The first 200 lines.
Trong các phần trước...
Anh muốn một người vợ, một ngôi nhà và một gia đình!
Hôm nay, Amelia và Owen cưới, anh muốn thế!
Tôi không thể lấy anh ấy vì tôi đã kết hôn rồi.
Đừng làm thế. Đi nằm nào.
- Tại sao? - Dừng đi nào!
Bác sĩ Karev, chờ đã! Được chứ? Này!
Alex!
Anh đã ra quyết định sai kinh khủng!
Nếu là người khác, anh sẽ không bị đình chỉ đâu.
Mà là bị đuổi việc! Không bàn việc ở đây. Công tư phân minh!
Con tôi sắp chết rồi! Nó mất nguồn cung máu và sẽ chết mất!
Hôm nay, anh đã cứu hai mạng người.
- Em thích anh ấy. - Ai cơ?
Riggs. Em thật sự thích anh ấy.
Bạn không ước có thể vãn hồi sao?
Lời đã nói? Việc đã làm?
- Trông họ hạnh phúc quá. - Đúng vậy.
Ừ, không bền đâu.
Anh vẫn muốn họ bền lâu nhé. Anh đâu khốn nạn đến vậy.
Thật ra là...
Chỉ là anh chưa từng trải nghiệm niềm hạnh phúc ấy.
Rằng sự việc bền lâu.
Làm gì có nút làm lại.
Chỉ có hy vọng chúng ta có thể học, có thể thay đổi. Phải chứ?
Chúng ta có thể làm tốt hơn.
Em từng hạnh phúc thế?
Nhưng phải thế này ngay bây giờ à?
Em đúng, thời gian địa điểm không hợp, xin lỗi.
Họ vừa kết hôn mà,
nên hãy cố chung vui với họ năm phút đi.
Chắc chắn rồi. Phải. Vui lên nào.
- Nhảy không? - Tôi đâu vui đến thế.
Được rồi. Vậy... em muốn ra khỏi đây không?
- Và làm gì? - Ở đâu đó. Cùng nhau.
Ta không thể vãn hồi việc đã làm.
- Ta sẽ làm chứ? - Làm gì?
Nhảy! Cả ngày hôm nay quá căng thẳng, và giờ đã xong rồi.
Cặp tân hôn đã cưới nhau, nhiệm vụ hoàn thành.
Và theo truyền thống, giờ là lúc ta nhảy.
- Ai nhảy với tôi? - Cô ấy thì không.
Vậy chắc là anh rồi.
Ta đâu thể làm lại quá khứ.
Vì tương lai không ngừng tiến đến.
- Có gì đây? - Nam, tầm 25 tuổi,
bị chấn thương kín ở mặt và cổ.
Chúa ơi, là DeLuca.
Có lẽ là bị rạn xương gò má, gãy mũi. Có thể chấn thương não.
- Đã có chuyện gì? - Ta cần chụp CT.
Đưa đến phòng Chấn thương Một. Nhắn Avery!
Cho hai ly sâm-panh.
- Tưởng anh nhảy với Maggie chứ. - Webber thế chỗ rồi.
Ta nói đến đâu rồi nhỉ?
- Anh phải ngưng đi nhé. - Ngưng gì?
Ngưng kè kè theo tôi, nói chuyện với tôi.
Với công việc của ta, thế thì phi lý quá. Vả lại, anh thích ở nơi nào có em.
Thôi đi. Ta có vấn đề. Tôi có vấn đề.
- Gì thế? - Cầm giúp.
Điện thoại tôi kêu.
Jo gọi. Chào, Wilson. Sao thế?
Wilson. Từ từ nào. Hít một hơi đi.
DeLuca bị gì cơ?
Bố quá giỏi! Con nhảy theo không kịp.
Con nên thấy bố hồi trung học cơ.
Hồi trung học, con chỉ nhảy trong phòng ngủ.
Meredith nhảy giỏi lắm. Meredith luôn cố bắt người ta nhảy mà.
