The first 200 lines.
@ arshavindn .:PHUDE VIET .ORG:.
Đừng lo lắng quá.
Ngày đầu tiên khi bước vào lớp này tôi cũng quên hết mọi thứ họ dạy.
Vậy sao?
Ừ. "Vạn sự khởi đầu nan" mà.
Huấn luyện là một chuyện
còn ở mỗi phòng luôn có những thứ không thể đoán trước được.
Ồ, tôi...
Tôi có chuyện này khá có ích cho cậu, muốn nghe kể không?
Được.
- Chào, chuyện gì vậy? - Chào.
- Chào. - Biết cô ấy chưa?
- Chưa. Nate. - Chào.
- Chào. - Jessica.
Được rồi. Nghe này.
Tuần đầu tiên đi làm, tôi được phân trực ở cổng, được chưa?
Thế thì sao?
Nếu bọn trẻ chạy ra ngoài, chúng tôi phải chặn lại
nên phải có ai đó giữ cổng để làm việc đó.
- Ồ, em tới nhanh vậy à. - Vâng.
- Chào buổi sáng. - Chào.
Nate, đây là Grace. Cô ấy giờ là sếp mới của cậu.
- Xin chào. - Chào, vui khi gặp cậu.
Hân hạnh được gặp cô.
Nếu là cậu tôi sẽ không mang cà vạt đâu.
Và nếu cậu nghe những gì Mason nói
thì cũng không thực tế lắm đâu.
Này, đừng có gắp lửa bỏ tay người thế chứ.
Nó chỉ để thư giãn thôi.
Rồi lúc đó Grace là sếp mới của tôi,
cô ấy để tôi canh cửa trong 3 giờ mà không cho vệ sinh.
Và tôi đã gần chết vì ăn món tacos được phục vụ ở đây
và cô ấy quên nói với tôi rằng chúng rất tốt cho đại tiện.
Rồi có một thằng bé 16 tuổi,
rất bự con, nó trông cao hơn tôi cái đầu.
Nó bước đến và đi ra khỏi cổng.
Đó là ngày thứ 2 và tôi chẳng biết chuyện quái gì sẽ diễn ra nữa,
nhưng còn Grace, cô ấy chỉ đứng yên ở đó và chẳng làm gì hết.
Sao chứ? Những gì tôi thấy là Mason chỉ ngồi đó
còn Wesley thì nhìn tôi cười ở phía kia cánh cổng
vì nó biết là chúng tôi chẳng thể làm gì được nó.
Sao lại không?
Một khi chân chúng bước ra khỏi cổng, chúng tôi không được đụng vào chúng.
Rồi Grace bảo tôi đi theo nó, thế là tôi đi, trong hàng giờ liền,
và phải cách nó 8 feet.
Cuối cùng nó bước lên xe buýt, thế là tôi bước lên theo.
Và lúc đó tôi chẳng nghĩ gì khác
ngoài chuyện món tacos chết bầm đó làm bụng tôi cồn cào.
Thế nên tôi quyết định...
Tổ sư, hoặc là tôi xuống xe ở bến kế tiếp
hoặc là ị đùn ra quần trước mặt mọi người.
Và khi tôi đang lưỡng lự,
Wesley nghiêng đầu về phía tôi từ dãy bên kia, và nó nói,
"Bình tĩnh đi! Tôi sẽ xuống bến kế tiếp và nếu anh còn đi theo
tôi sẽ hớt bi của anh và bắt anh ăn luôn đấy."
- Kinh thế. - Nhớ điều tôi nói lúc nãy.
- Này, đoạn này là thật. Anh đã ở đó. - Thật không?
- Chắc không? - Chắc.
Xe buýt dừng. Nó bước xuống.
Tôi đợi một lát rồi đi ra chỗ cửa
nhưng nó vẫn đứng ở lề đường, cách khoảng 3 mét,
nhìn chằm chằm vào tôi và đợi...
