The first 200 lines.
An toàn!
Móc được dây rồi!
Được lắm, em lấy máy ảnh của anh ra được không?
Cám ơn đã.
- Nào. - Đừng chụp hình em.
Cười một cái đi. Chắc chắn sau vẻ cau có này là một khuôn mặt dễ thương mà.
- Chỉ được thế thôi à? - E là vậy.
- OK, chụp cho anh một tấm. - Không, lên đỉnh đi rồi chụp.
Ừ, nhưng anh muốn lấy cảnh này.
Đến lượt anh.
Cố lấy hướng đó đi. Cho thấy chúng ta đang leo cao đến đâu.
Kia có phải đại bàng vàng không?
Đẹp quá.
Một con đại bàng vàng. Chim ó chứ. Anh không biết nữa.
Không, nó quá to so với chim ó.
Thôi, chim chóc thế đủ rồi. Nhường máy ảnh cho người đáng chụp đi.
Alison, thôi nào.
- Đừng có phụng phịu nữa. - Sao?
Đó là một con đại bàng vàng.
- Alison! Cứu anh! - Ed!
Lạy Chúa, Alison!
- Mẹ kiếp! - Rob, ném dây xuống.
- Các cậu! - Alison!
- Ed! - Alison, làm ơn! Anh đang bị trượt!
Anh rơi mất thôi!
Anh không... Anh không thể... Anh không dậy được!
- Cứu với! - Rob!
Rob!
Ed, thở đi!
- Không giữ được nữa! - Ed! Ed!
Ed, anh phải nghe em. Thở đi.
Được rồi, nhưng đừng cử động. Bình tĩnh, giữ yên người.
Được rồi, được rồi.
Từ từ nào. OK, OK. Cẩn thận nhịp thở.
- Thở đều đi. - Chúa ơi, làm sao vậy?
- Alison, em có sao không? - Đừng hỏi. Yeah, em ổn.
Được rồi, được rồi, không sao. OK. Cậu tự lật ngược lại được không?
- Tạ ơn Chúa. - Alison, em ổn chứ?
- Em ổn. - Được rồi.
Không sao, cứ đi tiếp đi. Hít thở đều.
Mất máy ảnh bà nó rồi.
Tôi thấy đuối quá, tay tôi không ngừng run được.
Bị tụt adrenaline đấy. Bao giờ một lát sau cũng bị.
Này, Ed.
Đừng bao giờ mất tập trung như thế nữa, được không?
Anh muốn leo núi với em, anh phải cố gắng tiến bộ.
Có hệ thống, từng bước một. Em nói nghiêm túc đấy.
Ở đây tự mãn là chết.
- Chúng ta đã thoát chết với những vết cắt và thâm tím. - Yeah.
Làm anh nhớ lại vì sao chúng ta lại chơi trò này.
Vì ta không trượt ván.
- Xin chào. - Xin chào.
- Hey. - Chào. Em thế nào?
- Mọi người đến đây lúc nào thế? - Cách đây khoảng một tiếng. Vừa mới dỡ đồ ra thôi.
Yeah, chúng tôi lấy phòng đôi với nhà tắm bên trong nhé. Thế có được không?
Được. Tôi không phải ngủ chung với anh ta chứ?
Em cũng không đâu.
Mà tôi là Ed.
Ồ, Ed. Xin lỗi cậu. Ed, Jenny. Jenny, đây là Ed.
Chào, Ed.
Không, anh vào trước đi.
Ổn chứ?
Ổn.
Anh à, anh đưa em con dao được không?
Nó ở trong cái hũ trong ngăn kéo.
Trong này như có mùi tử khí ấy.
Yeah, hơi nặng mùi một chút. Tôi sẽ mở cửa cho thoáng.
Đó là điều Fred West cũng sẽ nói.
Trong tương lai, chúng ta sẽ chôn cất người thân bên ngoài nhà.
Ngoài hiên chẳng hạn.
Nếu ở đây có điện thoại, cậu có thể gọi cho bà chủ nhà mà ca cẩm.