- DeLuca gặp chuyện rồi. - Gì?
Anh ấy ở phòng cấp cứu. Bị thương. Chỉ biết vậy.
- Em phải đi. Nên không? - Em nên đi.
- Em ấy đã uống. Anh lái nhé? - Được.
Chị đi đâu vậy?
- Chúa ơi. - Đã có chuyện gì?
Gãy mũi, chảy máu phía sau mũi. Tôi đã nhắn Avery.
Không, Karev, anh ấy gặp chuyện gì?
Bị xuất huyết tiền phòng, khoang trước của mắt đầy máu rồi.
DeLuca, nhìn lên nào?
Bị chèn ép rồi.
- DeLuca! Không sao đâu. - Máu đang chảy vào khí quản.
- Bị tức thở rồi. - Phải gắn ống thông nội khí quản.
Tiêm 20 ml etomidate.
Trưởng khoa ngoại? Cảnh sát đến.
- Avery đâu? - Đã nhắn bên thẩm mỹ.
Tôi đâu kêu thẩm mỹ, tôi cần Avery!
Tôi đây.
- Gì đây? - Có vẻ bị vỡ sàn ổ mắt
- và bị chèn ép. - Ai gây ra việc này?
Đang chờ chụp CT đầu và mặt. Chỉnh mũi anh ấy được chứ?
- Có chuyện gì thế, Jo? - Đáng ra anh ấy đừng về đây.
- Đáng ra anh ấy đừng về đây. - Ai không nên về đây?
- Đây này. Cứ thả lỏng đi. - Jo, Alex giờ ở đâu?
Giờ không phải lúc đâu.
- Ở lại với cô ấy nhé? - Tôi hả? Cô ấy gọi cô mà.
TÌNH HÌNH BỆNH NHÂN CẤP CỨU
- Cần nắn vách ngăn mũi bị gãy. - Bị sưng bầm nhiều quanh xương đòn.
Rõ ràng có biến dạng. Bị gãy rồi.
Chụp phim ngực đi. Cho truyền dịch lorazepam.
Theo tôi đếm nhé. Một, hai, ba.
- Chụp CT đã sẵn sàng. - Alex, tôi nói chuyện với cậu nhé?
- Sẵn sàng chưa? - Rồi.
- Alex? - Nào.
- Alex! - Tôi lo được.
- Ngay. - Chuyển anh ấy đi.
- Nói gì đi. - Cậu muốn tôi nói gì?
Tưởng không ai nhận ra là cậu làm sao?
Nhìn tay cậu đi!
Cậu có thể vào tù đấy. Đây là tội hành hung.
Tôi là bác sĩ. Tôi phải báo cáo cậu với Bailey.
Tôi về đến nhà. Thấy anh ta đè lên cô ấy.
Jo đã say.
Anh ta đã... Anh ta...
Mer, thôi nào.
Cậu định tố tôi với Bailey sao?
Cậu bị trượt chân vì trời mưa.
Nên mới bị thương ở tay.
Mer! Này!
Thấy Andrew đâu không? Nghe nói là nặng. Họ nói bị nặng lắm.
- Đã đưa đi chụp CT rồi. - Chúa ơi. Có chuyện gì thế?
Chị không biết.
- DeLuca. - Là bác sĩ ngoại khoa ở đây?
Bác sĩ nội trú khoa ngoại, phải.
Cô không rõ bản chất vụ việc?
À, mặt anh ấy bị lún cả vào, nên...
- Ý tôi là nó liên quan... - Tôi chỉ biết có vậy.
Có lẽ... Chắc là anh ấy bị cướp.
Hay là đánh nhau ở quán rượu.
Một bác sĩ khác đưa anh ấy nhập viện, bác sĩ Karev.
- Là... - K-A-R-E-V.
Sẽ bảo anh ấy tìm các vị.
Xin phép. Tatum, nói đi.
