The first 200 lines.
Tôi phải đi đây.
Tôi phải đi.
Sắp đến giờ bay rồi.
Cả 2 tiếng đồng hồ nhìn chăm chú
rồi thông báo qua lễ mới duyệt lại.
Ông ta muốn bán mỹ phẩm, chứ đâu phải trị ung thư?
Sao ông chưa ra sân bay?
Sao phải tự làm khổ mình?
Đi chuyến 8h tối với tôi nè. Giấc này không bắt đươc taxi đâu.
Tôi đã hứa với Susan sẽ về nhà đúng 9 giờ.
Của ông kìa.
Chết tiệt! Tôi để quên găng tay ở phòng Brian rồi.
Mà cũng chẳng cần. Tôi vào thang máy, bắt taxi, lên máy bay là về nhà rồi.
Chút ông mang về giùm tôi nhé? Sang mai tôi ghé qua lấy.
Nghỉ lễ vui vẻ nhé.
Gặp lại ông ở Chicago.
Không kịp chuyến 6 giờ đâu.
Taxi!
Cab! Cab!
Anh ơi?
Này anh? Anh ơi? Xin lỗi.
Tôi biết đây là xe của anh, nhưng tôi đang trễ chuyến bay.
Tôi có thể xin anh rộng lượng nhường xe cho tôi được không.
Tôi không rộng lượng. Xin lỗi.
Nhanh nào!
Vậy tôi đưa anh 10 đô nhé?
20, tôi sẽ đưa anh 20 đô.
Tôi muốn 50.
Được rồi.
Những người trả 50 đô để giành taxi...
thường sẽ đưa luôn 75 đô.
Có cần như vậy không?
Thôi được, 75.
Anh là đồ ăn cướp.
Gần đúng. Tôi là luật sư.
Ngày lễ bình an.
Chỗ tiền này đủ đấy.
Này! Này!
Này! Này, xe của tôi mà!
Xe của tôi!
Dừng lại! Dừng lại!
Đủ rồi! Đứng lại mau!
Xe của tôi mà!
Dừng xe lại, anh bạn!
Anh chọc nhầm người rồi!
Đủ rồi, tên khốn nạn kia! Đây là xe của tôi! Cút!
Xin lỗi.
Xin lỗi.
Xin lỗi.
Xin lỗi.
Hành khách lưu ý. Hành khách lưu ý.
Chuyến bay 909 đến Chicago O'hare sẽ khởi hành trễ.
Nếu quý khách muốn biết thêm thông tin
xin hãy liên hệ quầy vé.
Khi nào thì ông nội, bà nội
và ông ngoại, bà ngoại đến đây?
Sáng mai họ sẽ đến, con à.
Mẹ?
Mẹ nghĩ Ông Walt sẽ xoa đầu con chứ?
Tất nhiên ông sẽ xoa đầu con.
Chứng tỏ ông rất yêu con đấy.
Sao con không được xoa đầu?
Vì tóc con sẽ xù lên.
Nhưng con thích xoa đầu cơ.
Trông chừng em con nhé.
Xin chào.
Ai vậy?
Suỵt. Anh đang ở đâu?
Ai vậy?
Suỵt! Là bố.
Lại delay.
Khi nào anh mới về đến nhà?
Không trễ hơn 10 giờ đâu.
Em sẽ thức chờ anh.
Tôi có quen anh đúng không?
Thường thì tôi nhớ tên giỏi lắm,
nhưng tôi lại quên mất tên anh.
Anh cướp taxi của tôi.
Tôi chưa từng cướp của ai cả.
Tôi có vẫy một chiếc taxi ở Đại Lộ Park.
Trước khi tôi kịp leo lên, anh đã cướp nó.
Anh là gã muốn giành của taxi của tôi?
Biết ngay là tôi quen anh mà. Đúng rồi.
Anh làm tôi sợ thót cả tim.
Bắt taxi giờ cao điểm cũng không dễ gì.
Thôi bỏ đi.
Tôi không bỏ qua được.
Tôi xin lỗi.
Tôi đâu biết đó là xe của anh.
Để tôi đền lại cho anh chút gì đó nha?
Một cái hot dog và một chai bia nhé?
Không cần, cảm ơn.
Vậy thì hot dog thôi.
Tôi hơi kén ăn.
Chút cà phê.
Thôi.
Sữa? Thôi.
Soda?
Chút trà?
Tăng lực? Nước ép?
Anh ơi, thôi mà.
Cần gì cứ nói. Tôi ở ngay đây.
Biết ngay là tôi gặp anh rồi mà.
Đúng ra anh phải giải quyết chuyện này với quầy vé.
Tôi đâu có ngờ họ xếp tôi vào khoang phổ thông.
Tôi xin lỗi. Tôi không thế giúp anh. Hạng nhất hết ghế rồi.
Tôi có vé khoang hạng nhất mà.
