The first 200 lines.
Cống nước tử thần Người dịch : Nguyễn Vũ
Cuối tháng 9 năm 1944.
Cuộc khởi nghĩa ở Warsaw đang dần kết thúc trong thảm khốc.
Powiśle, Czerniaków và Sadyba đã thất thủ.
Trung tâm thành phố, Żoliborz và Mokotów
bị quân Đức bao vây và nhấn chìm trong biển lửa.
Đại đội này giờ chỉ còn 43 người.
Ba ngày trước quân số là 70.
Đây là sĩ quan chỉ huy của họ.
Trung úy "Zadra".
Ông ấy đã tuyển chọn những chiến sĩ này.
Họ là trách nhiệm của ông ấy.
Chỉ huy dưới trướng ông ta, Trung úy "Mądry".
Một người hiểu rõ chiến thuật dùng xe bọc thép.
Cô gái đưa tin, Halinka.
Cô hứa với mẹ sẽ mặc ấm.
Họ đều hứa như vậy.
Tất cả các bà mẹ đều giống nhau.
Đây là Trung sĩ "Kula".
Chữ viết rất đẹp nên hay mang theo giấy tờ bên người.
Đây là học viên sĩ quan "Korab" có ước muốn được tắm.
Nhưng Trung đội số 3 có những vấn đề quan trọng hơn.
"Smukły", trợ lý của Korab,
muốn chế tạo máy bay sau chiến tranh.
Cuối cùng là "Anh nghệ sĩ".
Anh không phải lính chuyên nghiệp.
Nhưng đã nhập ngũ hôm qua.
Đây là những người hùng khốn khổ.
Hãy theo dõi họ cẩn thận.
Vì họ không còn bao lâu nữa đâu.
Chào.
Chào Zadra, đúng giờ lắm.
Sao? Mới bị đánh à?
Do gió mạnh quá.
- Tình hình sao rồi? - Nhìn xem.
Stukas tấn công nơi này.
Bọn Đức ném bom ba lần ở đây.
May là ban đêm chúng có đi ngủ. Đến sáng là hết vui nổi.
Có lẽ chết cũng vui.
Chúng ta sẽ cố gắng cầm cự ở đây một thời gian.
Tôi cũng muốn ở lại đây.
Anh định chờ đến Ngày Phán Xét à?
Để thế hệ sau này tôn thờ chúng ta.
Phải chết mới được như vậy.
Theo cách của người Ba Lan ư?
Sao thế?
Sao anh hay gắt gỏng vậy.
Tôi đang rất áp lực.
Tôi phải nói gì với người của mình đây?
Họ tin tưởng tôi.
Anh hơi mềm lòng đấy. Ở đây ít thời gian để nghĩ lắm.
Bartek hôm nay suýt bỏ chạy.
Như thể có nơi nào đó chờ đón vậy.
Quân địch thì ngày càng đông hơn.
Chúng muốn chiếm Mokotów từ trung tâm.
Khỉ thật, không thể tin là đã 56 ngày rồi.
Thật tàn khốc.
Chẳng có lựa chọn nào khác đâu.
Bożena!
Cô sao rồi?
Nhớ tôi chứ?
Tôi là người được cô cho mượn đôi giày này.
- Có vừa không? - Có.
Nó giúp tôi thoát chết mấy lần.
Mẹ cô nói gì khi cô quyết định tham gia cuộc nổi dậy.
Bà ấy mất rồi.
Cô có đau không?
Không. Không sao
Thật tệ khi cô bị...
Gần đây có điện thoại không?
Sắp có.
Tôi gọi đến phố Rakowiecka được không?
Anh điên à? Quân Đức đang ở đó.
Tôi biết, nhưng... nhà tôi ở đó.
Làm ơn cho tôi gọi đi.
Đi gặp chỉ huy.
Đằng kia à?
Sống ở Warsaw thật tuyệt!
Một phòng khách kiểu tư sản. Xấu thật.
Phải dùng súng lục và lựu đạn chống lại xe tăng và máy bay.
- Khi nào ta mới rút ra bài học? - Mệnh lệnh là mệnh lệnh.
- Korab đâu! - Thưa ngài?
- Cử đội tuần tra đi đặt cảm biến. - Vâng thưa ngài.
Tôi cần sáu người xung phong.
- Tôi, thưa ngài! - Tôi, thưa ngài!
Tôi có một nhiệm vụ đặc biệt cho các bạn.
Đứng lại!
- Anh là nghệ sĩ phải không? - Vâng.
Chơi bài nào hay đi.
- Nhưng... - Chơi đi.
Lạy chúa, một cây đàn Bechstein!
Bỏ cái thứ chết tiệt đó xuống.
Bài La Comparsita mới hay.
Hôm nay tôi nằm mơ thấy cô, Halinka.
