The first 200 lines.
Tóm tắt Travelers
Chúng tôi đã bị bắt cóc.
Tại sao ngươi không ra mặt?
- Wilson! - Vâng thưa sếp.
Con đường phía trước an toàn.
Tôi sẽ theo ngay phía sau.
Thưa ông, tôi có thể cần sự giúp đỡ của ông.
Vụ nổ quá lớn khiến cho tài xế của tôi
rơi vào tình trạng hôn mê.
nhưng cả hai chúng ta đều biết nó cần phải có được mang ra xa.
Tôi không chắc về những gì anh đang cáo buộc tôi.
Rằng nó không bao giờ tồn tại
hoặc bằng cách nào đó cô dấu nó đi.
Dù bằng cách nào, chúng ta sẽ có một cuộc nói chuyện.
Amen!
Môi-se đã lên núi trong vòng 40 ngày đêm.
Chúa Giêsu đi lang thang trong hoang mạc 40 ngày,
và chúng ta cũng đi ngang qua vùng đất này,
trở lại nơi lần đầu tiên tôi đến đây
và cảm nhận sự hân hoan của chúng ta.
- Hallelujah! - Vinh danh.
Tại đây, ngay bờ sông này
mà các bạn lần đầu tiên được rửa tội.
Amen.
Các bạn của tôi...
Đến lúc rồi.
Hallelujah.
Chúa chờ đợi chúng ta!
Aah!
tất cả chúng ta đã làm việc đó chưa?
Câu hỏi hay đấy.
Có ai cảm thấy xa lạ không?
Tôi cảm thấy không tệ.
Tất cả đều ở đây rồi.
Phải, hallelujah. Đây hẳn là một kỷ lục.
Y tá nói rằng anh sẽ không thức dậy
và đã định kéo ống thở của anh ra
Họ đã gọi cho tôi để khiển trách anh.
Vâng thưa ngài.
Xin lỗi, tôi hơi mù mờ chuyện này.
Có ai nói với anh rằng anh đã bất tỉnh
trong vài tuần chưa?
Vâng, thật khó tin.
Cảm giác như tôi đã ngồi ở ghế lái chiếc xe tải đó
và rồi...
Tôi đã ở đây.
Anh có thể cho tôi biết chuyện gì xảy ra đêm đó không?
Thành thật mà nói, thưa ông,
Ông có thể nhìn thấy nhiều
về những gì đã xảy ra hơn tôi
Làm sao như thế được?
Ông đã theo sau tôi, như ông đã nói.
Tôi đã nhìn thấy đèn pha của ông lúc đó.
Tôi đã rất tập trung.
vào việc giữ giảm rung động và lái về phía trước.
Và sau đó chiếc xe biến mất,
và người phụ nữ đó bước đến.
người phụ nữ nào?
Ông không thấy cô ấy sao?
Tôi đã gọi điện đàm cho ông.
trước khi tôi dừng xe.
Cô ấy đứng ở giữa đường.
Tôi nói với cô ấy rằng cô ấy sẽ không muốn có mặt ở đó đâu,
và sau đó điều tiếp theo tôi nhớ,
Tôi đã lái xe một lần nữa.
Thưa ông, tôi biết điều đó nghe có vẻ điên rồ, nhưng...
Được rồi.
Như vậy là đủ rồi.
Tôi chắc chắn rằng anh sẽ nhớ ra hết vào lúc nào đó.
Nghỉ ngơi chút đi.
Thưa ông, tôi biết có cái gì trên xe của tôi.
Làm thế nào tôi vẫn còn sống?
Tôi sẽ đi tìm hiểu.
Chào.
Một người nào đó đã cố gắng để làm cũ đi
những vân xoắn cổ điển.
Khách hàng muốn em khôi phục lại nó.
Anh mang cafe của em đến đây.
Oh, em đã để nó cho anh mà
trong cốc xách tay của anh.
Gì cơ?
Anh biết đấy, cốc cách nhiệt mà bố anh sử dụng khi đi lang thang
quanh nhà ấy.
Oh... uh, không có gì đâu.
Anh đã uống đủ cafe cho cả ngày rồi.
Em đang nghĩ
làm cá nướng tối nay.
Đừng tính cả anh vào bữa tối nhé
Oh.
Em đã hy vọng,
vì anh đã làm việc quá nhiều trong mấy tuần qua...
Tối nay thì không được.
Được rồi.
Vậy ra đó là một đường vân xoắn cổ điển hả?
Mm.
Hãy tưởng tượng một ai đó đối xử với nó như thế...
đã không hề biết rằng họ đang có thứ gì.
Thật là ấn tượng về những gì em làm.
Tại sao anh nghĩ nó ấn tượng hả Grant?
