The first 155 lines.
Này, thấy chưa?
Nghe chưa? Danh sách băng mình đó.
Năm nay lại bị bắt nộp cho cảnh sát rồi.
Nghe bảo bị cho vào danh sách Ác nhân luôn đấy.
Chúng ta có ra vẻ giang hồ hay hiệp nghĩa gì...
thì cũng bị coi là Ác nhân cặn bã thôi.
Đó là chính sách của chính phủ đấy.
Sao lại tỉnh bơ thế hả?
Có nghe không thế, Rojiya?
Anh Tetsu.
Bị coi là Ác nhân... Chẳng phải tốt sao?
Đại ca?
Cách sống của đàn ông đâu có thay đổi chỉ vì thời thế hay chính sách.
Dù All Might có thành kẻ địch, chúng ta vẫn cứ giữ vững quan điểm.
Rojiya! Mày nói đúng lắm!
Uống đi! Uống nữa đi!
Ờ.
Băng Abegawa Tenchu.
Một tổ chức Ác nhân được chỉ định...
kế thừa một băng từ "thuở sơ khai của Xã hội siêu nhiên".
Các cộm cán của họ đều sở hữu Siêu năng áp đảo,
nhưng nguy hiểm lại không nằm ở sức mạnh Siêu năng, mà là...
Thằng khốn! Mày thuộc băng nào hả?
phản xạ thần kinh hung bạo...
Ngu à! Vô ích thôi!
giúp họ có thể chiến đấu ngay lập tức.
Nhưng...
- Người tao... - Không cử động được...
Tự dưng cả bốn đứng đờ ra khó hiểu.
Trong lúc sơ hở đó, họ bị hạ gục bằng một nhát kiếm.
- Đại ca! - Lão đại!
Thằng khốn, mày là ai?
Người Phán Xử, Stendhal.
Chào! Ngài Phán Xử!
Sai rồi.
Rồi rồi. Là Stendhal đúng không? Tôi biết mà.
Vẫn sai.
Anh ta, Stendhal là một tồn tại vượt trên con người.
Màu đỏ của sự sống và màu đen của cái chết.
Nhân cách của Người Phán Xử chia cắt ranh giới đó bằng một nhát kiếm.
Khi tháo mặt nạ thì chỉ là một kẻ tầm thường phục vụ cho lý tưởng anh hùng.
Bị nhầm lẫn là điều ta không muốn.
Eo eo, lắm chuyện quá.
Vậy thì, Ngài Tầm Thường. Tôi xin thu hồi mẫu máu nhé.
Cái này hữu dụng đúng không?
Mấy tay yakuza đó, nghe nói phúc lợi xã hội của họ cũng khá tốt nhỉ.
Khám sức khỏe định kỳ là chí tử đó.
Nè, vì tôi đã giúp anh xử lý kẻ xấu rồi,
nên lần tới tôi có thể chỉ định mục tiêu được không?
Đừng có được voi đòi tiên, ác đảng.
Rồi ngươi cũng sẽ bị Stendhal phán xử.
Nhưng cho đến lúc đó, loại rệp ăn thịt rệp cũng có chút giá trị tồn tại.
À, rồi rồi. Lấy độc trị độc gì đó đúng không.
Ô kê, cứ thế đi!
Dù sao thì cái thành phố đó... Naruhata...
có mà đầy lũ Ác nhân xấu xa.
HỌC VIỆN ANH HÙNG: VIGILANTES
Chào! Trông khỏe đấy chứ.
Đây, nước ngọt với cuốn Jump đọc xong rồi.
Đó là quà thăm bệnh ấy hả?
Có còn hơn không chứ.
Mà này, Moyuchin, xin ít lửa cái.
Tao đang bị tịch thu bật lửa.
À, có ngay.
Raputo! Trong bệnh viện cấm hút thuốc!
Chết rồi.
Cuối tuần xem kết quả xét nghiệm là được xuất viện đấy.
Ồ, nhanh hơn dự kiến nhỉ.
Tưởng bị đập vào tường toàn thân nát bét rồi chứ.
