How I Met Your Mother

How I Met Your Mother

Download Vietnamese Subtitle

Season 2

Release info

How I Met Your Mother Season 2 Tap 17 Arrivederci Fiero
A Commentary by VuThanhChang
Tập này không liên quan đến tập 16 đâu, các cậu cứ xem trước cũng được. :P

Tags

other
Published on: 2011-10-11
Downloads: 62
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Thật là tuyệt vời!

Tớ không thể tin là thời khắc này đã đến.

Một cây nữa thôi là chiếc xe của tớ sẽ đạt mốc 200.000 cây.

Cậu bé Fiero cuối cùng cũng trở thành một ông già.

Và giống như một ông già,

chiếc xe bị chảy dầu, có mùi mốc,

và phát ra những tiếng kêu kì lạ ở phía sau.

Ừ đúng.

Này, hút thử mấy điếu xì gà trong cốp đi.

Hàng Cuba xịn đấy. Tớ vừa mua ở phố Tàu hôm qua xong

chỉ để dành cho thời khắc này.

Àhm, Marshall, nó đã được bóc rồi,

và bên trong là 2 đôi đũa bọc khăn ăn.

- Cậu nói sao cơ? - Từ đã, ổ gà kìa.

Hả? Không, ôi, không.

Không, không, không.

Không, chỉ còn một cây nữa thôi mà. Thôi nào, bạn hiền .

Bạn hiền!

Tớ xem thử xem cái này hút được không nhé?

Các con, thi thoảng cuộc sống bắt chúng ta trở thành những kẻ mà ta không mong muốn.

Khi điều đó xảy ra, chúng ta thường cố gắng giữ lại một vài đặc điểm thể hiện đúng con người mình.

Có thể là một hình xăm.

Hoặc một đồ nữ trang.

Những vật lưu niệm đó đó nhắc nhở chúng ta, "đây chính là con người thật của mình"

Vật "lưu niệm" của Marshall không bé cho lắm,

khi cậu ấy càng nhận ra đang bị đẩy sâu thêm vào xã hội

và xa rời khỏi giấc mơ bảo vệ môi trường,

thì cậu ấy càng cố bám víu vào chiếc Fiero.

Ê.

Tin tốt là: chúng ta không phải đi gấp giấy hôm nay nữa.

Này. Hạc giấy tự gấp bằng tay

rất quan trọng trong lễ cưới của chúng tớ...hớ hớ

Không thể ngờ tớ có thể thoát được vụ gấp ghiếc này, may ghê.

Chiếc xe của cậu sẽ ổn thôi mà.

Đây là tiệm sửa xe tốt nhất xung quanh đây đấy.

Nhìn mấy cái giấy chứng nhận này mà xem.

Một thợ máy ở đây

đã ăn hết một miếng thịt bò nặng gần 2 cân.

Ngạc nhiên chưa nè.

Chúng tớ rất buồn vì các cậu vắng mặt

trong buổi gấp giấy cực kì vui hôm nay, thế nên...

Chúng tớ đã quyết định đến đấy.

Van xin mãi mới được thì có.

Tuyệt.

Chiếc Fiero thế nào rồi?

Cô ấy vẫn đang xếp hàng chờ được sửa.

Cô ấy? Tớ tưởng nó là cậu bé Fiero chứ.

Ừ, đổi qua đổi lại ý mà. Nó cũng giống như một chiếc xe lưỡng tính vậy.

Cậu có cô ấy từ bao giờ... hay là cậu ấy nhỉ?

Mấy ông anh đã cho mình chiếc xe vào năm mình 16 tuổi.

Ồ, họ thật tốt bụng.

Cũng không tốt lắm đâu.

Xin chúc mừng.

Chiếc Fiero là của em.

Nếu em vượt qua bài kiểm tra cuối cùng.

Tha cho em đi mà!

Em đã cạo sạch lông chân, nuốt 5$ toàn tiền xu 25 cents.

Và mới chỉ có 4,5$ được thải ra ngoài.

Chỉ cần đến tiệm Weinerburger

và mua cho bọn anh 12 cốc cà fê.

- Chỉ thế thôi á? - Đúng thế.

Nhưng bọn anh sẽ được quyết định xem em sẽ mặc gì.

Đồng ý. Đồng ý cả ba chân.

Cậu đang trần truồng đấy à.

Tôi biết rồi.

Cậu chỉ có 0,5$ thôi ah?

Đâu có...

