Release info

A Moment of Innocence (1996)
A Commentary by GKKD
Theo dõi tại: https://www.facebook.com/RedefineTheClassics File torrent: https://mega.co.nz/#!ZoFmVQbA!Yt2D3t2e5Wq3y0Jq4JothEgO_AivATz81KUhP9I4Vsg

Tags

other
Published on: 2015-05-31
Downloads: 144
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

THỜI KHẮC VÔ TRI Đạo diễn: Mohsen Makhmalbaf

Với sự tham gia của Mirhadi Tayebi,

Ali Bakhshi, Ammar Tafti

Maryam Mohamadamini

Quản lý sản suất: Mohamad S. Azin

Trợ lý quản lý sản xuất: Amir Nemati

Quay phim trường quay: Mohamad Ahmadi

Nhân viên quay phim: Shahriar Assadi và Behzad Durani

Nhân viên đạo diễn: Moharam Zinalzadeh

và A. Alagheband

Đạo diễn nghệ thuật: Reza Alagheband

Âm nhạc: Madjid Entezami

Âm thanh: Nezam Kiai

Quay phim: Mahmoud Kalari

Nhà sản xuất: Pakhsh Iran

- Ai đó? - Là tôi.

Chào bà.

Tôi đến để gặp ông Makhmalbaf.

Ông ấy không sống ở đây.

Tôi được người ta đưa cho địa chỉ này

Đi quá xuống dưới. Không phải con đường số 1, mà là số 2.

Cửa thứ 3

Có một cái cầu thang. Cái cửa màu xanh đó.

Cám ơn, xin lỗi vì đã làm phiền bà.

Này cô bé!

Gì cơ?

Cháu có phải con gái ông Makhmalbaf không?

Phải.

- Cháu có thể gọi bố cháu không? - Bố cháu không có nhà.

Bố cháu ở đâu?

- Ở chỗ làm. - Khi nào thì ông ấy về?

Tối nay.

Cháu có thể chuyển lời nhắn đến bố cháu không?

Để cháu cất cặp đi đã.

Cháu nghe đây.

Bác có muốn làm diễn viên không?

Làm sao cháu biết?

Bất cứ người nào đến đây cháu không biết

đều là vì muốn làm diễn viên.

Thế cháu có thể chuyển tới bố cháu lời nhắn của bác không?

Lời nhắn gì?

Nói với ông ấy là "có người cảnh sát ông ấy từng cướp vũ trang"...

Nếu bác đã là cảnh sát sao bác lại còn muốn thành diễn viên?

Bác không còn là cảnh sát nữa. Bác chỉ là một công dân bình thường thôi.

Bác từng là một cảnh sát, dưới triều Shah, 20 năm trước đây

Bác bị người ta đâm, nên đã từ chức.

Giờ bác tự kiếm sống.

Nếu bác là cảnh sát thì súng của bác đâu?

Súng của bác? Bác không còn là cảnh sát nữa.

Đấy là chuyện 20 năm trước. Hồi đó bố cháu là một phần tử bạo động.

Lúc đó ông ấy 17 tuổi. Còn bác thì là một cảnh sát.

Ông ấy định cướp súng của bác.

Ông ấy đã đâm bác, nhưng bác vẫn giữ súng. Ông ấy không thể cướp súng khỏi tay bác.

Sao bác lại muốn làm diễn viên?

Bác có lý do của bác. Bác cần phải làm thế.

Bác không thể kể cho cháu được.

Tại sao không?

Hay là bác viết địa chỉ mình xuống?

Vâng.

Đây là một món quà cho cháu.

Và mấy đôi tất cho bố cháu.

Cô giáo cháu nói không được ghi vào quyển vở này.

Cháu được điểm cao nhất môn khoa học.

Đưa đây cho bác.

Chúng ta cũng không được viết vào cuốn vở này.

Thế đưa bác quyển đó.

Tốt lắm.

Không, viết đằng sau ấy, không được viết ở giữa.

- Cháu có làm hết bài tập về nhà không? - Có

- Được điểm cao nhất tất cả các môn à? - Vâng

Nói với bố cháu là có bác cảnh sát ghé qua.

Được rồi.

Đừng có quên và gửi lời chào nữa đó.

ĐÃ CHỌN ĐƯỢC ĐỀ TÀI.

- Các cậu bao nhiêu tuổi? - 17

- Tất cả đều 17 à? - Vâng

- Cậu cũng 17 tuổi? - Không, cháu 15.

Thế ra ngoài đi.

- Cậu cũng 17 sao? - Vâng

- Cậu đang học lớp mấy? - Lớp 8

Lớn lên cậu muốn làm gì?

Cháu muốn cứu giúp nhân loại.

Thế nghĩa là sao?

Cháu muốn cứu giúp người nghèo

những người vô tội

Cậu định làm cách nào?

Bất cứ cách nào cháu có thể cháu không quan tâm bằng cách nào.

Có bao nhiêu người trên thế giới?

Một nửa tỉ.

- Bao nhiêu? - Một nửa tỉ người.

- Trên thế giới có bao nhiêu người? - 6 tỉ người.

Còn cậu?

Nếu cháu có thể giải quyết được chuyện của cháu, thì đó đã là khởi đầu rồi.

Nhân loại tự có thể giải quyết được chuyện của mình.

Vậy cậu không muốn...