Anh có số ghế hạng phổ thông.
Chào, Larry.
Chào, Liz.
Anh ngồi chỗ này được không?
Ồ, chỗ này, hay chỗ kia. Chỗ nào cũng được.
Xin lỗi.
Giữ thẻ lên tàu này lại. Anh sẽ được hoàn tiền chênh lệch.
Tôi không muốn hoàn tiền. Tôi muốn được ngồi ghế hạng nhất.
Ghế mà tôi đã đặt từ cả tháng trước.
Nghe này! Tôi chịu hết nổi anh rồi đó.
Về chỗ của anh đi.
Ồ, cô chịu hết nổi tôi rồi sao?
Đầu tiên cô delay tôi, sau đó cô chơi đểu tôi.
Chẳng biết chuyện gì tiếp theo nữa?
Sao trùng hợp vậy ta?
Ngồi đi.
Tôi chưa kịp giới thiệu về bản thân.
Del Griffith.
Công ty đèn và nội thất...
Giám đốc bán hàng, bộ phận móc rèm nhà tắm.
Tôi bán móc rèm nhà tắm.
Loại tốt nhất trên thế giới.
Và anh là?
À, Neal Page.
Neal Page. Hân hạnh được gặp anh, Neal Page.
Công việc của anh là gì, Neal Page?
Marketing. Marketing? Quá tuyệt.
Quá tuyệt. Đã quá.
Quá tuyệt rồi còn gì?
À...tôi không có ý gì, nhưng...
Tôi không thích trò chuyện cho lắm.
Tôi muốn đọc hết bài luận này. Anh bạn tôi đã viết, nên...
Đừng để tôi ngán đường anh. Xin đừng để tôi ngán đường anh.
Điều mà sợ hãi nhất là trở thành một gã nói nhiều.
Không gì làm tôi khó chịu bằng mấy gã ngớ ngẩn
không thể ngậm miệng lại được.
Khi nào thấy tôi nói nhiều quá anh cứ nhắc tôi.
Ồ! Ồ, dễ chịu quá.
Ồ, chúa ơi. Anh biết đấy.
Con chó của tôi hôm nay cứ sủa mãi.
Ồ! Dễ chịu hơn hẵn.
Dam chắc với anh rằng chúng ta sẽ không hạ cánh ở Chicago.
Xin chào. Chào em.
Anh đang ở đâu?
Anh đang ở Wichita.
Wichita, Kansas?
Anh ổn chứ? Có chuyện gì vậy anh?
Máy bay không thể hạ cánh ở Chicago.
Em không hiểu Wichita có lên quan gì đến bão tuyết ở Chicago?
Có chuyện gì vậy, Neal?
Chuyện là anh đang ở Wichita.
Anh khởi hành từ New York, Chicago đóng cửa, phải hạ cánh ở đây.
Neal.
Rắc rối chuyện gia đinh à?
Tôi thật sự nghĩ đó không phải là chuyện của anh.
Con đường tuyệt vời nhất mà 1 người đàn ông phải đi.
nằm giữa công việc và gia đình.
Tôi có câu châm ngôn... "Mến việc, yêu vợ"
À, tôi sẽ ghi nhớ câu đó.
Tình hình chuyến bay sao rồi?
Đơn giản.
Không đời nào ta có thể rời khỏi đây trong tối nay.
Với tình hình thời tiết này
tối nay chắc chắn sẽ phải ở lại đây.
Chút nữa sẽ biết ngay thôi.
Chờ đến lúc họ thông báo hủy chuyến bay,
họ sẽ thông báo sớm muộn thôi,
Anh sẽ có nhiều cơ hội để tìm
được phòng khách sạn đấy.
Ý anh là tôi sẽ bị kẹt lại Wichita?
Ý tôi là anh ĐANG bị kẹt lại Whichita đấy.
Kính thưa quá khách,
xin quý khách lưu ý.
Tôi rất tiếc phải thông báo
chuyến bay mã hiệu 909 đã bị hủy
vì lý do thời tiết ở Chicago.
Chào, cho tôi hỏi tối nay còn phòng trống không?
Loại nào cũng được.
Không, tôi xin lỗi.
Cô biết gần đây có nhà nghỉ...
Neal.
Chào.
Sao?
Chào mừng đến Wichita.
Anh đặt được phòng chưa?
Tôi...ờ...không tìm được phòng nào cả.
Khi chúng ta vừa hạ cánh, anh thì gọi về nhà...
Còn tôi gọi đến nhà nghỉ Braidwood.
Tôi quên mất.
Tôi có ý này.
Tôi quen quản lý ở đó. Tôi từng bán móc rèm cho ông ấy.
Nếu anh chịu trả tiền taxi, tôi sẽ tìm giúp anh 1 phòng.
Được. Được. Tuyệt vời.
No comments yet. Be the first to leave one.