The first 200 lines.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Vào đi nhỉ? Cẩn thận… Cẩn thận bước hụt đấy.
Em quên mất căn này đẹp thế nào đấy. Ý em là, trông nó xinh chưa này.
Khỉ gió, mấy bông hoa đâu hết rồi?
Gì cơ?
Anh nhờ April đi mua quá trời hoa rồi mà.
- Nhưng anh chả thấy một bông nào. - Có sao đâu. Ổn mà. Vẫn đẹp mà.
Không, thế này không giống anh tính lắm.
Anh làm…
- Mắng April sau. - Thôi!
- Cưng à. - Thôi.
Cởi đồ ra đi.
Thôi, dỡ đồ đi đã, nhé? Xin anh đấy.
- Dỡ đã. - Tại sao?
Vì em quý phái, em thích làm trong phòng ngủ hơn là phòng khách, và, thôi…
Em xem họ có nhớ mua đồ để tủ lạnh không đi?
Đây, để em xem.
Để anh dỡ đồ trong mấy cái va li ra.
Chả hiểu có trợ lý để làm quái gì nữa.
Có một hộp sữa đã hết hạn.
Hay thật. Và một hộp cam ép đã mở.
Anh không dặn April là ta sẽ về đây à?
Cưng à, anh tưởng ta nói chuyện vụ không gào lên với nhau trong nhà nữa rồi!
À. Ừ.
Cũng không sao. Tức là ta phải tự đi…
Không có đồ gì ăn à?
Cưng ơi! Này!
Cưng!
Em không… Em không trả lời vì anh đang gào lên
hay vì em không nghe thấy đấy? Chết tiệt!
Tôi cần cậu ngồi xuống đi văng.
- Tôi cóc đùa đâu. - Ừ, mà anh thả vợ tôi ra đã được không?
Cậu ngồi xuống đi văng, tôi sẽ thả!
Tôi không thương lượng đâu. Ngồi xuống. Ngồi.
Được rồi.
Nhé, tôi không muốn hại cô ta. Ngồi đi.
- Tôi ngồi đây. - Tốt. Giờ cô ngồi đi.
Không phải ngồi đó. Ngồi ra kia.
Cô cũng đừng có giỡn mặt tôi. Hiểu tôi nói chưa? Rồi hay chưa?
Được rồi, cứ nói với tôi đây này. Anh cần gì? Tiền à? Anh cần tiền à?
Để tôi lấy. Anh không định hại ai đâu mà, nhỉ?
- Anh đâu phải loại muốn hại người. - Cậu biết tôi là loại người gì rồi à?
Có phải không?
Tôi đâu có nói thế. Anh cần gì? Để tôi giúp.
Anh làm gì đấy? Này!
Này, anh làm gì đấy?
- Đừng… Bọn tôi có tiền mà. - Tôi đang cố hợp tác đây.
- Tôi đang cố hợp tác. - Chả ai biết…
Tôi sẽ trói chân cô lại, để cô không đi đâu được.
Anh đâu cần trói. Bọn tôi có đi đâu đâu.
- Anh từng đi làm thuê à? Vì thế à? - Không phải ai cũng làm cho cậu đâu.
Có cần trói chặt thế không?
Xin anh đấy, anh làm tôi tắc mạch máu rồi.
- Được chưa. - Ê! Bỏ tay ra khỏi túi.
Đưa điện thoại đây. Cả hai người. Để điện thoại lên bàn. Lôi ra.
Để lên bàn. Cô nữa. Điện thoại. Lôi ra. Để lên bàn.
- Rồi, đây. - Đây.
- Cậu có mỗi máy này thôi à? - Ừ, tôi có mỗi cái đó thôi.
Thế hả?
- Chắc chưa? Hay tôi kiểm tra nhé. - Thôi được rồi.
Đây.
Tốt lắm. Giờ tôi phải kiểm tra ví cô ta. Thấy cậu vừa làm gì chưa?
- Anh đâu cần làm thế. - Ừ, ban nãy thì không. Bây giờ thì có.
Mở cái này kiểu quái gì?
Mở cái này kiểu gì? Cần mẹo gì à?