- Không có điện thoại sao? - Không.
Quá hay.
Và cửa sổ... hư luôn rồi.
Có gì vui không?
Thành quả được đấy chứ.
Em à, đừng lo cho con bé.
Em biết mà, nếu may mắn một chút, giờ này con bé đã nằm trên giường và thiếp đi rồi.
Ba mẹ anh dễ thuyết phục thật.
Con bé sẽ chạy vòng quanh họ. Đúng là một con khỉ con.
Em nhớ con quá.
Mới có hai ngày thôi, Jen.
Hmm.
Khỉ thật.
Không, không, không!
Ghê quá. Thôi đi các nàng. Thật đấy, ghê quá.
- Xin đấy, chia bài đi. - OK. OK.
Nhưng...
Em cần biết mỗi món này đáng giá bao nhiêu đã.
Năm que diêm. Ái chà!
Không làm ăn gì được rồi.
- Và, được thôi, một cái nắp khoén? - Hai cọng nui ăn một nắp khoén.
Được. Vậy một diêm bằng một nắp khoén hả?
Yeah.
Hay lắm. OK, cám ơn. Hơi rắc rối một chút.
Không có đâu.
- Lành tính chút đi chứ. - Em làm gì vậy, Jen?
Các quý ông quý bà, tôi rút nhé.
- Anh có gì mà đặc biệt thế? - Erm...
Một nui và hai nắp khoén là đủ để tôi tố rồi.
- Tôi tố. - Tôi cũng vậy.
Tôi sẽ cho cậu ta biết mùi. Cược hết.
Nước ấm lắm. Nhảy đại vào đi.
Yeah, đúng thế. Tôi cược hết.
- Ba con già. - Whoa.
- Oh, khỉ thật, tôi có hai con già. - A-ha! Lại đây, lại đây, mỹ nữ ơi.
Lại đây nào, những lá bài nhỏ bé đáng yêu...
Ôi, nhìn mặt thảm chưa kìa.
Tôi có một đôi đầm.
Ôi, nào, ngồi xuống đi, Alex. Sốc dễ tiêu hóa nhất khi đầu gối gập mà.
Cù lũ. Để cậu ta ăn đi.
Đừng có tiêu hết chỉ ở một chỗ đấy.
Tôi có thể về hưu ở Bahamas như Roger Moore.
- Ý cậu là Sean Connery. - Tôi phát cuồng Roger Moore hơn.
Có chết mê Roger Moore cũng chẳng có gì là bệnh.
Ấn tượng dã man.
- Không phải. - Phải.
Không phải!
Alex, gì đây? Con đầm đâu rồi?
Tiền hợp pháp đấy. Mười bảng Scotland.
Còn dởm hơn cờ tỉ phú nữa. Tôi đâu mua được gì với tiền này.
Tôi chỉ có hai từ dành cho cậu.
- Yeah, có liên quan đến sex và đi nghỉ không? - Có thể.
Đừng nói.
Ám hiệu đi ngủ rồi. Mọi người ngủ ngon nhé.
- Biến! - Thôi, đi đi anh. Ngủ ngon!
Ván nữa không?
Em à, anh xin lỗi. Anh có hơi bực mình. Chỉ là đùa thôi.
- Yeah. Em biết. Nhưng như thế không được phong độ lắm đâu. - Anh đâu có cố tỏ ra như thế.
Sao không? Anh đâu có hẹn ước với ai chứ.
- Chia bài. - Đây, làm đây.
Theo kế hoạch, năm sau chúng ta sẽ chinh phục ngọn núi ấy.
Đỉnh Eiger? Yeah, được đấy. Mạn phía Nam.
Nó đã giết chết 70 người.
Nếu anh bị rơi xuống từ đỉnh núi, anh chỉ có 30 giây trước khi chạm mặt đất.
- Nghe vui nhỉ. - 30 giây để hồi tưởng đời mình,
Nói lời vĩnh biệt, rồi mất ý thức suốt chặng rơi xuống.
Đủ thời gian để đọc kinh.
