The first 200 lines.
Mùa mưa cuối cùng của chúng ta rồi.
Thử nghĩ đi Pastuzo,
giờ này tháng sau, chúng ta đang ở London rồi đó.
Nơi mà những con sông đang chảy cùng mứt cam
và các con đường được lát sẵn với bánh mì.
Anh đã từng đọc sách về Luân Đôn chưa?
Anh đã từng đọc lướt qua nó.
Ồ, Pastuzo.
Ôi, đọc sách làm anh thấy buồn ngủ.
Nhưng bất kì thành phố nào đều có thể làm điều này
thì anh đều thích cả.
Ồ, Pastuzo, hãy nhìn kìa!
Đó là... Đó là một chú gấu con.
Lucy!
Hạ em xuống.
Cẩn thận nhé.
Thấp nữa nào, Pastuzo. Thấp nữa nào.
Lucy?
Lucy!
Em lo rằng chúng ta không thể tới London được nữa rồi.
Tại sao không?
Chúng ta cần phải cứu chú gấu con kia.
- Trông nó như thế nào? - Khá nhỏ.
Và đang hắt hơi.
Nhưng nó thích ăn mứt cam.
Đó là một dấu hiệu tốt đó.
Ồ, đúng vậy, Pastuzo.
Nếu chúng ta chăm sóc con gấu này em có cảm giác sau này nó sẽ được đi thăm thú nơi xa.
Gửi dì Lucy.
Cháu hy vọng rằng mọi thứ sẽ ổn trong căn nhà dành cho những chú gấu đã già.
Cuộc sống ở Luân Đôn mùa hè này đang dần tốt hơn.
Cháu đang cố gắng tìm hiểu cách mọi thứ vận hành.
Và dường như luôn có điều gì đó mới mẻ để làm mỗi ngày.
- Hãy đoán xem, Paddington? - Hmm?
Hội chợ hơi nước sắp diễn ra ở thành phố.
Chị sẽ đi cả đêm nay để viết về nó
- trong bài báo của chị . - Ooh.
Ai sẽ muốn đọc về điều đó nhỉ?
Mọi người. Họ đi du lịch thế giới trong một chiếc xe lửa chạy bằng hơi nước.
- Chị đã nghĩ rằng em sẽ thích. - Em thích.
Đừng nói với bất kì ai nhé? Nghe không ngầu đâu.
- Tất cả chúng ta sẽ cùng đi chứ? - Ý kiến hay đó.
Bố của các con rất cừ trong trò Coconut Shy.
"Mắt thần", họ đã từng gọi ông ấy như vậy đấy.
Không còn nữa. Coconuts giờ là trò dành cho những chàng trai trẻ.
Ồ, cháu nghĩ rằng so với những người đàn ông cùng tuổi, vóc dáng ông rất đẹp đấy
- ông Brown. - Ah, cảm ơn cháu, Paddington.
Chờ đã, cháu nghĩ ta bao nhiêu tuổi?
Oh, er, khoảng 80 ạ.
- 80? - Ít nhất là như vậy.
- Chờ đã, cậu gấu trẻ. - Vâng?
Ta nghĩ rằng ta đã nói với cháu phải rửa sạch phía sau tai mà.
Oh, nhưng cháu đã rửa rồi mà bà Bird. Cháu...
Cháu đang thắc mắc bằng cách nào nó lại có ở đó nhỉ.
Tôi thực sự cảm thấy như ở nhà khi sống tại Windsor Gardens
Chào buổi sáng quý cô.
Chào buổi sáng, Paddington.
- Tôi mang bữa sáng cho cô đây. - Cảm ơn nhé.
Bánh sandwich luôn làm tâm trạng tôi tốt lên.
Chào buổi sáng, bác sĩ Jafri.
Ông không quên chìa khóa chứ?
Chìa khóa sao? Ôi, chìa khóa!
Ồ. Ồ!
Vẫn kịp.
- Cảm ơn nhé, Paddington. - Không có gì đâu ạ.
Ngày mới tuyệt vời nhé ngài Đại tá.
Vậy sao? Thật tuyệt vời.
Buổi hẹn hò sao rồi chị Kitts?
Ồ anh ta không phải người chị thích, nhưng em biết người ta hay nói gì mà.
- Ở biển có nhiều cá hơn. - Chính xác!
Cảm ơn.
- Chào buổi sáng, Paddington. - Chào buổi sáng, chú Barnes.
- Tạm biệt, Paddington. - Tạm biệt cô nhé!.
Này, thử đi.
Đâu là đường nhanh nhất đi từ đường Baker đến Big Ben?
Dễ thôi.
Rẽ phải tới quảng trường Portman...
Mọi người đều rất tốt bụng và ân cần
mặc dù họ rất bận rộn.
Bà Brown dự định sẽ bơi tới Pháp.
Bà ấy tập luyện rất cực nhọc
trong khi bà ấy có thể đi bằng thuyền,
bằng máy bay hay thậm chí là tàu. Nhưng đó không phải là trọng điểm
bà ấy đã làm việc trong suốt mùa hè
minh họa một loạt các câu chuyện phiêu lưu
và đã đưa ra quyết định rằng bà ấy muốn một chuyến phiêu lưu cho riêng mình.
Whoo-hoo!
Judy vừa mới thất tình.
Tôi bị đá sao? Tôi nghĩ rằng anh sẽ nhận ra anh mới là người bị đá, Tony!
Phản ứng đầu tiên của chị ấy là muốn trở thành một bà xơ
nhưng chị ấy sẽ sớm vượt qua nó thôi
và sẽ tự tìm thấy thú vui mới.
Chị ấy đã tìm thấy một máy in cũ ở trường
và đang bắt đầu viết báo và không cần chàng trai nào tham gia.