Tao là thằn lằn nên sức sống mãnh liệt lắm.
Phải cảm ơn Siêu năng ha.
Mà cũng nhờ thứ thuốc đó nữa nhỉ.
À, Trigger hả, không biết nữa.
Có thể nhờ nó mà không chết ngay,
nhưng mà suýt chết cũng là tại nó, chẳng cảm ơn nổi.
Mà được bay lượn cũng khá thích.
À, cái đó hay đó.
Tao nghĩ kỹ rồi, sức mạnh tăng lên cũng chẳng ích gì.
Hả?
Ngầu mà! Giống Endeavor ấy.
Xấu cả hình tượng.
Raputo, mày lại muốn bay nữa à?
Hả? Làm gì có.
Bay lên, bị đập, rơi xuống, rồi nhập viện. Không chừa thì đúng là ngu!
Công nhận!
Mà này, y tá bệnh viện này xinh đáo để nhỉ.
Mày cũng nhập viện đi!
Xoắn gì.
Chào Soga.
Ủa? Bạn cậu đâu?
Bọn nó không liên quan.
Ơ? Phải nói cho họ biết chứ!
Giờ đang có trên tin tức mà.
Vụ tấn công trụ sở một băng Ác nhân được chỉ định ở phường Danto.
Hiện trường không khác gì địa ngục trần gian.
Các cậu đang bị một tên sát nhân đã tiêu diệt hết đám yakuza nhắm tới đó!
Phải hợp sức chiến đấu chứ!
Đừng diễn nữa, ngứa mắt.
Cái tên sát nhân đó để một mình tao xử lý là được rồi!
À, ừ. Không muốn liên lụy bạn chứ gì.
Mà, có động lực lớn là tốt, chiến đấu để bảo vệ cũng là một hướng hay.
Đủ rồi.
Khỏi cần nói nhảm nữa.
Chém tên này rồi đi tiếp.
Hừm, bên này cũng hăng máu lắm.
Vậy thì Soga ơi,
nếu cậu thua thì Raputo và Moyuru cũng sẽ bị giết,
nên hãy cố gắng hết sức nhé!
Chào...
Tưởng tao để tụi mày muốn làm gì thì làm chắc.
Tới đây, thằng mặt nạ.
Xử lý mày thì không cần đến thuốc!
Thứ này là đủ rồi!
Ồ, vậy à. Chán nhỉ.
Vì chán quá, nên làm nó thú vị hơn nào.
Thôi, hai người cố lên nhé!
À, cả nó nữa.
Cứ cười nham nhở.
Soga làm Minoru bị thương rồi!
Đúng vậy.
Mẹ bảo không được chơi với Soga!
Lúc nào cũng vậy.
Ngày nào cũng đánh nhau.
Người như mày gọi là Ác nhân đấy.
Khó chịu thật, cái bọn phân biệt đối xử.
Đừng có nhìn mặt mà bắt hình dong!
Lúc nào cũng là mấy kẻ thế này!
Xin lỗi.
Trong lúc cười nham nhở...
thì khiến tao...
khiến tao...
khiến tao trở thành quái vật!
Tiếng gì thế?
Tiếng hét?
Lộ bản chất rồi nhỉ. Chết đi, Ác nhân.
Chờ, chờ chút đã!
The Crawler! Người đàn ông nghe thấy tiếng kêu thảm thiết!
Stendhal?
C-Chỗ gai đó?
Người đó là tiền bối huyền thoại, Kugisaki Soga.
Kugisaki... Soga á?
Lại dùng Trigger à?
Tránh ra, Crawler. Ác nhân đó để ta hạ.
Hạ á?
Ừ thì... đúng là hắn xấu xa thật,
mà thực ra gần như Ác nhân rồi,
nhưng mà trước hết, hai bên nên nói chuyện đã.
Anh ta...
định giết người thật!
Đừng hòng.
Đau đau, đâm rồi đâm rồi!
Cái gai không rút ra được!
Đừng cản ta, Crawler.
Hắn không đáng để cứu đâu.
Chết bò lê trong bóng tối mới hợp với hắn.
No comments yet. Be the first to leave one.