Tôi làm gì đây? Chả có sự lựa chọn nào hết.
Nên... tôi xuống xe.
Và lúc chân tôi chạm đất, cứ như là
nút thắt ở lỗ đít như được tháo ra và mọi thứ trong dạ dày của tôi
cứ thế mà chảy xuống hai chân.
Tôi vẫn đứng đó và cứt vẫn phun xuống đùi tôi.
Tôi đã làm hỏng đôi giày Nike yêu thích của mình.
Wesley vẫn ở đó, tôi làm cú đúp và rồi, xong.
Và nó cười đắc ý lắm. Tôi chưa thấy thứ gì...
- Đi thôi, Nate. - Sao cơ?
- Nhanh lên, Nate! - Đi đi.
Sammy!
Sammy!
Này, này, này! Này!!!
- Ôi, ôi, em bắt được rồi. - Buông ra, bọn mất dạy!
- Được rồi. - Nate, túm lấy chân nó đi.
Cứ ngồi ở đây đến khi nó bình tĩnh lại.
Bình tĩnh cái lỗ đít, ông khốn!
Anh không nghĩ là em lại có ý đó đâu.
Em biết làm sao mà Sammy. Cứ để nó qua đi.
Ổn chưa nhóc?
Ồ, lần này nó chạy xa đấy. Anh nghĩ đây là một kỷ lục mới.
Dù sao thì cuối cùng nó cũng đi về với tôi
chỉ vì nó rất hào hứng muốn kể lại cho mọi người trong đơn vị rằng tôi ị đùn.
Và nó làm thế thật, nói với tất cả mọi người
và cả mẹ tôi nữa.
Em nghe chuyện này rồi, phải không Sammy?
Vâng.
- Làm ăn ngoài đó sao rồi? - Tốt lắm.
Em cảm thấy sao rồi, Sammy? Ổn cả rồi chứ?
Muốn làm giấc không?
- Được rồi, đứng dậy nào. - Lên nào.
Được rồi, gặp lại anh ở văn phòng.
- ..., man. - Được.
Sáng nay nó phải ăn hết ngũ cốc của nó rồi.
Em có khi nào nghĩ sẽ thi Olympic không, Sammy?
Đường chạy à?
Đây là thông tin của bọn trẻ khi cậu muốn biết
những chuyện mà chúng đã trải qua.
Chúng sẽ ở đây bao lâu?
Thường thì ít hơn một năm, nhưng vẫn có những đứa phải ở đây hơn ba năm.
Chúng tôi phải giữ chúng ở lại đến khi chính quyền quyết định đưa chúng đi đâu.
Tom!
Đi đánh răng mau!
Phải nhớ là cậu không phải bố mẹ hay bác sĩ của chúng.
Cậu ở đây để tạo ra một môi trường an toàn, vậy thôi.
Hiểu rồi.
Vì cậu mới tới nên chúng sẽ thử và kiểm tra đấy.
Hãy xem chúng mang gì trên người. Nhiều khi chỉ cần nói không là đủ.
Không. Được rồi.
Phải trở thành một tên ngốc trước rồi hẳn làm bạn với chúng.
Cậu sẽ ổn thôi.
Giao lưu sinh hoạt trong vòng 5 phút nữa!
- Luis, dậy được rồi. - Em chưa muốn dậy.
Cần phải dùng đến cái đó sao?
Em có 5 giây.
Chết tiệt!
Luis!
Anh yêu em lắm.
Không hay tí nào.
- Kendra, hôm nay em làm thư ký nhé? - Được ạ.
Cảm ơn em.
Giao lưu sinh hoạt xin được bắt đầu.
Phần báo cáo tập thể.
Không có thông báo nào sao?
Mọi người sao thế?
Nhìn như sắp chết vậy.
- Anh đã làm gì chúng thế? - Có biết đâu.
