Soviet Storm: WW2 in the East

Soviet Storm: WW2 in the East

Download Vietnamese Subtitle

Release info

S02E10 War Against Japan
A Commentary by duchuy2007
Bản dịch của anh Danngoc, cảm ơn anh.

Tags

other
Published on: 2014-05-07
Downloads: 54
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Dịch phụ đề: Danngoc Synctime: Duchuy2007.

BÃO TÁP SÔ VIẾT THẾ CHIẾN THỨ II Ở HƯỚNG ĐÔNG.

Tháng 4/1945. Khi cuộc chiến ở Châu Âu đã đến hồi kết,

Stalin đã đồng ý chung sức đánh bại Nhật Bản.

Binh lính Xô-viết sửa soạn để di chuyển về Viễn Đông.

Nguyên bản được sản xuất cho Truyền hình Nga năm 2011.

Đây là câu chuyện về “Cuộc Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại” của Nga ...

và về chặng đường dài của Hồng quân đi từ bại trận cho đến chiến thắng.

Đội xung kích Xô-viết xung phong giữa đống đổ nát của Königsberg

gồm những lính cựu đầy tự tin.

Họ nấp sau màn khói và các góc nhà, quét quang đường đi

bằng từng loạt ngắn tiểu liên.

ĐÁNH BẠI NHẬT BẢN.

Đó là tháng 4/1945

và Hồng quân đang đánh chiếm cứ điểm cuối cùng

của Đức ở Đông Phổ.

“Chúng tôi đang ở chiến lũy. Số 3. Có đại liên trên tháp ở phía phải.”

“Chúng tôi cần pháo hỗ trợ.”

“Nghe rõ, Số 3. Cố giữ, sắp bắn hỗ trợ!” “Số 3, nghe rõ không?”

Tại Đại bản doanh của Phương diện quân Belorussia 3,

Nguyên soái Vasilevsky đang theo dõi các sự kiện một cách hài lòng.

Ông phân phát huân chương khá hào phóng,

nhưng nhiều thuộc cấp của ông biết rằng,

ông đang chọn trong đầu những người sẽ đưa theo với mình

trong công tác mới.

Ông đã được cho hay sắp phải làm gì.

“Mùa hè năm 1944, ..."

"... tôi được hay rằng sau Chiến dịch Belorussia, ..."

"... tôi sẽ tới Viễn Đông ..."

"... Stalin với tôi rằng tôi sẽ được giao chỉ huy ..."

"... đội quân đi đánh Nhật.”

Stalin đã hứa với các đồng minh rằng ông sẽ chung sức đánh lại Nhật Bản,

trong vòng 90 ngày sau khi nước Đức đầu hàng.

Đổi lại, ông được đảm bảo rằng các đòi hỏi cụ thể về lãnh thổ

của Liên Xô tại Viễn Đông sẽ được đáp ứng.

Trong khi giao tranh đang diễn ra ở thủ phủ Königsberg của Đông Phổ,

Liên bang Xô-viết hủy bỏ Hiệp ước Trung lập

năm 1941 với Nhật Bản.

Hiệp ước này không tác động mấy đến sự căng thẳng giữa hai nước.

Stalin vẫn phải giữ gần 40 sư đoàn đóng ở Viễn Đông

trong suốt chiến tranh.

“Có 2 lô cốt ở bên sườn. Cự ly 3 km.”

“Vị trí này đã được phòng thủ kỹ.”

“Có 3 xe tải tới.”

Việc Liên Xô hủy bỏ Hiệp ước Trung lập

là cảnh báo rõ ràng về dự định của Stalin.

Giờ đây Hồng quân bắt đầu tập hợp lực lượng

tại Viễn Đông.

Các đơn vị mới đến gồm có Tập đoàn quân 53

và Tập đoàn quân Xe tăng Cận vệ 6 chuyển đến từ Tiệp Khắc.

Kinh nghiệm của họ về chiến đấu tại vùng núi ở Romania và Áo,

sẽ cực kỳ có giá trị tại Viễn Đông.

“Samokhin, đừng lăng quăng nữa! Chui vào toa đi.”

“Tớ về đây!”

Một số binh sĩ nghĩ mình sắp được về nhà

sau khi đánh bại nước Đức phát xít,

nhưng chiến tranh vẫn chưa kết thúc với họ.

Năm 1931, Nhật Bản đã tấn công Mãn Châu ở Đông Bắc Trung Hoa,

thậm chí trước cả khi Hitler lên nắm quyền.

Điều này dẫn tới xung đột biên giới với Liên Xô

tại Hồ Khasan (gần Vladivostok) năm 1938

và Khalkin Gol năm 1939 .

Nhật Bản đã tiến hành một chính sách mở rộng đế quốc một cách tàn nhẫn,

dẫn đến chiến tranh với Trung Hoa, Mỹ và Đế quốc Anh.