- Không! - Có cái móc gài mà.
Đây rồi.
Được rồi. Rõ ràng là anh… Anh cần tiền. Đúng không?
Tôi muốn đưa anh tiền, được chưa? Tôi biết tôi có cất ít tiền đâu đó quanh đây.
Ừ. Bọn tôi có ít tiền phòng khi khẩn cấp.
Ừ. Nhưng bọn tôi chả ở đây bao giờ,
nên phải một lúc tôi mới nhớ được
tôi cất ở chỗ quái nào, nhưng tôi sẽ đưa anh để anh biến đi, nhé?
- Đây, tôi thấy đồng hồ Rolex của cậu rồi. - Ừ, thấy rồi.
Tôi cũng thấy ít tiền trong quyển sách rỗng rồi.
- Chắc vẫn còn. - Bọn tôi còn mà.
Ừ, nếu còn gì thì sẽ là trong văn phòng.
Nên tôi ngồi dậy để dẫn anh vào văn phòng được không?
Từ từ thôi.
- Ổn không cưng? - Cô ta không sao đâu.
Thôi, cậu bỏ ra được rồi đấy. Đi đi. Cô động đậy là tôi nghe thấy đấy nhé.
Cô ấy không động đậy đâu. Không sao đâu. Đợi anh một phút thôi.
Tôi biết bọn tôi có một ngăn bí mật ở đâu đó quanh đây.
- Ê! Cấm giở trò gì đấy. - Không. Tôi đang cố tìm tiền cho anh mà.
Anh có vẻ biết tôi là ai, nhỉ?
- Anh muốn tôi gọi gì cho anh không ạ? - Ra khỏi đây càng nhanh càng tốt, nhé?
Ê, nhìn tôi đã.
Tôi sẽ hỏi cậu một câu. Cậu phải trả lời thật.
- Trong nhà này có súng không? - Không.
- Hết chưa? Hỏi gì nữa không? - Không.
Thấy chưa?
Đưa đây.
Đi ra!
Khoảng 5.000 đấy.
Tức là, với con Rolex của tôi, chỗ tiền anh thấy trong văn phòng và chỗ đó nữa,
theo tôi sáng nay anh vớ khá bở ở nhà tôi đấy, nhỉ?
Còn lại hoặc quá to để bê đi, hoặc sẽ quá dễ lần ra. Nên là hết rồi đấy.
Ừ, anh còn giữ máy của bọn tôi nữa.
- Ở đây không có máy bàn. - Máy quay an ninh cũng không.
Hàng xóm thì ở cách xa hàng cây số. Bọn tôi còn chả quen họ.
Nên coi như bọn tôi chưa từng gặp anh.
Sẽ kiểu, bọn tôi vào nhà. Đã thấy mất đồ linh tinh rồi.
Nhưng còn chả đủ để báo cảnh sát.
Vòng tay ra sau lưng.
Không.
Cúi về trước rồi vòng tay ra sau lưng!
- Đi đi! - Chưa nghe tôi nói gì à?
Có, nghe hết rồi. Tôi chả để cô cậu làm gì thì làm khi tôi vừa ra khỏi cửa đâu.
Anh bước ra, bọn tôi quên anh luôn.
- Tôi muốn có thời gian để chuồn đã. - Có ai biết bọn tôi ở đây đâu.
Tôi cóc tin cậu.
Chết tiệt!
- Rồi, giờ sao đây? - Cứ đi đi đã.
- Đi hướng nào cũng được à? - Ờ, sang phải. Lối này.
- Kế hoạch của anh là gì? - Kế hoạch của tôi là làm cậu câm mồm vào.
Đi đi. Đi thẳng.
Đấy đâu gọi là kế hoạch.
Không, đây rồi.
Mở cửa. Vào trong.
Cái gì?
Anh định nhốt bọn tôi trong phòng tắm hơi à?
Kế hoạch đấy à?
Nhốt bọn tôi trong đó mấy ngày, không thức ăn, nước uống?
Không đến mấy ngày đâu, nhé? Tôi sẽ chặn cửa lại.
