The first 200 lines.
Trong những tập trước.
Dave!
Nhà WC đây phải ko?
Hình như là kia cơ.
Thế à. Cám ơn.
Dave muốn thủ tiêu nhân chứng tội ác của mình.
Này!!!!
Nhưng Jackson thoát chết ...
Tôi mua cho MJ cái cần câu.
Cuối tuần này có lẽ ko được rồi.
- Tôi sẽ kết hôn. - Cái gì?
- Tôi nghe tiếng cậu phải ko? - Jackson.
... khiến Dave phải thay đổi kế hoạch.
Anh đã ngần này tuổi rồi ...
Tom vẫn tìm kiếm ...
và anh ko biết mình muốn gì.
Ta lại giàu rồi. Muôn năm!!!
Cuộc sống của Gaby trở lại bình thường.
Ta sẽ lại là Gaby và Carlos như trước đây.
Tôi đảm bảo cô sẽ kết thúc cuộc hôn nhân này với khối tài sản của cô.
Để được như thế ...
Bree quyết định bảo vệ những gì mà cô nghĩ là của mình.
Tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Gã luật sư tới khi trời đã tối.
Gã kiểm tra lại xem có ai trông thấy gã ko.
Rồi gã bước vào cửa chính,
nơi mà khách hàng đang đợi gã.
Sau khi chấp nhận những điều kiện mà gã luật sư đưa ra,
vị khách hàng chợt tự hỏi,
gã luật sư kia sẽ làm gì để bảo vệ tài sản của mình
khỏi anh chồng mà cô sắp sửa li dị đây?
Gã luật sư gợi ý hãy tạo ra một tài khoản ảo.
Vị khách hàng đồng ý.
Gã gợi ý 1 tài khoản ngân hàng bí mật.
Cô đồng ý.
Gã gợi ý hãy bịa ra cuốn sách thứ 2.
Cô đồng ý.
Thế rồi gã luật sư nhìn thẳng vào đôi mắt của vị khách hàng,
và đưa ra gợi ý cuối cùng
một gợi ý mà cô ko hề lường trước được.
Anh muốn tôi vào ăn trộm chính ngôi nhà của tôi ư?
Ko hẳn. Tôi tính sẽ nhờ anh bạn Tony của tôi lo chuyện đó.
Ko bao giờ.
Muốn tôi lập tài khoản ảo, tài khoản bí mật còn được,
Nhưng thuê người vào ăn trộm nhà của tôi ...
Có ăn trộm của cô thật đâu mà lo.
Orson sắp hưởng 1 nửa những gì cô có,
kể cả vàng bạc, tranh ảnh, đồ cổ.
Hay giết quách anh ta đi cho nhanh?
Là 1 luật sư, tôi ko được phép khuyên cô như thế.
- Tôi có đứa em họ ... - Tôi nói đùa mà.
Tôi cũng thế. Bình tĩnh nào, cô em mặt tàn nhang.
Chẳng hiểu anh nghĩ gì nữa.
Và đừng gọi tôi như thế.
Nếu cô ko yên tâm giao cho Tony làm,
vậy thì tôi và cô tự làm đi.
Cô mà bịt mặt vào trông chắc hot lắm.
Anh thật ghê tởm. Tôi ko muốn nói chuyện với anh nữa.
Tùy, dù sao cô cũng trả tiền thuê tôi rồi,
nên tôi sẽ nói nốt cho bõ công. Ngồi xuống và nhắm mắt vào.
Hả? Không!!!
Chiều ý tôi đi nào.
Giờ cô hãy tưởng tượng ra Orson sau khi li dị.
Hắn ta hưởng 1 nửa những gì mà cô có.
Hình dung ra chưa?
Tiếp đi.
Giờ hãy tưởng tượng cảnh hắn ta hẹn hò với 1 cô em nào đó.
Đừng tự dối lòng.
Hắn ta sẽ kiếm được một cô em nào đó.
Hãy tưởng tượng chuỗi vòng ngọc trai của cô
được cô em trẻ măng kia đeo vào,
trong khi cô ta gác chân lên cuốn Robert Frost cổ của cô,
và dùng cái bình hoa Pháp thế kỉ 19 để làm gạt tàn.
Nếu cô chịu được cảnh đó ...
thì tôi sẽ ra về.
Và thế là,
Vị khách hàng cũng đưa ra một đề nghị riêng.
Có lẽ ta nên phá cửa sổ để trông nó có vẻ thật hơn.
Và gã luật sư đồng ý.
NHỮNG BÀ NỘI TRỢ KIỂU MỸ Dịch bởi: Alex28th
Mặt nạ ...
Bạn sẽ thấy chúng ở mọi nơi.
Những chiếc mặt nạ mỗi năm một lần dùng để dọa nhau.
Những chiếc mặt nạ dùng khi làm việc vặt.
Những chiếc mặt nạ được đắp mỗi thứ 3 hàng tuần.
Và cả những chiếc mặt nạ mà có kẻ ngày nào cũng mang.
Đó là 1 nụ cười thân thiện
để che giấu những mưu đồ bên trong.
Chào MJ, mẹ cháu đâu?
Mẹ đang nói chuyện với chú Jackson.
Thế à?
Cháu thấy chú Jackson thế nào?
Cháu quý chú ấy. Chú ấy mua truyện tranh cho cháu.
Ừ, chú ấy tốt thật.
Cái hôm có vụ cháy xảy ra, chú ấy rất dũng cảm đấy.
Chú ấy có nói về vụ cháy ...
hay có thấy ai tối hôm đó ko?
Thế cảnh sát có tới hỏi han gì chú ấy ko?
Nếu họ tới thì cháu báo cho bác biết nhé?