Sau khi Đức bại trận,

Đồng Minh tổ chức hội đàm tại Postdam gần Berlin.

Tại đây, Hoa Kỳ, Anh và Trung Hoa

ra tuyên bố đe dọa Nhật phải đầu hàng,

nếu không sẽ phải đối mặt với việc bị mau chóng tiêu diệt hoàn toàn.

Phản ứng của Nhật là có thể đoán trước.

Thủ tướng Kantaro Suzuki

tuyên bố rằng Chính phủ Nhật không đếm xỉa gì

đến tuyên bố này và sẽ đi tới kết thúc thắng lợi cuộc chiến.

Câu trả lời này dẫn đất nước tới sự bại trận khủng khiếp

chưa từng có tiền lệ.

Tại Sa mạc New Mexico người Mỹ vừa cho thử quả bom nguyên tử đầu tiên.

Ngày 26/7/1945,

tàu ngầm USS Indianapolis chở quả bom “Little Boy”

tới căn cứ Mỹ ở Đảo Tinian.

Hai ngày sau, Tướng Marshall, Tổng tham mưu trưởng Hoa Kỳ,

nhận được lệnh cho phép dùng nó đánh Nhật Bản.

Mục tiêu chính là thành phố Hiroshima,

các mục tiêu dự bị là Kokura và Nagasaki.

Nhiều dân thường đã sơ tán khỏi Hiroshima từ trước,

vì sợ các cuộc không kích. Nhưng vào thời điểm vụ ném bom,

vẫn còn 350.000 thường dân sống trong thành phố. (Ngày 18/6, khi đã có bom nguyên tử trong tay ...)

(... Tổng thống Truman vẫn tuyên bố kêu gọi Liên Xô giúp đánh Nhật-danngoc.)

Ngày 6/8/1945, lúc 8 giờ 15 sáng,

quả bom được thả từ độ cao 9 km.

43 giây sau, cách 600 m trên thành phố,

quả bom phát nổ với sức mạnh bằng 13.000 tấn TNT.

70.000 người bị giết gần như ngay lập tức.

Người ta ước tính rằng ảnh hưởng của phóng xạ

đã giết hại một con số tương đương trong vòng sáu tháng sau đó.

Trong 5 năm sau, tổng số người tử vong lên đến 200.000.

Ba ngày sau người Mỹ thả 1 quả bom plutonium

với sức nổ tương đương 21 kiloton TNT

xuống Nagasaki.

Theo báo cáo của Phủ Nagasaki,

tất cả trong bán kính 1 km đều chết lập tức,

trong bán kính 2 km tất cả nhà đều bị thổi bay,

còn trong bán kính 3 km tất cả những gì cháy được đều bốc cháy.

Đến cuối năm 1945, tổng số người chết ở Nagasaki lên tới 80.000.

Trong năm kế tiếp,

hàng ngàn người nữa chết vì bệnh bạch cầu và ung thư

do ảnh hưởng của phóng xạ nguyên tử.

Vụ nổ 2 quả bom nguyên tử tại Nhật

không lập tức bẻ gãy được ý chí tiếp tục chiến đấu của đất nước này.

Ít người ở ngoài vùng ảnh hưởng biết được thông tin về vụ thả bom.

Các thành viên Hội đồng Tối cao Nhật Bản

vẫn tin họ có thể đàm phán để kết thúc chiến tranh.

Nhưng một cú thảm họa thứ ba đang dần hình thành.

Người Nhật đã phát hiện có việc chuyển quân náo nhiệt

trên tuyến đường sắt Xuyên Sibiri.

Điều này chỉ có thể hàm một ý nghĩa duy nhất.

Quân đội Mỹ vừa kết thúc trận chiến tàn khốc

trên Đảo Okinawa, cách nội địa Nhật Bản 500 km về phía Nam.

Kinh nghiệm này cho họ hay rằng,

một cuộc xâm lược nội địa Nhật Bản sẽ kéo dài và đẫm máu.

Chiến tranh sẽ kéo thêm ít nhất 1 năm nữa.

Nhưng đòn giáng của Hồng quân đầy kinh nghiệm hẳn sẽ là quyết định,

đặc biệt nếu đánh vào một vùng mang tính chiến lược sống còn

của Đế quốc Nhật.

Mãn Châu ở Đông Bắc Trung Hoa chính là một vùng như vậy.

Với Triều Tiên ở phía Nam, vùng này là tối cần thiết

với kinh tế Nhật.

Nền công nghiệp của nó sản xuất ra than đá, sắt, thép,

điện và hơn phân nửa số nhiên liệu tổng hợp của Nhật.

Các nhà máy ở Nhật đã được chuyển tới đây,

ngoài tầm của máy bay ném bom Mỹ.