Em lấy một cái gì đó bị bỏ quên, và...
cái gì đó rất hiếm và đẹp,
và phục hồi nó lại.
Oh. Cảm ơn anh.
Anh đã nói với Forbes rằng anh sẽ trở lại sớm.
Tạm biệt Kat.
Tạm biệt.
Patricia?
Ồ, không, không.
Đó không phải là cái em nói sẽ mặc
Ừ em đã đổi ý rồi!
Không, em biết đấy anh thích em trong bộ váy đen.
Được rồi.
Con cầm giúp nhé.
Bố biết đấy, giáo viên nhân văn học của con, thầy Warchowski,
nói rằng trong 20 năm,
bình đẳng giữa hai giới thậm chí sẽ không phải là một vấn đề.
Warchowski là một người đồng tính, phải không?
Không phải là một vấn đề.
Không mở tiệc khi bố vắng nhà nhé được không siêu sao?
Con hứa.
Con nói thật đấy.
Con đảm bảo.
Chúc bố vui vẻ.
Bố lên xe đây.
Và làm ơn đừng gọi bố bằng tên như thế.
Bố là bố của con.
Trông mẹ thật quyến rũ.
Oh, nó chỉ thoải mái hơn thôi con yêu.
Chúng ta phải dạy bảo ông ta vào lúc nào đó.
Phải rồi, cảm ơn con.
Được rồi, vậy là bố mẹ sẽ có mặt ở nhà vào buổi trưa ngày mai.
Tạm biệt mẹ.
Cảm ơn con yêu.
Tạm biệt.
Mọi chuyện ổn thỏa chưa?
Rồi.
Chuyện gì vậy?
Mọi chuyện ổn chứ?
Vâng, cô biết đấy. Các bậc phụ huynh ấy mà.
Ngăn chặn Helios,
là chúng ta ngăn chặn sự khởi đầu của thất bại.
Đó là tính toán của Giám đốc
Điều đó khởi đầu cho toàn bộ chuyện này.
Hơn bất kỳ điều gì khác,
đây là mục tiêu của nhiệm vụ
Điều thúc đẩy chúng ta quay về thế kỷ 21.
Tôi biết tất cả các bạn vừa trải qua chuyện tồi tệ,
và tôi ước gì chúng ta khám phá ra chuyện vừa rồi, nhưng chúng ta không biết gì cả.
Vì vậy, hãy tập trung vào nhiệm vụ này.
Marcy?
Được rồi, ờ...
Hãy đặt nó vào như vậy
và ấn nó như vậy.
Điều quan trọng là phải đủ liều lượng, được chứ?
Các bạn vẫn sẽ ngửi và nếm được mùi vị hóa chất trong không khí
nhưng tôi đảm bảo
cái này sẽ ngăn hệ thống thần kinh của các bạn
khỏi bị tê liệt. Hiểu chứ?
Sao thế?
Sợ chích hả
sau những gì chúng ta vừa trải qua sao?
Tôi chỉ có một vấn đề với kim tiêm.
Đó là bị nhột. Tôi cũng vậy.
Nhân tiện...
cái này sẽ không tác dụng gì với thuốc của tôi chứ?
Không, anh sẽ ổn, anh có thể tiêm nó.
Kẻ bắt cóc đã làm cho anh ta tái nghiện.
Ah.
Còn điều này nữa.
Đó là quyết định của chúng ta để lấy lại phản vật chất từ Delaney.
Vì chúng ta nên
vị trí cho nhiệm vụ này đã phải thay đổi,
Vì vậy bằng cách này hay cách khác chúng ta cũng phải làm thôi
làm cho đến cùng, nếu cần thiết.
Chúng tôi biết.
Và chúng ta rất giỏi.
Đúng vậy.
Tôi xin phép nhé?
Chúng tôi, những tàn tích cuối cùng...
...nguyện khắc phục
các lỗi của tổ tiên chúng tôi,
để làm cho toàn bộ trái đất,
khôi phục.
vào lúc chúng tôi sinh ra.
Đuợc rồi.
Đến giờ rồi.
Tôi nên tiêm nó vào mông
hay là vào cánh tay?
Không còn nhiều cơ bắp để tiêm nữa.
Chỉ cần tiêm vào mạch máu thôi Becky.
Cô là xạ thủ giỏi nhất của chúng ta.
Được rồi đi thôi.
Tiến sĩ Delaney?
Nhanh thật đấy.
Tôi muốn cô đi với chúng tôi, thưa cô.
Đi với các anh?
Tôi không mong đợi điều đó.
Chúng ta sẽ đi đâu?
Tôi e rằng tôi không thể nói được.
Không đi.
No comments yet. Be the first to leave one.