Nghe này, anh có thể nhanh lên đi được không?

Xin lỗi nhé, chúng tôi hết khay và nắp mất rồi.

Có 2 anh chàng cao to vừa đi qua đây và mua hết sạch chúng.

Và đó chính là nguyên nhân có cái luật dở hơi là

"không được mang thức ăn thức uống lên chiếc Fiero, kể cả đồ chưa qua chế biến"

Tớ làm thế là đúng rồi.

Barney. Cậu gấp hỏng ba lần liên tiếp rồi đấy.

Ừ, tại tớ đang gấp thử, nhưng mà nó cứ...

Nghe này. Cậu gập hai cái kia vào giữa, lật ngược lại, gấp mấy cái đầu nhọn vào,

lật tiếp, mở phần kia ra, gấp mấy cái mép vào, tạo thành nếp, gập đôi lại ,

gập cái cánh xuống, chen vào giữa, rồi lại gấp cái cánh ra.

Hay là cậu muốn học sinh của tớ hướng dẫn cho cậu?

Đây, đây. Tớ nghĩ là tớ sắp gấp được rồi.

Ôi không.

Thôi quên đi, giấy này đắt lắm. Không khiến cậu nữa.

Trời ơi, chán quá đi mất.

Cái luật "không thức ăn" ấy đúng là dở hơi. Chúng mình đã từng suýt chết vì nó rồi.

- Nhớ Sự thất bại 100k cây không? - Ah, ý cậu là Sự thất bại của Fiero.

Cậu này, tớ đã bảo là gọi thế nghe bựa lắm. Hãy gọi là Sự thất bại 100k cây.

- Sự thất bại 100k cây là gì thế? - Ý cậu là Sự thất bại của Fiero?

Đó là vào trước kỳ nghỉ đông khi bọn anh học năm nhất.

Marshall và anh là bạn cùng phòng, lúc ý vẫn chưa thân lắm.

Lúc ý tớ còn nghĩ Ted là một thằng tinh vi tinh tướng.

Còn anh nghĩ Marshall là một thằng nhếch nhác.

Này.

Tớ sẽ lái chiếc Fiero đi chơi suốt mấy ngày nghỉ.

Dẫu sao thì chúng mình cũng quen nhau chút chút,

nếu cậu muốn đi cùng, cậu có thể trả tiền xăng.

Cậu sống ở Ohio, đúng không? Tớ sẽ ghé qua và đón cậu.

Được rồi, việc đầu tiên, là bố mẹ tớ sống ở Ohio.

Còn tớ thích sống ở đâu thì sống.

Ngoài ra, Karen và tớ chưa từng gặp lại nhau kể từ Lễ Tạ Ơn.

Chúng tớ đều hi vọng việc yêu bất kể khoảng cách này sẽ thành công , thế nên...

Được rồi, vậy thì, gọi cho tớ nếu cậu thay đổi ý định.

Đồng hồ cây số của tớ sắp được 100K cây rồi.

Cô ấy đã rất buồn vào ngày tớ ra đi.

Đó chỉ là mối quan hệ lợi dụng tình cảm mà thôi.

Tớ muốn nói là, dù Karen chia tay trước, nhưng tớ...

Đó ... Hoàn toàn chỉ là mối quan hệ tình cảm.

Cậu nói hai lần rồi.

Thế cậu với Lily sao rồi? Mối quan hệ nghiêm túc chứ hả?

Ừ.

Bạn hiền à, chúng mình chỉ là những sinh viên năm nhất.

Tớ sẽ không ràng buộc bởi mối tình đầu đâu.

Lily rất tuyệt, nhưng chú chim sẻ này sẽ không nán lại lâu đâu, cậu hiểu chứ?

Chuyến đi này sẽ vui lắm cho mà xem.

Thế... bài hát này.

Ờ, đây là bài hát hay nhất thế giới.

Bài duy nhất mà tớ thích.

Tớ đùa đấy.

Cái băng đã kẹt trong đó hai năm rồi.

Có cái nghe là tốt rồi.

Có lẽ vậy.

Tớ... phát ngấy... bài hát này rồi.

Yên tâm. Nó sẽ vấn tiếp tục.

Ý cậu là sao?

# Just to be the man who walks 1,000 miles #

# And falls down at your door... #

Chúng mình thuộc lòng đoạn cuối rồi.

Bọn mình hát hay thật.

Này, cậu muốn chơi trò Dít đoọc không?