Việc mất Mãn Châu sẽ khiến Nhật không thể

tiếp tục chiến tranh.

“Anh muốn chúng tôi vượt dãy Đại Hưng An và Mãn Châu bằng xe tăng?”

“Đấy không phải là đường cao tốc Frankfurt-Berlin đâu!”

“Chỉ vài tuần nữa là bắt đầu mùa mưa đấy!”

“Sẽ gặp vấn đề tiếp liệu. Đấy ý tôi là thế …”

Độ rộng lớn của chiến trường này cũng đủ để người ta nản chí.

Mãn Châu lớn bằng cả Đức và Ý cộng lại.

Đồng bằng trung tâm của nó tựa như một pháo đài,

bao bọc bởi các dãy núi,

và khoảng cách hậu cần quá lớn cũng là một yếu tố quan trọng.

Giữa vùng Viễn Đông

với nội địa nước Nga, đường bộ và đường sắt đơn giản là không đủ

để chuyển tất cả quân nhu cho một đội quân lớn.

Lực lượng Nhật ở Mãn Châu,

tập trung vào Đạo quân Quan Đông, đã bị giảm yếu nhiều

để chi viện cho chiến trường Thái Bình Dương, nhưng vẫn còn đến 700.000 người.

Tư lệnh Đạo quân Quan Đông,

Tướng Yamada, biết rằng không thể phòng thủ

toàn bộ tuyến biên giới,

do đó ông ta chỉ bố trí những lực lượng mỏng làm bình phong dọc theo biên giới.

Quân dự bị của ông ta đóng trong nội địa,

gần các ga đường sắt,

sẵn sàng nhanh chóng triển khai khi đã rõ dự tính của quân địch.

Kế hoạch của Bộ Tổng TM Xô-viết,

tóm gọn lại là bao vây Mãn Châu bằng 2 mũi.

Một mũi tấn công từ Mông Cổ, mũi kia từ Vladivostok.

Mũi tấn công phía Tây do Phương diện quân Zabaikal của Nguyên soái Malinovsky,

mũi phía Đông là Phương diện quân

Viễn Đông 1 của Nguyên soái Meretskov.

Khoảng cách giữa 2 phương diện quân là 3.000 km.

Phía trước Tập đoàn quân Xe tăng Cận vệ 6 của Tướng Kravchenko

là dãy Đại Hưng An .

Mệnh lệnh mà Kravchenko nhận quy định ông phải vượt qua dãy núi

trong vòng 5 ngày.

Bất cứ chậm trễ nào, hay nếu quân Nhật cho quân tới cố thủ ở các đèo này,

đều có thể khiến toàn bộ cuộc tấn công của Liên Xô phải chựng lại.

Tại Hội nghị Yalta tháng 2/1945,

Stalin đã hứa rằng Liên bang Xô-viết sẽ tham gia đánh Nhật

trong vòng 90 ngày sau khi nước Đức đầu hàng.

Ông đã giữ lời hứa.

Đúng 90 ngày sau khi Đức đầu hàng,

binh lính của Phương diện quân Viễn Đông 1 Xô-viết

đã sẵn sàng tham chiến

Tháng 8 ở Mãn Châu là mùa mưa.

Mưa như trút bắt đầu từ ngày 8/8, ngay trước cuộc tấn công.

Mực nước một số con sông dâng lên 2-3 m.

Mặt đất sớm chuyển thành lầy lội.

Chiến dịch chiến lược tấn công Mãn Châu bắt đầu giữa đêm tối,

trong cơn mưa như trút.

Không có pháo bắn chuẩn bị,

quân Nhật sẽ không được báo trước.

“Thời tiết như thế đấy, mẹ nó! ..."

"... Còn phải chờ lâu không?”

“Còn 34 phút nữa.”

Dẫn đầu cuộc tấn công là các đội xung kích

có pháo tự hành ISU-152 hỗ trợ,

nhưng vũ khí chính của họ là sự bất ngờ.

Các đội xung kích xây dựng quanh

các cựu binh dày dặn kinh nghiệm đã chiến đấu ở Châu Âu.

Để nhận dạng họ khâu các mụn vải trắng lên mũ và quân phục.

Mật khẩu là Petrov.

Vào 1 giờ sáng ngày 9/8,

lính xung kích của Phương diện quân

Viễn Đông 1 bắt đầu tiến công.

Lính trinh sát dẫn đường, rải dây điện thoại để bộ binh theo sau.

“Samokhin, cuộn dây thứ 2 đâu? Nào, lại đây!”

Tại sở chỉ huy, các sĩ quan bồn chồn chờ tin tức.

Nếu cuộc tấn công thất bại, sẽ chuyển sang Phương án B -

một cuộc pháo kích dữ dội.

Soviet Storm: WW2 in the East subtitles in other languages

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left