Bây giờ điều chúng ta cần là một vài tin tức.
Jonathan đang theo học
ở trường cùng chị ấy vào năm nay.
Anh ấy đã dành thời gian nghỉ lễ
để sáng chế ra năng lượng chạy hoàn toàn bằng hơi nước,
nhưng tôi không định nói về điều đó
vì nó nghe "không ngầu chút nào."
Anh ấy đã có ngoại hình mới,
và nếu ai đó có hỏi, anh ấy sẽ tự gọi mình là J-Dog,
anh ấy hoàn toàn không hứng thú với xe lửa chạy bằng hơi nước.
Nhưng ông Brown là người bận rộn nhất.
Ông ấy gần đây nhận được thông báo bất ngờ tại nơi làm việc.
Tôi rất vinh dự được thông báo rằng,
Trưởng phòng phân tích rủi ro mới của chúng ta sẽ là
Ông Steve Visby.
Và điều này đã được
bà Bird gọi là "khủng hoảng tuổi trung niên."
Ông bắt đầu xay thức ăn,
nhuộm tóc,
và tham gia một quá trình gọi là "Chakrabatics."
Mở rộng tâm trí và mở rộng đôi chân.
- Cảm ơn, Paddington. - Tiếp tục phát huy nhé.
Oh, Dì Lucy, dì cho cháu tới Luân Đôn để tìm một mái ấm,
Và mọi chuyện tốt hơn những gì cháu tưởng tượng.
Cháu có một gia đình tuyệt vời.
Và có bạn ở tất cả mọi nơi.
Đây rồi, chàng trai.
Đi thôi, Wolfie.
Cháu hy vọng rằng nếu dì có thể gặp cháu, dì sẽ hài lòng.
Nhiều tình thương gửi từ Paddington.
Ông Gruber?
Cậu Brown, vào đi.
Ta vừa mới thăm bà Kozlova
người điều hành hội chợ.
Oh, vậy sao?
Họ đang dọn dẹp thì tìm thấy những chiếc sọt cũ
chứa đầy những món đồ mà họ nghĩ rằng
- chúng đã biến mất. - Oh!
Bà ấy hỏi ta có muốn bán nó
trong thành phố không.
Và ta chợt nghĩ rằng có thể có thứ gì đó trong này có thể đem
tặng cho sinh nhật dì của cháu.
Ồ, ý tưởng hay đó ạ.
Ah, hãy nhìn này!
Nó rất đẹp, ông Gruber, nhưng...
Ta hiểu mà, phải là món gì hoàn hảo cơ.
Ồ, kể từ khi cậu Pastuzo mất,
cháu là người thân duy nhất của dì ấy.
Sự kiện một con gấu sắp 100 tuổi là sự kiện hiếm có đấy ạ.
Đúng thế. À!
Những chiếc giày lăn này thì sao?
Nào, ông Gruber, cháu nghiêm túc đấy ạ.
Có thể những ngày tháng sau này của dì cháu cũng không nhiều nữa.
Cháu nghĩ là ông đúng.
Ồ, đây là gì vậy ạ?
À, chắc đó là cuốn sách 3D.
Rất thú vị ạ.
Vậy sao?
Nhìn này, cụ bà của bà Kozlova,
người đã xây nên hội chợ,
cũng đã từng là nghệ sĩ sáng giá.
Và mọi lần họ tới một thành phố mới,
bà ấy sẽ làm ra một cuốn sách để tưởng nhớ về nó.
Ồ!
Và đây là Luân Đôn.
Ồ, ông Gruber, nó thật đẹp.
Dì Lucy đã luôn mơ ước sẽ tới được Luân Đôn
và đã không bao giờ có cơ hội đó.
Nhưng nếu dì ấy nhìn thấy cuốn sách,
sẽ giống như là cuối cùng dì ấy cũng đã ở đây.
Dì Lucy! DìLucy!
Paddington!
Ồ!
Đi theo cháu, dì Lucy.
Ồ, được thôi. Ta muốn xem mọi thứ.
Tất cả tin tức nóng sốt đều có ở đây.
- Ồ, dì thấy sao? - Nó thật tuyệt vời.
Tất cả lên xe.
- một con gấu và một nửa con gấu. - Cẩn thận nhé.
Người đàn ông này vừa trẻ trung lại lịch sự.
Con chim bồ câu nhỏ này đáng yêu quá.
Ồ, Paddington, cháu đã khiến con gấu già này trở nên vui vẻ.
Thật tuyệt vời.
- Ồ. - Sao?
Chúng ta có một vấn đề.
Vậy sao?
Nhìn xem, cuốn sách này là cuốn duy nhất trong tất cả các loại,
và người ta sẽ trả rất nhiều tiền cho nó.
Ồ, được thôi, bà Bird đã tìm thấy đồng xu này trong tai cháu vào bữa sáng.
Có thể có nhiều hơn nữa.
Ta cần nhiều hơn thế, Brown à.
Ta e là cháu cần hàng nghìn những đồng xu thế này.
Ồ.
Hãy nhìn vào con khỉ kìa.
Ta nghĩ hắn là tên siêu lừa bịp.
Ồ!
Ta có thể sửa nó.
Thật là tốt, ông Gruber.
Dì Lucy đã làm rất nhiều cho cháu khi cháu còn nhỏ,
và đây là cách mà cháu có thể cảm ơn.
Cháu sẽ kiếm 1 công việc và mua cuốn sách này,
Tôi sẽ quay lại ngay, Paddington.
- Chào. - Chào, anh Giuseppe.
Chào. Chào mừng đến với tiệm làm đẹp của Giuseppe.
Tôi có thể giúp gì được cho ngài?
Cạo râu? Sáp thơm nhẹ nhàng?
No comments yet. Be the first to leave one.