The first 200 lines.
Xin đợi chút!
- Em đâu rồi? - Gần về nhà rồi.
Anh đã nói anh có cuộc hẹn tối nay.
Em biết.
Giờ em đang rẽ ra đây, được chứ?
Có thấy không?
Chúa ơi, chậm lại đi!
Anh luôn để con lại trong căn hộ.
Con nó lớn rồi, anh hiểu không?
Bỏ con lại trong căn hộ?
Đây có phải là điều em muốn dành cả tuần với nhau?
Vào đi, con yêu.
Đợi chút.
Đây là cho em.
- Vào nhà đi con. - Con có thể xem...
Lên nhà đi, Thomas.
Gặp con sau.
Toàn Quyền?
Đó là cuộc kiểm tra. Anh không có đưa con tách ra khỏi cuộc đời em.
Em biết chuyện này sẽ tới mà.
Anh không có căn cứ.
Anh muốn điều tốt nhất cho con trai anh.
Con trai của chúng ta. Cả ta đều không muốn sao?
Chúng ta thay nhau mỗi tuần. Chúng ta đã đồng ý.
Chúng ta đang làm như vậy.
Ở trường trung học, con sẽ cần một cơ sở vững chắc.
Một nửa số trẻ trong trường đó đã có cha mẹ đã ly hôn.
Nửa số trẻ trong cái thế giới chết tiệt.
Phải.
nhưng em đã không làm tốt vai trò.
Con đã cảm nhận được sự cay độc của em, Lizzie.
Sự cay độc của em?
Bình tĩnh, nghe này,
Anh biết em muốn con trong tình huống ổn định nhất có thể.
Mẹ phải làm việc nửa ngày vào ngày mai.
Lại nữa?
Ừ. Vậy ông bà sẽ đưa con tới bữa tiệc của Sam.
Và mẹ sẽ tới sau.
Con có muốn làm không?
- Thật sao? - Ừ.
Bây giờ chỉ cần lấy thẻ giá ra.
Mẹ sẽ chuẩn bị bữa tối cho chúng ta, được chứ?
Được.
Mẹ ơi, con có thể có bữa tiệc như thế này vào ngày nào đó không?
Chắc rồi. Sao không chứ?
- Thật sao? - Thậm chí có thể trong ngôi nhà thế này.
10, 9, 8,
7,6,5,4
3,2,1.
Ai chưa xong mặc kệ. Mở mắt đi tìm trẻ con!
- Ôi không! - Ồ đừng hoảng loạn. Không sao đâu.
Không thể ngồi im và xem bộ váy vô tội chết được.
- Oh. - Cô cầm đi.
Tôi là Claire.
Tôi là Lizzie. Cảm ơn.
Đừng có lo.
Cô bé đó là ai?
Ai cơ?
Thực sự xinh đẹp.
Đôi mắt nâu to tròn.
Mái tóc dài. Cô bé trong chiếc váy màu hồng.
Con nghĩ đó là em gái của Jeremy.
Con có biết tên cô bé không?
Ai?
Em gái của Jeremy.
Không.
Không, sao lại không hỏi?
Về nhà nào.
Hãy nhớ làm sớm nhá, con yêu. Răng, nhà vệ sinh, giường.
3,2,1.
Ai chưa xong mặc kệ. Mở mắt đi tìm trẻ con!
Nghe hay thế. Tớ hứng thú quá.
Tôi đã không nhìn thấy cô ấy từ lâu.
- Chào cậu! - Chào cậu, Lola!
Lola!
- Chào con yêu! - Chào mẹ!
- Lên xe đi! - Vâng, con lên đây.
Con muốn gì cho trà chiều?
- Bánh xốp? - Ồ, phải không?
- Vâng. - Bánh xốp hả?
Vâng.
Khi cháu ở cánh phải,
đôi khi là nơi cháu chơi,
... cháu phải chuyền bóng... - Chào cả nhà.
- Ồ chào con - Chào mẹ.
Tốt. Cả nhà bắt đầu mà không có con.
Khi món nướng ra khỏi lò, chúng ta ăn thôi.
Chúng ta đang đói mà.
Chào rắc rối.
Con có ngoan ngoãn nghe lời ông bà không?
- cÓ. - Chúng ta sẽ nói về chiến thuật sau, được chứ?
Tuyệt.
Của con đây.
Con cảm ơn.
Cả nhà nghe này
Bố mẹ có thể trông Thomas tối mai không?
DĨ nhiên rồi, bà cô
Con có chuyện gì à?
Con biết đó là phút cuối cùng, nhưng, ừm, con có một cuộc hẹn.
- Muốn ở đây ngày mai không, Tommy? - Dạ có.
Nói mẹ nghe anh ta là ai? Gặp nhau như thế nào?
Alice mai mối đó. Chỉ là... Chỉ là cuộc hẹn thôi.
Thật sao?
Mọi chuyện đều bắt đầu từ cuộc hẹn.
Tốt cho con, Lizzie.
Mẹ ơi!
