The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
CHƯƠNG 12 ROMEO VÀ JULIET
Ăn bánh mì nướng không? Em làm đấy.
- Anh ăn mứt gì? - Không. Không cần đâu.
Lúc bạn thân anh nướng tám lát bánh,
anh còng lưng dọn dẹp và giặt giũ.
Còn em thì ngủ mất tiêu.
Sao không gọi em dậy?
Em có tát vào mặt để gọi anh dậy,
nhưng anh vẫn ngủ giống Công chúa ngủ trong rừng .
Công chúa.
Phải hôn thì công chúa mới dậy.
Em hôn rồi.
Nhưng mà
phải đặt tên cho bọn nhóc trong truyện đã nhỉ?
- Đứa này là cậu bé đánh mất cái tôi. - Ừ.
Đứa này là công chúa thùng rỗng vô cảm.
Ừ.
- Đứa này... - Đó đâu phải tên.
Kiểu Moon Gang Tae, Moon Sang Tae. Mấy tên đó đâu phải tên.
Hôm nay anh nghỉ làm.
Không tên cũng được. Xu hướng đấy.
"Xu hướng" à? Đó là gì?
Anh không cần biết.
Nếu được thì lát nữa lái xe đi đâu đó chơi nhé?
- Anh đừng hỏi nữa. - Tò mò thì mới hỏi chứ.
Vậy thì đừng tò mò.
Không được hỗn với anh.
- Lúc làm việc, em là sếp. - Không được lộng quyền.
- Anh ăn hết cái này đi. - Dở ẹc làm sao ăn.
- Họp xong thì bảo nhé. - Đừng chọc điên em.
- Sao lại bực? Anh đã nói gì đâu? - Em về phòng đây.
Anh muốn đánh nhau thật à?
Gang Tae nói không được đánh nhau.
- Bảo là phải nhẫn nhịn nhau. - Đi nhé?
Sẵn đang họp này, ráng nghĩ ra tên đi.
- Đang làm gì vậy? - Chuẩn bị đi làm.
Hôm nay tớ nghỉ làm.
Thì sao?
Đi chơi không?
Lái Alberto đi hóng gió nhé?
Hạng nhất và hạng nhì không chịu đi chơi với cậu
nên cậu rủ tạm hạng ba chứ gì?
Cậu lại dỗi à?
Gang Tae à, biết gì không?
Gì?
Cậu là tên cáo già.
Chỉ những lúc cần tớ, cậu mới hạ giọng
và xoáy vào tâm can tớ bằng đôi mắt rưng rưng.
Sau khi đã ăn hết ruột gan, cậu lập tức vứt bỏ tớ.
Tên quỷ ích kỷ.
Vậy là không đi chứ gì?
- Cậu thích tớ hay thích anh cậu? - Cậu.
Thích tớ hay Ko Mun Yeong?
- Cậu. - Đến cửa hàng của tớ đi.
Chết tiệt.
"Tên cáo già" ư?
Bác ơi.
Đây ạ.
Bác nói bác đứng nấu nướng cả ngày
nên đầu gối không còn được như trước kia.
Cô Ju Ri cũng lo lắng rất nhiều.
Đây ạ.
Tôi nói vậy lúc nào?
Bác uống đều đặn để tốt cho sức khỏe nhé.
Trời ạ.
Thôi. Cậu để cho bố mẹ uống đi.
Cháu để một hộp trong cốp xe rồi ạ.
Hôm nay cháu sẽ biếu họ ạ.
Vậy à?
Ôi trời. Vậy để bày tỏ sự cảm ơn,
tôi sẽ uống ngay lập tức trước mặt cậu nhé?
Đương nhiên rồi ạ.
Cậu tốt hơn con gái tôi cả trăm lần.
Uống thôi.
Hôm nay anh về nhà bố mẹ à?
Vâng. Tại nhà tôi có chút việc.
Ôi trời. Để tôi đem cất thứ này vào phòng.
- Cảm ơn cậu nhé. - Vâng ạ.
Không phải việc lớn gì, chỉ là sự kiện hàng tháng thôi.
Sự kiện hàng tháng ạ?
Bố tôi gãy ba cái xương sườn nên đã nhập viện.
Trời ơi, làm sao đây? Ông ấy ổn chứ?
Làm sao đây?
Nói dối đấy.
Bố của Giám đốc là kẻ nói dối.
Cha nào con nấy.
Cùng chung huyết thống.
Thật là, con nhỏ đó im miệng đi chứ.
Anh vừa lừa tôi sao?
Chuyện là, mỗi lần họ hàng nhà tôi có người lập gia đình
thì bố mẹ tôi lại thấy ghen tị.
Cho nên họ tìm cớ để gọi tôi về cho bằng được.
Tôi có đi xem mắt mấy lần
để tỏ lòng hiếu thảo.
Vậy hôm nay anh đi xem mắt à?
Vâng, mỗi tháng một lần.
Vậy nên là sự kiện hàng tháng.
- Anh đi cẩn thận nhé. - Vâng.
Tôi sẽ gọi điện cho cô.
Gọi điện?
Chuẩn gu của tớ.
- Xin số không? - Thôi đừng.
