Release info

Its Okay to Not Be Okay S01E12 ViE 1080p NF WEB-DL H 264 DDP2 0-SH3LBY
A Commentary by JackieK
Subtitle from Netflix.

Tags

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
TS
Published on: 2020-07-28
Downloads: 36
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

‎LOẠT PHIM CỦA NETFLIX

‎CHƯƠNG 12 ‎ROMEO VÀ JULIET

‎Ăn bánh mì nướng không? Em làm đấy.

‎- Anh ăn mứt gì? ‎- Không. Không cần đâu.

‎Lúc bạn thân anh nướng tám lát bánh,

‎anh còng lưng dọn dẹp và giặt giũ.

‎Còn em thì ngủ mất tiêu.

‎Sao không gọi em dậy?

‎Em có tát vào mặt để gọi anh dậy,

‎nhưng anh vẫn ngủ ‎giống ‎Công chúa ngủ trong rừng ‎.

‎Công chúa.

‎Phải hôn thì công chúa mới dậy.

‎Em hôn rồi.

‎Nhưng mà

‎phải đặt tên cho bọn nhóc ‎trong truyện đã nhỉ?

‎- Đứa này là cậu bé đánh mất cái tôi. ‎- Ừ.

‎Đứa này là công chúa thùng rỗng vô cảm.

‎Ừ.

‎- Đứa này... ‎- Đó đâu phải tên.

‎Kiểu Moon Gang Tae, Moon Sang Tae. ‎Mấy tên đó đâu phải tên.

‎Hôm nay anh nghỉ làm.

‎Không tên cũng được. Xu hướng đấy.

‎"Xu hướng" à? Đó là gì?

‎Anh không cần biết.

‎Nếu được thì lát nữa lái xe ‎đi đâu đó chơi nhé?

‎- Anh đừng hỏi nữa. ‎- Tò mò thì mới hỏi chứ.

‎Vậy thì đừng tò mò.

‎Không được hỗn với anh.

‎- Lúc làm việc, em là sếp. ‎- Không được lộng quyền.

‎- Anh ăn hết cái này đi. ‎- Dở ẹc làm sao ăn.

‎- Họp xong thì bảo nhé. ‎- Đừng chọc điên em.

‎- Sao lại bực? Anh đã nói gì đâu? ‎- Em về phòng đây.

‎Anh muốn đánh nhau thật à?

‎Gang Tae nói không được đánh nhau.

‎- Bảo là phải nhẫn nhịn nhau. ‎- Đi nhé?

‎Sẵn đang họp này, ráng nghĩ ra tên đi.

‎- Đang làm gì vậy? ‎- Chuẩn bị đi làm.

‎Hôm nay tớ nghỉ làm.

‎Thì sao?

‎Đi chơi không?

‎Lái Alberto đi hóng gió nhé?

‎Hạng nhất và hạng nhì ‎không chịu đi chơi với cậu

‎nên cậu rủ tạm hạng ba chứ gì?

‎Cậu lại dỗi à?

‎Gang Tae à, biết gì không?

‎Gì?

‎Cậu là tên cáo già.

‎Chỉ những lúc cần tớ, cậu mới hạ giọng

‎và xoáy vào tâm can tớ ‎bằng đôi mắt rưng rưng.

‎Sau khi đã ăn hết ruột gan, ‎cậu lập tức vứt bỏ tớ.

‎Tên quỷ ích kỷ.

‎Vậy là không đi chứ gì?

‎- Cậu thích tớ hay thích anh cậu? ‎- Cậu.

‎Thích tớ hay Ko Mun Yeong?

‎- Cậu. ‎- Đến cửa hàng của tớ đi.

‎Chết tiệt.

‎"Tên cáo già" ư?

‎Bác ơi.

‎Đây ạ.

‎Bác nói bác đứng nấu nướng cả ngày

‎nên đầu gối không còn được như trước kia.

‎Cô Ju Ri cũng lo lắng rất nhiều.

‎Đây ạ.

‎Tôi nói vậy lúc nào?

