The first 133 lines.
Sơ Hạ của chúng ta chính thức quyết định tham gia cuộc thi hoa khôi của trường.
Tuyên chiến với Mạc Hân Vi.
Wow!
Muốn chơi cái này.
Hàn Thất Lục, đồ biến thái chết tiệt.
Đừng nhắc nữa.
Còn không phải do cuộc thi sắc đẹp đó gây ra sao?
Tiếp theo tôi chính thức tuyên bố,
vòng chung kết hoa khôi trường chính thức bắt đầu.
Lần này tôi phải cho mọi người thấy rõ bộ mặt thật của cô.
Ừ.
Ai mở đó?
Đồ của mình đâu?
Tiểu Nam,
có thấy đồ của mình không?
Đừng nói là bộ này nhé?
Cậu chủ Lăng.
Ông chủ mời qua đó.
Cậu còn nhớ "Ngôi sao nhỏ" mà lần trước cậu hát không?
Tôi thích cậu.
Sơ Hạ,
tôi thích cậu.
Sơ Hạ,
tôi thích cậu.
Sơ Hạ.
Đây không phải điều tôi muốn nói.
Thật ra tôi muốn nói là...
Có phải đang tìm tin tức về bố cô không?
Anh ở đâu?
Giờ tôi ra ngoài rồi.
Giờ anh có thể nói tôi biết,
rốt cuộc bố tôi ở đâu không?
Á!
Sơ Hạ.
Tôi thích cậu.
Sơ Hạ.
Hi vọng cậu có thể...
Sao cậu ở đây?
Nghe lén cậu tỏ tình.
Sơ Hạ.
Cứu với!
Ngồi yên.
Cứu với!
Cứu với!
Sơ Hạ.
Dừng xe.
THIẾU GIA ÁC MA PHẦN 2 Tập 1
Cậu chủ.
Không sao chứ?
Đỡ tôi dậy.
Tay tôi không cử động được.
Cái gì?
Đừng phá nữa.
An Sơ Hạ bị bắt cóc rồi.
Đi theo tôi.
Mau lên.
Bắt cóc?
Thất Lục!
Ban giám khảo của cuộc thi nhất trí quyết định,
bạn An Sơ Hạ vì tự ý rời khỏi cuộc thị,
nên bị hủy tư cách dự thi.
Người đâu?
Bây giờ chúng ta đi đâu tìm Sơ Hạ đây?
Lăng Hàn Vũ nói,
An Sơ Hạ bị một chiếc xe đa dụng màu bạc có biển số xe đuôi 87 cuối bắt đi.
Chạy về phía đường Hồng Vận.
A lô.
Phong thiếu.
Sơ Hạ xảy ra chuyện rồi.
Sơ Hạ,
đợi tôi.
Á!
Cứu mạng!
Có phải thần kinh không?
Sáng không uống thuốc mà đã ra đường.
Tại sao bắt tôi chứ?
Thần kinh phải không hả?
Tôi nói các anh biết.
An Sơ Hạ tôi không phải người thường.
Tôi là nữ đại ca của Sát Gia Bang,
trong hẻm Miêu Nhĩ Đóa.
Có ai không?
Phải không hả?
Hả?
Chị Hân Vi.
An Sơ Hạ đi rồi,
quán quân nhất định thuộc về chị.
Có cô ta thì tôi vẫn là quán quân thôi.
Chứ không thì,
sao cô ta sợ đến mức phải đột nhiên rời đi chứ.
Giờ là sao đây?
Giờ tìm một chiếc xe đa dụng màu bạc có biển số xe đuôi là 87.
Tìm được chiếc xe đó,
thì sẽ tìm được vị trí của Sơ Hạ.
Được.
Vậy cậu đi với tôi.
Đi thôi.
Cao Can?
Không ngờ chứ gì?
An Sơ Hạ.
Bố tôi đâu?
Ông ấy đâu?
Sao tôi biết được?
Anh giỡn tôi à?
Anh bắt cóc tôi,
phạm tội đó.
Đầu anh bị cửa kẹp rồi hả?
Mau thả tôi ra.
Cô cảm thấy tôi đang đùa giỡn với cô hả?
Không thì là gì?
Tôi nói cô biết,
An Sơ Hạ,
tôi đang bắt cóc đấy.
Thứ Hàn Thất Lục nợ tôi,
hôm nay,
tôi sẽ bắt cậu ta trả hết một lần.
Gì cơ?
Thứ Hàn Thất Lục nợ anh?
Anh và cậu ấy có thù lớn lắm sao?
Thù à?
Lớn lắm.
Tiểu Tuyết bị Hàn Lục Thất hại phải thôi học,
thần trí không tỉnh táo.
Không dễ dàng gì mới khỏi bệnh,
cô ấy lại muốn rời khỏi tôi.
Là tôi ngày ngày ở bên cạnh cô ấy,
cho đến khi cô ấy bình phục khỏe mạnh.
Người ở bên cạnh bảo vệ cô ấy là tôi.
Nhưng mà kết quả thì sao?
Cô ấy nói cô ấy không thể quên được Hàn Thất Lục.
Cả thế giới đều biết quan hệ của cô và Hàn Thất Lục không bình thường.
Tôi không bắt cô,
cậu ta có thể đến sao?
No comments yet. Be the first to leave one.