Lúc nãy anh có đánh rắm ngoài kia. Chắc có một ít bay vào đây.
Anh có ị đùn lần nữa không đấy?
Không nhé, Luis, anh không ị, cảm ơn em rất nhiều.
Và nó chỉ xảy ra một lần thôi, và thậm chí lúc đó em còn chưa tới đây.
- Nó vui mà. - Được rồi, xong chưa vậy?
Hôm nay tôi nghe kể đến 3 lần rồi đấy.
- Đúng, nhưng chuyện hay mà. - Câu chuyện hay mà.
Được rồi, nếu không ai có thông báo gì thì chị có đây.
Như chúng ta đã biết thì
Marcus sắp bước sang tuổi 18 và sẽ chuẩn bị rời khỏi đây.
Em có thể dọn sang phòng anh ấy không?
Chúng ta sẽ tổ chức một buổi tiệc nhỏ vào tuần tới.
Marcus, có ý kiến gì không?
Em có thể cạo đầu được không?
- Chị đang nói đến thức ăn cho buổi tiệc. - Không, em không cần đồ ăn.
Em chỉ muốn cạo đầu thôi.
Được thôi. Miễn là chị cầm tông đơ.
Hay đấy.
Mọi người suy nghĩ xem nào?
Sinh nhật Marcus sẽ ăn món gì, chúng ta sẽ làm những gì?
Thôi nào, thôi nào.
Từng người một đi.
- Luis, cảm ơn đã giơ tay. - Người ở đằng kia là ai thế?
Ồ, đó là Nate.
Đừng đá xoáy anh ấy nhé. Ngày đầu của anh ấy đấy.
- Cậu có muốn tự giới thiệu không? - Vâng.
Tốt.
Xin chào.
Như các em đã biết, tên anh là Nate.
Và, ờ... anh chỉ...
Anh dành ra một năm học đến đây để tích lũy thêm kinh nghiệm sống.
Và anh luôn muốn giúp đỡ những trẻ em khó khăn.
- Này, nói thế là ý quái gì vậy? - Macus, yên nào.
Không, em chỉ muốn biết ý anh ấy là gì thôi, "khó khăn" à?
Anh không có ý đó.
- Anh phải biết nghĩ trước khi nói đi chứ! - Này!
- Tay mơ! - Mất bình tĩnh rồi, đi về phòng em đi.
Bước về phòng ngay.
Anh xin lỗi.
Anh xin lỗi.
Bình tĩnh và cảm xúc, các em có phương pháp rồi.
Bắt đầu từ em, Luis.
Màu xanh. Tốt.
Bạc. Sao cũng được.
Màu vàng. Vui vẻ.
Màu xanh. Ổn.
Màu vàng. Tức giận.
Cơ sở 12, Grace xin nghe.
Bây giờ à?
Cô nghĩ sao?
Cái đèn mới.
Nó hay lắm.
Cô có thể bật, tắt bằng cách chạm vào đế kim loại.
Thử đi.
Hay chứ?
Tôi phải đi họp bây giờ nên chúng ta vừa đi vừa nói nhé?
Được.
Đó là Jayden.
Con bé được giao cho chúng ta vào sáng nay.
Bố con bé là bạn của một người bạn, rất tốt bụng và có văn hóa.
Sao con bé không ở với bố nó?
Vợ ông ta mất vài năm trước.
Jayden không nghe lời ông ấy.
Mấy năm trước, nó có thời gian ngắn ở tại Nhóm Gia đình
vì có hành vi nguy hiểm.
Con bé vừa mới cắn vào mũi bác sĩ của nó tuần trước.
Hay nhỉ.
Ừ, thế nên con bé sẽ ở đây suốt tuần ngoại trừ cuối tuần phải về thăm nhà.
Được.
Tôi đã hứa với bố con bé là sẽ chăm sóc tốt cho nó.
No comments yet. Be the first to leave one.