‎Bác uống đều đặn để tốt cho sức khỏe nhé.

‎Trời ạ.

‎Thôi. Cậu để cho bố mẹ uống đi.

‎Cháu để một hộp trong cốp xe rồi ạ.

‎Hôm nay cháu sẽ biếu họ ạ.

‎Vậy à?

‎Ôi trời. Vậy để bày tỏ sự cảm ơn,

‎tôi sẽ uống ngay lập tức ‎trước mặt cậu nhé?

‎Đương nhiên rồi ạ.

‎Cậu tốt hơn con gái tôi cả trăm lần.

‎Uống thôi.

‎Hôm nay anh về nhà bố mẹ à?

‎Vâng. Tại nhà tôi có chút việc.

‎Ôi trời. Để tôi đem cất thứ này vào phòng.

‎- Cảm ơn cậu nhé. ‎- Vâng ạ.

‎Không phải việc lớn gì, ‎chỉ là sự kiện hàng tháng thôi.

‎Sự kiện hàng tháng ạ?

‎Bố tôi gãy ba cái xương sườn ‎nên đã nhập viện.

‎Trời ơi, làm sao đây? Ông ấy ổn chứ?

‎Làm sao đây?

‎Nói dối đấy.

‎Bố của Giám đốc là kẻ nói dối.

‎Cha nào con nấy.

‎Cùng chung huyết thống.

‎Thật là, con nhỏ đó im miệng đi chứ.

‎Anh vừa lừa tôi sao?

‎Chuyện là, mỗi lần họ hàng nhà tôi ‎có người lập gia đình

‎thì bố mẹ tôi lại thấy ghen tị.

‎Cho nên họ tìm cớ ‎để gọi tôi về cho bằng được.

‎Tôi có đi xem mắt mấy lần

‎để tỏ lòng hiếu thảo.

‎Vậy hôm nay anh đi xem mắt à?

‎Vâng, mỗi tháng một lần.

‎Vậy nên là sự kiện hàng tháng.

‎- Anh đi cẩn thận nhé. ‎- Vâng.

‎Tôi sẽ gọi điện cho cô.

‎Gọi điện?

‎Chuẩn gu của tớ.

‎- Xin số không? ‎- Thôi đừng.

‎Ngồi chống cằm cũng đẹp trai.

‎Thật là, điên mất. Nhìn anh ấy kìa.

‎- Thấy gương mặt đó không? ‎- Trời ơi.

‎Nhà văn Ko Mun Yeong thân mến.

‎Cũng giống như kiến thích bu vào đường,

‎bọn phụ nữ đang muốn vồ lấy bạn Gang Tae cô độc nhà tôi.

‎Nên tôi trân trọng mời cô mau chóng đến quán pizza của tôi.

‎Chết tiệt, còn không tránh đường?

‎Mình sẽ cho bọn kiến xuống địa ngục. ‎Tránh ra coi!

‎Đây. Pizza đủ vị đây.

‎Thử miếng vị bí ngô đi. ‎Nó ngọt ngào như cậu vậy.

‎Ngon quá.

‎Cậu biết gì không?

‎Nếu một người đang yêu,

‎cơ thể họ sẽ sản sinh ra vitamin

‎khiến họ quyến rũ hơn thường ngày.

‎Là "dopamine", không phải vitamin.

‎Cậu đang khoe mình làm việc ở bệnh viện à?

‎Chúng ta đều chữ đực chữ cái, ‎cá mè một lũ cả thôi.

‎Là "cá mè một lứa".

‎- Có biết mình nên dè chừng gì không? ‎- Gì?

‎- Phụ nữ. ‎- Hả?

‎Bọn phụ nữ liếc mắt đưa tình.

‎Nhưng người cậu cần dè chừng hơn

‎là người phụ nữ ‎đến săn bọn phụ nữ liếc mắt đưa tình.

‎Nói nhảm gì vậy?

‎Mời vào.

‎Tôi đã chuẩn bị rất nhiều hộp đựng pizza ‎để cô gói mang về.