Chúng ta đã nhảy một điệu tango và...
Sao? Có tin gì mới?
Xin ngài đấy, Trung Úy.
Ngài đã hứa cho tôi một khẩu súng.
Tôi cũng muốn được dùng vũ khí.
Ai cũng được phát vũ khí mà.
Nhỏ vậy sao? Tôi thích một khẩu Luger hơn.
Một viên cũng đủ hạ cô rồi.
Đây là thứ tốt nhất rồi.
Đủ để giết ai đó từ khoảng cách 2 mét.
Đừng chơi bài đó nữa. Hãy chơi bài nào đó...
bằng cả con tim.
Tôi có thể cho cô một khẩu súng thật sự.
Không như khẩu súng đồ chơi này.
Súng đồ chơi?
Của anh khác gì đồ cổ.
- Mọi thứ đã rõ chưa? - Rồi thưa ngài.
Đừng có hoảng loạn.
Trung úy...
Tôi có thể gọi điện về
nhà tôi ở Phố Rakowiecka không?
Gia đình tôi đang ở đó.
Tôi dùng nó được không?
Chỉ cần yêu cầu họ kết nối tới số 4-02-18.
Được rồi, chờ tôi thử đã.
- Đây là Zadra. Anh còn sống chứ? - Chúng tôi không có cửa sổ à?
Anh không có cửa sổ? Tôi còn không nhớ chúng trông như thế nào.
Anh may mắn vì còn có một mái nhà. Anh kết nối tới
số 4-02-18 chỗ quân Đức đóng tại Rakowiecka được không?
- Không có ai ở đó. - Chúng tôi muốn kiểm tra.
- Tôi sẽ cố. - Được, tôi sẽ đợi.
Anh ấy nói không còn ai ở đó nữa.
Xin chào?
Wanda?
Wanda?
- Là anh, Michal đây - Michal?
Em ổn chứ?
- Anh đã cố gọi cho em. - Anh đang ở đâu?
Anh... đang tham gia kháng chiến.
Ở một trung đội.
Mọi chuyện ổn chứ.
Anh không biết nữa. Còn em thì sao?
- Mọi người đang ở đây. - Đang di tản à?
Không. Chúng bắt mọi người xuống tầng hầm rồi thiêu sống...
Lạy chúa...
- Anh gặp con gái nhé. - Bố?
Zosia?
Là bố đây.
Bố về nhanh đi.
- Sao họ lại bắn nhau ạ? - Zosia.
Chúng đang đến bắt bọn em.
Wanda... em ơi?
Em ơi?
Chúa ơi.
Cô ấy cúp máy.
- Tất cả các cảm biến đã vào vị trí. - Cảm ơn.
Smukły!
Tôi xin nhận nhiệm vụ.
Đi nghỉ đi.
Tất cả chuẩn bị ăn tối!
Halinka, chúng ta tìm chỗ ngủ thôi.
Thưa Trung úy.
Tôi xin báo cáo.
Không tìm thấy hồ sơ trung đội của Korab.
Đừng làm phiền tôi với mấy thứ đó.
Địch sắp tấn công rồi.
Nhưng chúng ta phải lưu giữ giấy tờ.
Sẽ có người hy sinh.
Sẽ có những hy sinh.
Chắc chắn là vậy.
Nên bây giờ đừng làm phiền tôi nữa!
Smukły!
Anh có thấy gì không?
Không có gì hết.
Mấy người bán khoai tây vừa rời đi.
Biết đâu khoai tây...
lại có ích gì đó.
Nếu Stukas mà tấn công tiếp
thì đống đổ nát này coi như xong.
Cậu đã sẵn sàng chưa, Korab?
Chúng sẽ tấn công trước 8 giờ.
Tôi cần cạo râu.
Tôi có mười băng đạn.
Cậu bao nhiêu tuổi hả Korab?
Tôi 23.
Cuộc sống dường như không còn quý giá khi ta 23 tuổi.
Đây coi như là mấy ngày cuối cùng.
Tôi biết. Chúng ta sẽ làm cho địch phải đổ máu trước.
Stokrotka đã về chưa?
Làm gì thế?
- Không. - Anh biết dùng nó không?
Cẩn thận!
Điên à?
Cái này dễ.
Cẩn thận.
Tôi đi đây. Bọn Đức sắp ăn sáng xong rồi.
Chơi kiểu gì vậy?
Lạc điệu mất rồi. Có quá nhiều nghệ sĩ ở đây.
Tôi đi đây.
Đừng phát điên.
Thật tiếc vì mất đi một nghệ sĩ.
Anh thì biết gì?
Ô, xin lỗi.
Đừng lo. Vào đi. Có chuyện gì?
Anh ngồi dậy được không?
- Tôi không có thời gian. - Chờ đã.
No comments yet. Be the first to leave one.