The first 200 lines.
Amanda!
Amanda, tắt nó đi.
Trời ạ.
Danny, con vẫn chơi sao? Chúng ta cần đi ngay cưng à.
Chúng ta phải đi mau.
Chị con có xuống giúp con cái gì không?
Ừ.
Cha con sẽ đến trong 5 phút nữa đấy.
Nhanh lên. Thay đồ đi.
Amanda. Amanda?
- Mẹ còn không nghe nổi mẹ nói gì nữa. - Sao a?
Làm sao mẹ có thể...
.. Sẵn sàng rời khỏi nhà đúng giờ cho cha con, nếu con không giúp?
Mẹ làm được mà. Con tin mẹ.
Mẹ còn 1 đống thứ để làm và mẹ chỉ có 2 tay.
- Đếm xem: 1, 2. - Biết đếm rồi.
Đủ rồi đấy, nhóc.
Cái gì thế hả? Rửa nó đi.
- Nó sạch không? - Không.
Thật ra con không thể rửa nó vì nó là vết xâm.
- Cái gì? - Chà.
Con xăm mình mà không xin phép sao?
- Để xem cha nói gì. - Đồ ngốc.
- Làm ơn. - Không, được.
- Này. - Ra ngoài.
- Ra khỏi phòng ngay. - Đồ ngu.
Con không muốn đi với cha.
Ôi cưng à...
Thôi nào, Dan. Có nhiều việc phải làm và vui lắm.
Không đâu.
Được rồi, vậy thì không. Nhưng con biết gì không, ta nói rồi.
Được rồi.
Hãy can đảm lên.
Mm.
Cha con đến rồi, Amanda, liệu mà che cái đó lại đi...
trừ khi con muốn rắc rối với cha của mình.
Con trông mệt vậy.
Tất nhiên rồi.
- Ai muốn vui nào? - Cha.
Ah. Oh.
- Đi nào. - Khoẻ chứ con.
Ôm cái nào.
Jack.
- Thuốc của Danny sau túi. - Nó uống mỗi đêm đấy.
- Nó còn phải báo cáo. - Anh và con nó đã nói rồi.
Này, Ade, giữa anh và em, chúng ta đã thoả thuận.
Em phải lên đường đây, anh không đi sao?
- Ngồi xuống đi. - Em còn việc phải làm nữa.
1 chút thôi.
Sao?
Anh muốn về nhà.
Cái gì?
Anh không biết anh ngu ngốc đến cỡ nào.
Anh biết có cơ hội em tha thứ cho anh...
- Tha thứ? - Ngay ngoài cửa sổ.
- Chỉ là... - Chỉ là gì?
Anh chỉ muốn 1 cơ hội. Anh không nói là mình xứng đáng.
- Không thể đâu, Jack. - Anh sẽ thử mọi thứ.
Adrienne. Anh rất yêu em.
Anh yêu em nhiều lắm.
Anh biết nếu anh mất em...
và anh sẽ làm mọi thứ có thể để đạt được nó.
Jack, anh không thể đi vào tự nhiên như không.
Vì việc đó không ổn với cái cô - Gì - Đó.
Chúng ta sẽ phải ở cùng nhau.
Adrienne, việc em phải làm là trông chừng bọn trẻ.
- Thôi nào, lại đây đi. - Cái gì?
Chúng ta sẽ để bọn trẻ tự do. Chúng sẽ có thời gian riêng.
Em không thể mà, Jack.
Em đã bảo Jean là em sẽ giúp cô ta, anh biết đấy.
- Em sẽ làm những việc mình đã nói. - Được rồi.
Khi anh quay lại, chúng ta nói chuyện sau nhé?
Ừ, được rồi.
Chúng ta nói khi anh quay lại.
Jack, chúng ta sẽ nói sau.
Này các con.
Chào tiến sĩ Flanner, tôi tưởng trễ rồi chứ.
Không, tôi... nói với họ tôi hi vọng họ sẽ hạnh phúc.
Em nhớ chúng ta để khăn giấy thêm ở đâu không?
Em nhớ mà, em sẽ ổn.
Em phải chờ cho đến khi nước sôi sủi bong bóng.
Chị nhắc em 2 lần rồi.
Và chị có máy phát điện khẩn...
phòng trường hợp bão làm mất điện.
Nhưng nó chưa từng hoạt động nên chị không tin nó sẽ hoạt động.
Nếu nó kẹt thì đá mạnh vào. Mấy thứ ở đây toàn vậy.
Jackmuốn quay lại.
Chị cũng không lo về cơn bão đâu.
Người dự báo thời tiết luôn dự đoán cái này, cái kia.
- Chị nghĩ sao? - Chị sẽ không nói...
vì nếu chị nói và em bảo là em sẽ cho anh ta quay lại...
Em cho anh ta quay lại à?
Em không biết.
Uh - Huh.
Phòng tránh bão ở dưới nhà.
Em sẽ tự tìm ra.
Nếu có báo khẩn thì nhớ tránh ra khỏi chỗ đó.
Nơi này đã trải qua nhiều cơn bão lớn...
chị không hề lo về việc đó. Chẳng lo gì cả.
Vậy chuyện gì đã xảy ra?
Jackphát chán vì quý cô tóc xoắn mà anh ấy đang đeo đuổi à?
Bạn thân của em đấy đúng không?
Cô ấy không phải là bạn của em.
Cô ấy chỉ ở trong xó xỉnh nào của em thôi. Chị mới là ban thân của em.
Đừng có trêu chị.
Sao? Bọn trẻ muốn mọi việc trở lại như bình thường, chị biết chứ?
Làm thế vì nghĩ cho bọn trẻ sao? Điều đó nhắc chị...