Sếp, muốn nhắn bác sĩ Hunt chứ?
Vào tối tân hôn? Sao lại làm thế?
Kepner nghỉ. Hunt nghỉ. Chẳng biết ai lo bên chấn thương đây.
Có vẻ là anh.
Ý em là thế? Phục chức cho anh?
Em vừa nói có vẻ là anh mà?
Nếu thấy Karev, bảo anh ấy tìm em nhé.
Tại sao? Em nghĩ đã có chuyện gì?
Em không biết, nên mới tìm Karev.
- Miranda. - Sao?
Không có gì.
DeLuca đã vào phòng cấp cứu, có vẻ bị đánh nhừ tử.
Cô kể lại sự tình được chứ?
Tôi chẳng nhớ gì cả.
Anh ấy đã ở đây với cô à?
Jo, DeLuca làm gì cô à?
Cần gọi cảnh sát chứ? Anh ấy đã...
Không! Không phải lỗi của anh ấy. Là lỗi của tôi. Tôi...
Tôi đã hủy hoại tất cả.
- Như thế nào? - Anh ấy đưa tôi về nhà rồi tôi bảo...
Chúa ơi! Ôi, Chúa ơi.
- Cô bảo anh ấy gì? - Tôi phải đến bệnh viện.
- Tôi phải gặp Alex. - Cô không được đi đâu cả.
Tôi gọi điện cho ai được nào? Bố hay mẹ cô?
Tôi không có...
Ông chẳng biết gì cả.
Tôi xin lỗi.
- Wilson, tôi gọi cho ai được nào? - Cứ đi đi mà.
Cô như thế này thì không.
Phải, vì tôi say xỉn, gớm guốc, và là cấp dưới của ông.
Bác sĩ của ông, bác sĩ ngoại khoa giỏi. Còn thế này đâu phải là tôi.
Nên tôi sẽ...
Giờ tôi ổn rồi.
Khi lại là bác sĩ rồi tôi sẽ gặp ông. Giờ đi đi mà.
Không, cô đã uống quá nhiều.
Cô làm hỏng bét, và giờ mọi chuyện sụp đổ quanh cô.
- Cứ đi đi mà. - Cô gặp đúng người rồi đấy.
Bởi tôi đã làm bậy còn hơn cô nhiều.
Và từ kinh nghiệm, tôi có thể nói,
đến sáng, với chút cà phê,
các vấn đề của cô sẽ nhỏ dần.
Và thế giới vẫn đâu vào đó.
Tôi hứa đấy.
Được chứ?
Được.
- Tôi có cà phê. - Tốt.
Sẽ kiếm đồ ăn và aspirin cho cô.
Và cô sẽ thấy khá lên.
Và cô sẽ nhớ lại.
Và dù là chuyện gì, cô cũng có thể kể với tôi.
Hoặc cho tôi biết cô muốn nói chuyện với ai. Được chứ?
Ôi trời ạ.
Có chuyện gì?
Không có gì, chỉ là...
Thật lạ.
Bọn tôi chia tay rồi. Rã đám luôn rồi.
Không chắc anh ấy muốn gặp tôi không.
Thôi quên đi. Tôi điên thật.
- Gì? - Không, tôi tưởng hai người còn cặp kè.
Với DeLuca? Tôi á? Không. Anh tưởng thế à?
- Ừ, hai người đã rất... - Không. Anh ấy chia...
Bọn tôi chia tay rồi... Hết rồi.
- Hiểu rồi. - Lâu rồi mà.
- Được. - Yêu đồng nghiệp khổ quá.
- Ừ, tôi hiểu. - Không phải là không thể.
Yêu đồng nghiệp ấy. Nhưng đúng người. Có lẽ được.
Được, nhưng phải đúng người.
Ôi, Chúa ơi.
Chào. Maggie đây.
Tôi đây.
- Anh ấy có tỉnh táo không? - Thở được,
No comments yet. Be the first to leave one.