Mẹ ơi!
Mẹ ơi!
Mẹ ơi!
Cô giữ được rồi!
Ôm lấy cô đi!
Tránh ra!
Cô chỉ cố giúp thôi!
Không!
Con muốn thắp nên không?
Ta cần tưởng nhớ em con.
Xin chào.
Claire. Cô là Claire, phải không?
Phải. Xin lỗi, tôi quên tên cô rồi.
Um, oh, Lizzie. Từ bữa tệc sinh nhật của Sam.
Cô đã cứu cái váy của tôi.
- Oh, phải. Chào cô - Chào cô.
Tôi thấy nơi này đang rao bán, và tôi nghĩ tôi sẽ xem qua nó.
- Thật là một sự trùng hợp ngẫu nhiên đó là cô. - Tôi biết.
Vậy, cả nhà cô đang rời đi?
Tôi e là như vậy.
Chúng tôi sẽ chuyển đến Perth.
Tất cả đều diễn ra rất nhanh.
Cô định tới chợ à?
Ý tôi là, nếu điều đúng xảy ra xung quanh.
- Chỉ yêu khu phố này. - Ừ, nó thật tuyệt.
Thomas. Tớ có phiên bản mới trò Act Of War. Muốn chơi không?
- Mẹ ơi, làm ơn? - Ồ, Thomas, mẹ chắc họ...
Hoàn toàn ổn mà. Cháu có thể ở lại và chơi.
- Ồ, không, tôi không muốn phiền cô. - Oh không sao.
Giống như hành tinh sắp ngày để chơi vậy.
- Đi mà mẹ ơi? - Được không cô?
Ý tôi là, nếu không có vấn đề gì. Tôi...
Chắc chắn rồi, sao lại không? Ừm... Nhưng tôi sẽ không ở lại. Tôi có công việc phải làm.
Cô cứ đi đi. Tôi sẽ để mắt đến 2 đứa chúng nó.
Được rồi, vậy nếu tôi trở lại, một giờ sau đó nha?
- Ừ, tuyệt. Chúng tôi sẽ ở đây. - Ok.
Để mẹ cầm cho, con yêu.
- Chúc vui vẻ. - Dạ được. Hẹn gặp mẹ.
- Bye. - Bye!
- Chào cô. - Chào cô.
Tôi hy vọng con tôi không gây quá nhiều rắc rối.
Không có gì. Thomas, mẹ của cháu ở đây!
Nhìn vào trần nhà kìa.
Tôi hoàn toàn muốn mời cô vào nhà,
nhưng tôi phải đưa Lola đi tập nhảy.
Ồ, tôi không có ý làm phiền cô...
Nếu tôi không vội, tôi sẽ làm thế.
Tôi chỉ nghĩ có lẽ tôi nên
đưa chồng đi xung quanh, đến và xem nơi này.
Hoặc tôi nên thông qua cơ quan, hoặc...
Uh, không, không, chúng ta có thể trực tiếp luôn
nếu cô thực sự quan tâm.
Chà, nó có vẻ tuyệt.
Được rồi, tại sao cô không
cho số cô vào điện thoại tôi và tôi có thể thi thoảng nhắn tin cho cô
- cho cuối tuần này? - Chắc rồi.
Và đưa Thomas đến.
Cháu và Jeremy đã có thời gian tuyệt vời.
Đừng quên đồ bơi của cháu. Cháu có thể kiểm tra hồ bơi.
- Tuyệt vời. Cảm ơn. - Sao?
- Cảm ơn. Chào cô. - Bye.
- Chào cô. - Tuyệt, chào cậu.
Vậy cô nửa Thụy Điển, nửa Anh sao?
Ừ.
Mẹ tôi là người Thụy Điển. Bố tôi là người Anh.
Tôi lớn lên ở Stockholm.
Vậy cô độc thân bao lâu rồi?
Ồ, tôi không nghĩ về bản thân mình như vậy.
Tôi tưởng cô...
Ồ, tôi đã ly hôn.
Chỉ là, anh biết đấy...
Tôi vẫn còn... ở giữa nó.
Tôi không có ý...
Không, không, không sao đâu.
Ý tôi là, cũng đã lâu rồi. Tôi...
Tôi nên, anh biết đấy...
bước tiếp.
Alice có nói với anh rằng tôi có các con không?
Uh, cô ấy đề cập đến đứa con trai.
À, Thomas.
Tôi muốn gặp cậu bé.
- Ừ? - Ừ. À...
Cô còn đứa nữa à?
Không, chỉ Thomas.
Tôi tưởng cô nói "các con."
Thomas là rất nhiều chuyện để quản, tin tôi đi.
Là...
Như tôi đã nói, đã được một thời gian kể từ khi tôi...
xã hội hóa.
Lizzie, để anh nhìn em nào.
Để anh nhìn em nào.
Nhìn anh đi. Để anh nhìn em nào.
Dừng lại! Dừng lại.
Ổn không?
No comments yet. Be the first to leave one.