- Nếu anh tin làm thế cứu mạng anh được. - Ta thật sự phải cần gì đó để tin chứ.
- Ngoài trời gió thổi muốn bay người. - Phải, tôi biết.
Trong đêm nay gió sẽ dịu bớt.
Nhưng ngày mai sẽ căng đây.
Uống không?
Một ly đầy.
- Không, em không thể pha gin với whisky được. - Gọi là gisky.
- Thế á? - Em vừa chế ra.
- Được lắm. - Gisky sao?
- Gisky. Anh uống một ly không? - Không, tha cho anh.
Được rồi, mọi người, tôi nghĩ là kế hoạch có chút thay đổi.
Vận tốc gió trên đỉnh núi là 40 dặm một giây, nhưng giờ đang vọt lên 60.
Tối nay dự kiến gió sẽ dịu lại, nên mai chúng ta sẽ leo mạn Tây.
Còn hôm nay chỉ leo đỉnh Bắc thôi.
Đỉnh này xếp loại khó leo. Rất khó leo.
Nên đừng mang theo giày leo núi, nón bảo hiểm hay những thứ trì chúng ta xuống.
Chúng ta sẽ phải đi rất nhiều.
Độ dốc từ sườn núi thế nào?
Hơi mệt đấy, nhưng cứ giữ lấy dụng cụ leo núi của mình.
- Tôi có dụng cụ của tôi và chúng ta sẽ giữ sợi dây. - OK, được.
Đầy đủ thiết bị chưa? Đừng để quên gì đấy.
Tôi để lại mỗi một thứ dành cho một thợ ống nước chuyên nghiệp.
Có duyên thật.
- Chào buổi sáng. - Hey, đầu em thế nào rồi?
Hai tách cà-phê và ba viên aspirin, thế là em hồi sinh lại.
OK?
Vậy em đoán là không được leo lên đỉnh Tây, đúng không?
Không. Đây không phải Yosemite. Thời tiết trên này khó lường lắm.
Yeah.
- Đã có đồ ăn trưa chưa, Jen? - Đầy đủ rồi.
- Có món gì vậy? - Sandwich.
Ah. Đỉnh cao của ẩm thực Anh. Người Pháp ghét chúng ta cũng phải.
- Tôi làm sandwich ngon đấy. - Nhân bánh gì?
Cứ đợi mà xem. Ngạc nhiên mới vui chứ.
Miễn không phải cá là được.
Cậu nên thử một miếng. Cá rất ngon.
Cá thu khét và trứng à? Tôi thà ăn phân của mình còn hơn.
Không ai cản cậu đâu.
Cậu luôn có thể bỏ cá thu ra và chỉ ăn phần bánh thôi.
Không, tôi không làm thế được. Dính vào bánh mất rồi.
Cậu làm tôi nhớ đến con gái tôi.
Rõ ràng khẩu vị của cô bé không chê vào đâu được.
Nó mới hai tuổi.
Cậu kén cá chọn canh quá. Ở tuổi này mà còn kén ăn thì lạ thật.
Ngạc nhiên mới vui chứ, hả?
Cám ơn trời đất, tôi có mang sô-cô-la.
Năm phút nữa đi tiếp nhé. Mọi người thấy được không?
Được.
Đẹp quá.
Chị biết. Quang cảnh như thế này làm chị ước gì chị biết vẽ.
Tôi đi giải quyết nỗi buồn đây.
- Yeah, rất vui vì được biết. - Tưởng anh có hứng chứ.
Không, không, cứ tự nhiên cập nhật tình hình của cậu.
Tôi sẽ làm thế.
Tôi thấy một chỗ ngon rồi. Tôi đang kéo khóa quần.
Đang lấy ra. Khỉ thật, nặng cả tấn nhé.
Im đi, đồ tự sướng.
Này, mọi người! Tôi nghe tiếng gì đó.
Ồ, sao nào?
Tôi không biết. Đến đây đi. Đến đây xem thử đi.
Cậu nghĩ tôi bị lừa hả?
Nói thật đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.