‎Tôi ăn no rồi.

‎Sao em biết anh ở đây?

‎- Em đang họp với anh trai anh mà? ‎- Họp quan trọng sao?

‎Khi lũ kiến nhìn trộm anh đang lúc nhúc?

‎Mình uổng công gấp hộp rồi.

‎Mau ăn cho xong rồi thoát khỏi tổ kiến.

‎Anh mới bắt đầu ăn thôi. Đợi đi.

‎Khỉ thật.

‎VƯỜN RAU ỔN ĐỊNH

‎Xin chào. Chào.

‎Chào cậu.

‎Chào cây. Chúc buổi sáng tốt lành.

‎Xin chào.

‎Mấy đứa à, mấy đứa tuy rằng khác giống ‎nhưng chung một loài.

‎Cho nên đừng đánh nhau nhé?

‎Hiền quá, đáng yêu quá. Anh đi đây.

‎Chào cây.

‎Đến rồi.

‎Còn tưởng giận mình nên không tới nữa.

‎Ừ.

‎Ông gọi tôi à?

‎Ừ, tôi có chuyện muốn hỏi.

‎Vâng.

‎Sao lại dọn giường ‎của bệnh nhân Park Ok Ran rồi?

‎- Vì dù sao bà ấy cũng không về. ‎- "Không về" ư?

‎Hiếm có trường hợp nào ‎bệnh nhân trốn viện tự trở về.

‎Trong khi có nhiều bệnh nhân đang chờ.

‎Dù vậy cũng đừng bỏ giường ‎của bệnh nhân Ko Dae Hwan nhé.

‎Đừng để bên ‎dịch vụ chăm sóc cuối đời biết.

‎Cứ để ông ấy thoải mái ‎ở bệnh viện chúng ta.

‎Vâng. Tôi đã dặn nhân viên như thế rồi.

‎Trời ạ, cô tháo vát quá.

‎Nhưng Viện trưởng này.

‎Chuyện hôm nọ ấy.

‎Sao bệnh nhân Ko Dae Hwan lại có ‎biểu hiện cấp tính với Park Ok Ran?

‎Khả năng cao là do hoang tưởng.

‎Chắc ông ấy nhìn nhầm thành vợ mình.

‎Nhà văn Do Hui Jae sao?

‎Mặc dù ông ấy rất căm ghét vợ mình,

‎- nhưng có vẻ ông ấy sợ bà ấy. ‎- Tại sao ạ?

‎Hình như bà ta đã giết người.

‎Nhưng giết ai ạ?

‎Xin chào.

‎- À, cậu Sang Tae. ‎- Chào y tá trưởng.

‎- Chào cậu. Cậu ngồi đây đi. ‎- Vâng.

‎Vậy hai người nói chuyện đi nhé.

‎- Rất vui được gặp cậu. ‎- Vâng.

‎- Không được! ‎- Con cũng muốn ăn.

‎Em ghét nhất là động vật ‎và những đứa trẻ như vậy.

‎- Tại sao? ‎- Chúng rất bướng bỉnh,

‎chỉ biết mè nheo

‎và vòi vĩnh tình thương.

‎Cho nên anh mới thích chúng.

‎Vì chúng bướng bỉnh nên anh mới quan tâm.

‎Khi mè nheo thì lại trông dễ thương.

‎Vì chúng vòi vĩnh tình thương, ‎nên anh thấy rất yêu quý chúng.

‎Giống em vậy.

‎Em không sinh con cho anh đâu.

‎Đừng có trông mong.

‎Em ghét phải ghen tị với con mình.

‎Lại gần đây.

‎Thêm nữa.

‎Em nghĩ ai cũng làm mẹ được hả?

‎Thật là.

‎Chết tiệt, cái tên đó.

‎- Khoan. ‎- Con muốn miếng đó.

‎Min Jae à, ngồi xuống đi. Lại đây ngồi.

‎- Há miệng ra nào. Ngon không con? ‎- Có ạ.

‎Ăn khỏe quá nhỉ.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left