẹ đang giỡn à?
Con đã hỏi mẹ trong xe sáng nay và mẹ đã nói "được"!
Thấy chưa, con hoàn toàn đúng. Mẹ đúng là có bệnh lãng trí.
Đủ rồi, Hubert Minel! Đừng có thao tác mẹ!
Mẹ đã chịu đựng đủ rồi ...
Được thôi...
Con sẽ đi đến nhà Antonin. Vấn đề đã được giải quyết.
Không còn gì để nói!
Denise đang mong chờ con. Bà ấy rất thích con!
Bà ấy muốn gặp con!
Bà ấy đã mua một cái chân cừu to 40 đồng .. Chúng ta sẽ đến đó!
Con không có bận tâm!
Con có cuộc sống của riêng mình.
Con sẽ đi gặp Antonin vào thứ bảy!
Mẹ đi chơi vui vẻ cùng với cái chân cừu của bà ấy đi.
Nếu con làm thế, thì đừng hòng mẹ cho tiền tiêu vật.
Bây giờ chơi trò tống tiền! Tuyệt quá! Bà ngoại sẽ rất tự hào khi thấy điều đó...
Mẹ phụ trách tiền kế thừa cho đến khi con 18 tuổi!
Nếu con không vui, thì có thể đi sống với cha con! Rõ không?
Con ghét mẹ.
Vâng, được thôi, Hubert! Con cứ ghét mẹ!
Ghét những người mâu thuẫn với con, những người luôn đúng!
Trong cuộc đời mẹ, mẹ cũng có nhiều người để ghét.
Mẹ đã chết rồi à? Không, mẹ vẫn ở đây!
Mẹ luôn ca khi không thoải mái không! Mẹ có thể đừng làm thế không?
Lúc nào cũng phản ứng như thế!
Mẹ đâu có thấy khó chịu. Cuộc trò chuyện này đã kết thúc.
Tốt!
Nói với Denise con không thể đến, con bận rồi ...
Nói với bà ấy con xin lỗi con không thể đến.
Bà ấy sẽ rất buồn, nhưng chắc con không bận tâm.
Con có bao giờ bận tâm đến kẻ khác.
Khi con tưởng tượng xem bà mẹ tệ nhất trên thế gian ra sao ...
Không ai thích hợp hơn mẹ ....
Thật tuyệt.
Một buổi tối đáng yêu.
Bà ấy không muốn có tôi.
Tôi chỉ là một gánh nặng.
Bà ấy không phải sinh ra để làm mẹ.
Bà ấy kết hôn và có con chỉ vì ...
bà ấy là đàn bà, đó là bổn phận ..
Ngày nay mọi người vẫn xem đó là bổn phận của phụ nữ.
Phải...
hầu hết mọi người.
Tiền lương là...
khoảng 35 cho đến 45 K.
Tôi sẽ nói với các bạn về những lợi ích xã hội.
Lợi ích xã hội thực sự là điên rồ bởi vì...
Con!
Mẹ cần nói chuyện với con sau giờ học!
Khốn kiếp, mọi người xem tôi có giống đã chết rồi không?
Được rồi! Các em, xin vui lòng!
Hãy giữ im lặng!
Hai em hãy quay lại chỗ ngồi!
Tan lớp!
Hubert, lại đây!
Hubert Minel!
Mẹ muốn nói chuyện với con!
Tại sao con nói như thế với cô giáo mình?
Đừng chạm vào con!
Hubert, lên xe đi.
Công việc của cô là đảm bảo cho em được an toàn! Lên xe đi.
Xem, cô có gì nè...
No comments yet. Be the first to leave one.