Vì sao ạ?
Thì ...
Để bác xem họ có làm khó chú Jackson ko.
Chú ấy là người tốt mà.
Cái bình đẹp quá cơ.
Đơn giản nhưng đẹp. Con có thấy thế ko?
Tuy là mẹ biết nó hơi đắt,
Nhưng cái đẹp vốn vô giá mà, đúng ko con?
Vậy nếu bố biết mẹ mua nó hết bao tiền,
thì mẹ dùng con làm bình phong được ko?
Có lẽ để mẹ thử con xem sao.
Mẹ ơi?
Con chơi với Heather có vui ko?
Giường của nó có mái che. Con muốn có 1 cái như thế.
Mẹ vừa mua cho con 1 cái mới rồi còn gì?
Con chán nó rồi. Con thích nằm ngủ dưới mái che cơ.
Thế thì đến mà ngủ chung với Heather, chứ mẹ ko mua đâu.
Vì sao ạ? Nhà mình giàu mà?
- Ai nói với con thế? - Con nghe mẹ nói với bác Bree,
rằng từ khi bố có việc mới, nhà mình như tắm trong tiền.
Mẹ đâu có định nói thế.
Chẳng qua bác Bree cứ khoe cái túi Prada xịn nên mẹ mới nói thế.
Sao cũng được.
Mẹ phải mua giường có mái che cho con.
Mẹ chẳng phải mua gì cho con hết.
Đừng có lên giọng như bà chúa thế.
Còn lâu mẹ mới tốn tiền vào những thứ vô bổ.
Thế mà mẹ lại tốn cả núi tiền vào cái bình kinh tởm đấy.
Cái bình đó ko hề kinh tởm.
Cái bình có kinh tởm ko em?
Được lắm, ko nói với con nữa.
Đi lên phòng đi.
Cả con nữa, đồ ba phải.
Quần áo thế là xong xuôi rồi.
Giờ để bàn chải vào phòng tắm nữa.
Ko cần kĩ tính thế đâu.
Mấy gã nhân viên nhập cư sẽ tin là ta kết hôn thật thôi mà.
Ko biết phải cám ơn em thế nào.
Em nghĩ có một thứ anh có thể trả ơn em đấy.
Xong béng.
Không, ko phải thế.
Em muốn sau đám cưới chóng vánh này, anh hãy mua em một cái bánh.
Em thích bánh cưới lắm.
Đó là thứ hay nhất của mỗi tiệc cưới.
Anh có thể làm hơn thế.
Anh sẽ tổ chức một bữa tiệc thật lớn nhé.
Hả?
Thì mình ko tổ chức đám cưới,
cũng cần dịp gì để chụp ảnh để làm bằng chứng nữa chứ.
Được. Kể ra thế cũng vui.
Trong khi mọi người nâng li chúc mừng hạnh phúc của ta,
ta sẽ hét lên rằng: "Bị lừa rồi nhé!!!"
"Cám ơn đã tặng quà!!"
Ko được, ko thể tiết lộ với ai chuyện này là giả.
- Mọi chuyện sẽ hỏng mất. - Kể với mấy cô bạn thì sao?
Cũng ko được. Mấy cô ý khác gì thần buôn chuyện.
Hôn nhân giả cũng phức tạp thật đấy.
Anh biết anh đòi hỏi hơi nhiều.
Ko sao, em cũng muốn vậy mà.
Chỉ là ...
Em nhớ anh ...
Ngôi nhà thật trống trải kể từ khi anh bỏ đi.
Anh hiểu ý em rồi.
Ko trống trải tới mức đó.
- Anh đang làm gì thế? - Nghĩ.
Vào trong mà nghĩ. Em làm thịt nướng đấy.
Em ko hỏi buổi phỏng vấn của anh thế nào ư?
À phải. Vậy nó thế nào?
Khá ổn. Cho tới khi cái gã 30 tuổi phỏng vấn anh rằng,
anh đã từng dùng Twitter trong chiến dịch quảng cáo nào chưa?
Thế anh trả lời sao?
Chẳng nói gì.
Anh có biết Twitter là gì đâu.
Nó là một mạng xã hội (như kiểu blog) để giao lưu với mọi người trên mạng.
Em biết Twitter mà giấu anh ư?
Em có giấu anh đâu.
Mấy cái thứ công nghệ này anh có quan tâm bao giờ đâu.
Chỉ bọn trẻ mới dùng nó thôi.
Còn anh là khủng long già vô dụng chứ gì?
Em có nói thế đâu.
Đừng nghĩ là em sẽ thông cảm với anh.
Đợt trước em cũng giống anh còn gì?
Nhưng em ko hề nói với anh nó tệ thế nào.
Chuyện đó em cũng giấu anh.
50 gã tranh nhau 1 công việc.
Và anh già hơn tất cả những gã còn lại.
Chắc bọn chúng sẽ twitter khi anh bỏ đi.
Ý anh là cười anh (titter) ấy hả?
Em xin lỗi. Đừng oánh em.
Cảnh cửa đã khép lại với anh rồi.
Anh đã thực sự hết thời rồi.
Anh chẳng còn là gì nữa.
Lạy Chúa, thôi đi nào.
Đừng có mặc cảm tự ti như thế.
Anh là Tom Scavo cơ mà.
Thì sao?
Thì chả sao cả. Vào trong ăn thịt nướng đi cho nóng.
Chỗ này kinh quá. Con ko muốn ở đây.
Sao trước khi õng ẹo đòi hỏi các thứ con ko nghĩ như thế đi.
Giờ thì ngồi xuống.
Cha Crowley!
No comments yet. Be the first to leave one.