... đến khoảng thời gian em gửi Amanda cho chị để chị có thể chấn chỉnh
... rồi gửi nó về nhà lại đúng không?
Em ước gì chị có thể như thế.
Rồi người đàn ông ấy đã ở đâu? Hả?
Jackđã ở đâu khi bố em mất?
Bố của em, người luôn đối xử tốt với anh ấy.
Dù sao thì...
khi nào những vị khách sẽ đến?
Chỉ một người thôi. Tối nay.
Chị đã nghĩ đến chuyện đóng cửa nơi này.
... nhưng khi một người đàn ông gọi từ Raleigh và trả gấp đôi tiền...
như bà ngoại chị thường nói, cứ tiếp tục cầu nguyện, cứ bước tiếp tới
Đây là điều mà em cần làm trong chuyện với Reptile Jack.
Lẽ ra em nên cưới cái tên thơ thẩn với cái mông quá khổ ở trường cũ.
Tệ thật, lẽ ra chị cũng nên cưới một tên như vậy.
- Yêu em. - Bảo trọng nhé.
Chúc cho chúng ta đều vui vẻ.
Mình em vui được rồi.
Xin chào?
Có ai ở đây không?
Xin chào?
Oh.
Chắc anh là Flanner hả?
Đúng, là tôi đây.
Mùa gió nhiều vừa đến.
Ừ.
Để tôi dắt anh vào.
Chắc anh đã bắt chuyến phà lúc 3:30. Anh đến sớm nhỉ.
Phải, đúng vậy.
Bốn đêm à? Anh sẽ đi vào thứ ba?
Khá sớm. Tôi phải bắt kịp một chuyến bay.
Anh vui lòng ký vào đây đi.
Có lẽ anh đã nghe một số tin về thời tiết xấu...
radio nói chỉ 50%/ khả năng thôi.
Tôi đã nghe về điều đó. Không có vấn đề gì cả.
Người ta còn đến đây cả vào mùa đông để đi tắm biển nữa mà.
Không có vấn đề gì cả.
Nếu anh không phiền, vui lòng điền địa chỉ nhà luôn nhé.
- Jean luôn đòi ghi thêm địa chỉ nhà. - Tôi cứ nghĩ cô là Jean chứ.
Chị Jean và tôi là bạn cũ của nhau.
Chị ấy phải làm việc ở Miami, vì vậy tôi thay chị ấy.
Này, có lẽ tôi sẽ không điền địa chỉ nhà. Cô không phiền chứ?
Cũng được.
Vâng.
- Xin lỗi. - Không sao đâu.
Nó được gọi là căn phòng màu xanh.
Muốn có nước nóng, có lẽ anh phải chờ một lát...
... thì nước mới nóng được.
Nếu anh cần thêm mền, khăn, hay bất cứ gì thì đừng ngần ngại nói nhé.
Suy cho cùng, thì anh là vị khách duy nhất.
Nếu anh may mắn, anh sẽ thấy được Bầy ngựa bờ biển.
Đó là loài ngựa hoang dã, nó là tổ tiên của loài ngựa...
nó đã sống ở đây hàng trăm năm về trước. Nó chu du hàng dặm đến đây.
Ăn tối vào lúc 8 giờ nhé.
Hoặc 7 giờ, hay 7 giờ rưỡi nếu anh thích. Anh có thể chọn bất cứ giờ nào vì...
Tôi là vị khách duy nhất. 7 giờ rưỡi là tốt nhất.
Ừ.
- Tôi có thể giúp gì cho anh nữa không? - Không, tôi nghĩ tôi đã có đủ thông tin.
Được rồi.
Ôi chị Jean.
Xin hãy đóng và khóa chặt tất cả các cửa và cửa sổ...
và mang tất cả đồ gỗ nhẹ hay bất cứ gì có thể bị thổi bay đi, vào trong nhà.
Và bây giờ, dành cho những bạn...
... còn xa lạ về vùng Bờ Biển này.
Chúng là một cụm các đảo nhỏ dọc theo đường biển Carolina...
Tôi không biết, tôi không quan tâm. Tôi chỉ muốn nó ở đó. Tôi muốn nó.
Tôi muốn những dụng cụ phải ở đó khi tôi đến. Đó là tất cả những gì tôi cần...
Bạn đang nghe chương trình WROH...
... âm nhạc của Rodanthe, nơi mà ngày hôm qua tiếp nối hôm nay.
Anh có thích vang trắng hơn không?
Không, đỏ là được rồi, vang đỏ là tốt rồi.
- Tôi sẽ trở lại với món rau trộn cho anh. - Được thôi.
Dinah, Dinah Washington, cô ấy thật tuyệt.
Anh cần gì à?
Thật ra thì không.
Anh không muốn ăn một mình à?
Ừ.
Được thôi.
- Rau trộn của anh đây. - Cảm ơn cô.
Cảm ơn.
Tôi đói rồi.
Có lẽ là do đổi gió.
- Sao? - Điều đó khiến anh đói.
Tôi đã đến đây nhiều năm với chồng tôi, Jackvà bọn trẻ.
Nhưng sau này thì chỉ với bọn trẻ thôi.
Ừ, tôi cũng không bao giờ về nhà ăn tối.
Jackcũng đã về nhà ăn tối.
Khi anh ấy...
... khi anh ấy ở nơi đó. - Cảm ơn.
Chúng ta...
chúng ta có lẽ sẽ thân thiết với nhau lại như trước.
Tôi xin lỗi, tôi chỉ... thật lạ khi tôi không biết anh có gia đình hay chưa.
Không sao. Tôi không biết tôi thực sự sống ở đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.