Ngồi chống cằm cũng đẹp trai.
Thật là, điên mất. Nhìn anh ấy kìa.
- Thấy gương mặt đó không? - Trời ơi.
Nhà văn Ko Mun Yeong thân mến.
Cũng giống như kiến thích bu vào đường,
bọn phụ nữ đang muốn vồ lấy bạn Gang Tae cô độc nhà tôi.
Nên tôi trân trọng mời cô mau chóng đến quán pizza của tôi.
Chết tiệt, còn không tránh đường?
Mình sẽ cho bọn kiến xuống địa ngục. Tránh ra coi!
Đây. Pizza đủ vị đây.
Thử miếng vị bí ngô đi. Nó ngọt ngào như cậu vậy.
Ngon quá.
Cậu biết gì không?
Nếu một người đang yêu,
cơ thể họ sẽ sản sinh ra vitamin
khiến họ quyến rũ hơn thường ngày.
Là "dopamine", không phải vitamin.
Cậu đang khoe mình làm việc ở bệnh viện à?
Chúng ta đều chữ đực chữ cái, cá mè một lũ cả thôi.
Là "cá mè một lứa".
- Có biết mình nên dè chừng gì không? - Gì?
- Phụ nữ. - Hả?
Bọn phụ nữ liếc mắt đưa tình.
Nhưng người cậu cần dè chừng hơn
là người phụ nữ đến săn bọn phụ nữ liếc mắt đưa tình.
Nói nhảm gì vậy?
Mời vào.
Tôi đã chuẩn bị rất nhiều hộp đựng pizza để cô gói mang về.
Tôi ăn no rồi.
Sao em biết anh ở đây?
- Em đang họp với anh trai anh mà? - Họp quan trọng sao?
Khi lũ kiến nhìn trộm anh đang lúc nhúc?
Mình uổng công gấp hộp rồi.
Mau ăn cho xong rồi thoát khỏi tổ kiến.
Anh mới bắt đầu ăn thôi. Đợi đi.
Khỉ thật.
VƯỜN RAU ỔN ĐỊNH
Xin chào. Chào.
Chào cậu.
Chào cây. Chúc buổi sáng tốt lành.
Xin chào.
Mấy đứa à, mấy đứa tuy rằng khác giống nhưng chung một loài.
Cho nên đừng đánh nhau nhé?
Hiền quá, đáng yêu quá. Anh đi đây.
Chào cây.
Đến rồi.
Còn tưởng giận mình nên không tới nữa.
Ừ.
Ông gọi tôi à?
Ừ, tôi có chuyện muốn hỏi.
Vâng.
Sao lại dọn giường của bệnh nhân Park Ok Ran rồi?
- Vì dù sao bà ấy cũng không về. - "Không về" ư?
Hiếm có trường hợp nào bệnh nhân trốn viện tự trở về.
Trong khi có nhiều bệnh nhân đang chờ.
Dù vậy cũng đừng bỏ giường của bệnh nhân Ko Dae Hwan nhé.
Đừng để bên dịch vụ chăm sóc cuối đời biết.
Cứ để ông ấy thoải mái ở bệnh viện chúng ta.
Vâng. Tôi đã dặn nhân viên như thế rồi.
Trời ạ, cô tháo vát quá.
Nhưng Viện trưởng này.
Chuyện hôm nọ ấy.
Sao bệnh nhân Ko Dae Hwan lại có biểu hiện cấp tính với Park Ok Ran?
Khả năng cao là do hoang tưởng.
Chắc ông ấy nhìn nhầm thành vợ mình.
Nhà văn Do Hui Jae sao?
Mặc dù ông ấy rất căm ghét vợ mình,
- nhưng có vẻ ông ấy sợ bà ấy. - Tại sao ạ?
Hình như bà ta đã giết người.
Nhưng giết ai ạ?
Xin chào.
- À, cậu Sang Tae. - Chào y tá trưởng.
- Chào cậu. Cậu ngồi đây đi. - Vâng.
Vậy hai người nói chuyện đi nhé.
- Rất vui được gặp cậu. - Vâng.
- Không được! - Con cũng muốn ăn.
Em ghét nhất là động vật và những đứa trẻ như vậy.
- Tại sao? - Chúng rất bướng bỉnh,
chỉ biết mè nheo
và vòi vĩnh tình thương.
Cho nên anh mới thích chúng.
Vì chúng bướng bỉnh nên anh mới quan tâm.
Khi mè nheo thì lại trông dễ thương.
Vì chúng vòi vĩnh tình thương, nên anh thấy rất yêu quý chúng.
Giống em vậy.
Em không sinh con cho anh đâu.
Đừng có trông mong.
Em ghét phải ghen tị với con mình.
Lại gần đây.
Thêm nữa.
Em nghĩ ai cũng làm mẹ được hả?
Thật là.
Chết tiệt, cái tên đó.
- Khoan. - Con muốn miếng đó.
Min Jae à, ngồi xuống đi. Lại đây ngồi.
- Há miệng ra nào. Ngon không con? - Có ạ.
Ăn khỏe quá nhỉ.
No comments yet. Be the first to leave one.