Không, giải quyết chuyện của cháu đã là tốt lắm rồi.

Cháu có thể làm được điều đó sao?

Có nghĩ cậu ta có thể giải quyết được hết vấn đề của chúng ta không?

Không, anh ấy không thể.

Cám ơn nhóc. Cái máy quay đó ồn quá.

Các cậu có thể đi.

Cả chúng cháu sao?

Tôi cần một người. Và tôi đã tìm được cậu ta rồi. Cậu ở lại

- Còn chúng cháu thì sao? - Cái cậu nhóc muốn cứu thế giới ấy.

Những người khác có thể đi.

Zinal, đến chụp một kiểu ảnh cho chúng tôi.

Cứ để máy quay chạy.

Cậu có thể đi.

Cậu đã sẵn sàng chưa.

Cười lên, Mohsen!

Sẵn sàng chứ?

"ĐÃ TÌM ĐƯỢC MAKHMALBAF TRẺ"

Đến lượt anh.

Tôi muốn tự diễn xuất.

Chọn một cậu thanh niên đóng vai anh đấy!

Các cậu đã sẵn sàng chưa?

Cậu...

Bỏ cái kính ra.

Vuốt tóc ra sau.

Được rồi...

Cậu...

Nhìn sang hướng này.

Cậu ta trông chả giống tôi.

Không, mắt cậu ta bé quá.

Tiếp tục.

Nhìn sang hướng khác.

Quay vai ra sau.

Cậu ta có đôi mắt rất giống tôi.

Nhìn đây.

Nếu chúng ta đội thêm cái mũ cho cậu ta...

- Cậu ta có thể đóng tôi. - Cậu ta trông không giống anh!

- Nói một câu đơn giản gì đó xem. - Không phải giả bộ ai đó sao?

Tôi không muốn cậu bắt chước một diễn viên.

"Tôi không thích cậu."

- Không, bình thường nữa đi! - "Tôi không thích cậu."

Cậu ấy rất ăn ảnh. Cậu ấy có khuôn mặt đẹp.

Nếu chúng ta đội cho cậu ta cái mũ

cậu ấy không thể đóng tôi lúc trẻ sao?

Tôi không nghĩ là được.

Thử là chính mình đi. Nói gì xem.

Cháu đang cố tự nhiên đây.

Không, không phải cái đó

Cái gì mà "không phải cái đó"?

Nhìn đây, nói chuyện tự nhiên vào.

Cậu đang nhại tôi.

Được rồi, ông Zinal.

Tôi đã chọn được tôi lúc trẻ rồi. Chụp một kiểu ảnh cho hai chúng tôi.

Chúc mừng.

Cám ơn nhiều.

Đăt tay cậu lên vai anh ta nữa.

Sẵn sàng chưa? Cười nào. Tốt lắm.

Tôi sẽ về ngay. Tôi sẽ đưa cái này cho Mohsen.

Xin lỗi, cháu đến từ đâu?

Tehran.

Bác đến từ Oroumieh.

- Cháu đã diễn xuất bao giờ chưa? - Chưa.

Bác đã thử làm một vài thứ. Cũng khá tốt.

Nhưng bác thích mấy vai tích cực hơn.

Đi theo tôi.

- Ai, cháu? - Phải, cậu.

Xin chào.

- Cháu phải rời đi sao? - Tôi sẽ giải thích sau.

Sẵn sàng.

Vòng tay cậu ra sau anh ta. Cười nào

Vòng tay anh sau cậu ta nữa.

Xin lỗi, ông Zinal.

- Cậu ta trông không giống tôi. - Cái gì?

Không, cậu ta không giống tôi.

Nhìn mấy bức hình của tôi xem.

Tôi nghĩ cậu ta trông giống anh hơn những người khác.

Không phải thế, ông Zinal.

Đừng có bịa cớ nữa.

Tôi không có. chúng ta không thể dùng những người khác sao.

Anh nói là vai diễn này rất quan trọng với anh.

Tôi biết là tôi đã nói thế, nhưng...

Đợi đã, tôi sẽ hỏi Mohsen xem cậu ta nghĩ sao.

Được rồi.

Thế bác đến từ đâu?

Oroumieh.

Oroumieh! Cháu từ Babak.

Có thật là ở đó lạnh lắm không?

Thị trấn chúng cháu cũng có lạnh nhưng không giống như ở Oroumieh.

Họ nói thế này, ở đó,

quá lạnh để có thể ra ngoài.

Cháu chưa từng diễn xuất trước đây. Có khó lắm không?

Cháu đã run lẩy bẩy rồi.

Cháu mong là mọi người sẽ thấy cháu trên màn hình

và không cười cháu.

Cháu hi vọng họ không.

Đạo diễn là người thế nào?

Ông ấy có tốt không? Cháu không muốn một vai không thể làm được đâu.

Ông ấy có tốt không?

Tôi không rõ.

Bác nhận được vai chính mà bác còn không rõ?

Chuyện đó đâu có thể! Hôm qua bác còn tuyển chọn diễn viên,

hôm nay bác lại không biết.

Nói cho cháu đi.

Thế anh đã quyết định chưa?

Nhưng ông đi hỏi đạo diễn mà!

Tôi đã đi rồi. Mohsen nghĩ là cậu nhóc này khá đấy.

A Moment of Innocence (Nun va Goldoon) subtitles in other languages

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left