- Hả? - À, đó là một trò chơi khi đi ô tô.

Mỗi lần cậu thấy một con chó, cậu phải là người đầu tiên nói, "Dít đoọc."

- Tớ chơi khá giỏi đấy, nên là... - Dít đoọc.

Ờ không, chúng mình đã... bắt đầu đâu, nhưng...

Ok, thôi được rồi. Chấp cậu một điểm.

- Dít đoọc. - Dít đoọc. Bố khỉ!

Mình vẫn chơi à? Bởi vì tớ vẫn chưa...chưa tập trung...

12 - 0.

Marshall.

- Marshall. - Dít đoọc, gọi cái gì mà gọi.

Mạ kiếp!

18-0.

Vậy là Marshall, kẻ đã quá bận việc chơi ăn gian trò Dít đoọc,

đã khiến bọn tớ bị lạc.

Chúng ta đang ở chỗ Xì Trum nào thế?!

Từ từ nào, gượm đã.

Tớ nghĩ cậu bỏ qua gì đó.

Thật á? Vô lý.

Này, chúng mình đang rảnh.

Cậu có muốn rẽ khỏi đường cao tốc, mò đường nào đấy vắng vẻ hơn không?

cậu biết đấy, Robert Frost. ( nhà thơ Mỹ nổi tiếng với bài thơ The Road Not Taken, các bạn search google có bản tiếng Việt đấy :D, hay phết, mà thôi, xem phim tiếp đi )

Không có vẻ là một ý tưởng hay ho.

Quá muộn rồi.

Tớ rẽ đây.

Xem ai đang vui vẻ đây, Karen?

Và rồi chúng tớ bị lạc.

Chúng ta đang ở chỗ quái nào vậy?!

- Tớ đỗ lại đây. - Không, lái tiếp đi.

Hết xăng rồi, và có khi mình đang ở trong rừng cũng nên.

Bên ngoài lạnh dưới 0 độ. Nếu chúng ta đỗ lại, sẽ có 2 tượng người tuyết trong này đấy.

Ngoài ra, tớ chỉ có, xem nào, 6 thanh kẹo và 3 chai nước.

- Không được, vứt hết đi. - Hã ?!

Không thức ăn thức uống trong chiếc Fiero này hết.

Không thức ăn thức uống trong chiếc F...? Cậu còn chưa giặt tấm thảm xe từ khi...

Cứ như vậy, đêm dài nhất của bọn bố đã bắt đầu.

Chân tớ đóng xừ nó băng rồi.

Marshall...

có một phần trăm rất nhỏ rằng chúng ta sẽ bị chết cóng ở đây.

Nếu tớ chết trước, hãy làm mọi thứ để sống sót.

Hãy ăn thịt tớ.

Băm tớ ra, hãy làm mọi thứ để sống.

Cảm ơn cậu, Ted.

Cậu là một người bạn tốt.

Nhưng nếu tớ chết trước, thì đừng có mà sờ vào người tớ.

Cái gì?

Tớ vừa mới bảo cậu có thể ăn thịt tớ đấy.

Ừ, nhưng đừng làm điều gì như vậy với tớ; ghê chết đi được.

Nhưng, lúc ý cậu đã chết, và tớ cũng sẽ chết nếu không làm vậy.

Ừ mặc xác cậu.

Toàn là do cái luật "không thức ăn" dở hơi của cậu.

Nó hoàn toàn hợp lý.

Này! Kính của tớ!

Này.

Tớ biết chúng ta sắp hết xăng,

nhưng cậu có thể bật điều hòa lên một chút được không?

Được rồi.

Anh bạn...

Tớ ghét phải nói điều này...

Nhưng mà lạnh vãi k*t ý...

chỉ có một cách giúp chúng ta sống sót qua đêm nay.

- Chúng mình nên đi tiếp. - Thôi nào, Marshall.

Không. Không. Chúng ta có thể chết ngay bây giờ.

Tớ có thể sẽ không bao giờ được gặp Lily nữa.

Tớ chưa từng nói với ai điều này...

Tớ biết trong thời gian tới, Lily sẽ là người mà tớ lấy làm vợ.

Nếu chúng ta sống sót, một ngày nào đó tớ sẽ cưới cô ấy.

Tớ rất tiếc về cái kính của cậu.

Không sao đâu mà.

Tớ đeo kính trông cho trí thức thôi.

Ê, Marshall.

Gì vậy?

Cậu vẫn nghĩ về Lily à?

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left