Sẽ mất thời gian, nhưng sẽ ra được. Thế này thì tất cả sẽ ổn.
- Không, tôi đang không có hứng xông hơi. - Có bật xông hơi đâu. Vào đi.
Không, anh phải động não tìm cách khác đi.
Tôi không muốn đánh cậu trước mặt vợ cậu đâu.
Thôi được, cưng.
Tôi đi lúc nào cô cậu không biết đâu. Hãy đợi tầm một tiếng rồi hãy thử chui ra.
Biết gì không, anh bạn. Anh chưa hiểu cái tôi đang cố nói với anh rồi.
Chả ai biết bọn tôi ở đây! Cuối tuần này tôi có bài phát biểu chính ở CES
nhưng tôi rút vào phút chót, được chưa?
Tôi rút để làm cô ấy bất ngờ!
Tôi mất bao công mới đổi được lịch vì cô ấy, được chưa?
- Xong anh xuất hiện! Gì? - Vì ta.
- Vì ta. - Vì ta! Ừ! Anh nói thế mà! Vì bọn tôi!
Tôi vui vẻ làm thế để bọn tôi có tí thời gian bên nhau, hiểu không?
Thế thì vui vẻ bên nhau đi.
Anh sẽ giết hắn. Anh sẽ…
Anh sẽ… Chết tiệt!
Ê!
Ê! Chết tiệt!
Thật ra anh nghĩ hắn không có súng.
Được rồi.
Chết tiệt!
Được rồi.
- Mau lên, nhanh! - Từ từ đã!
Ê!
Ê, đứng lại!
Chết tiệt.
Đứng lại!
Chết tiệt.
- Cút! Thôi! - Tôi sẽ tóm cậu! Đứng lại!
- Đứng lại! - Cái quái gì thế!
Tôi thắng. Tôi tóm được cậu rồi. Đứng lại đi. Đừng bắt cả hai chạy nữa.
Cậu chạy đâu tôi cũng tóm được thôi. Đứng lại đi. Thôi đi.
Không. Đứng lại! Nằm yên.
Tôi cóc đùa đâu! Gọi cô ta về đây!
- Tôi tóm được cậu ta rồi! - Cưng!
Quay lại đây ngay!
Cưng ơi!
Tôi có súng của cô cậu đây!
Máy quay nhà ai đấy?
Tôi biết thế nào được?
Mà anh có chắc cái anh thấy là máy quay thật không?
- Chắc không á? Có. - Hay đấy là cái…
- Nó truyền về đâu? - Tôi chịu.
Với lại, hai ta đều biết mà, khi bị ghi hình kỹ thuật số rồi,
nếu đúng thế thật, thì nó sẽ cứ ở đó thôi.
Anh chả làm gì được nữa. Đâu phải như ở tiệm 7-Eleven,
anh cứ vào căn phòng phía sau rồi rút ổ cứng ra là được.
- Cậu nghĩ ai cũng ngu ấy nhỉ? - Không, không phải thế.
Cậu nói dối tôi.
Tôi có nói dối đâu.
Trên đất nhà bọn tôi không có máy quay an ninh.
Thế à? Cũng như không có súng à?
Nhân tiện, ta thống nhất vài quy tắc cơ bản về khẩu súng đó được không?
Nghĩa là sao?
Tôi chả rõ anh dùng hay gặp súng nhiều chưa.
Nhưng nếu anh định chĩa vào chúng tôi thì chĩa vào tôi đây này, nhé?
Tôi đã chĩa súng vào ai đâu.
Ừ. Ý tôi chỉ là, bọn tôi biết anh có súng. Bọn tôi sẽ không chạy đi đâu cả.
Nhưng để tránh
lỡ tay hay gì đấy… Cứ khóa chốt an toàn vào đi.
- Đang khóa chốt an toàn rồi. Thấy không? - Ừ.
- Không có tai nạn gì cả đâu. - Tốt, nhưng câu hỏi thì vẫn thế.
Anh muốn tôi làm gì?
- Tình huống vẫn thế thôi mà. - Tình huống khác rồi.
Nếu mặt tôi đang bị bêu ngoài kia, nếu tôi phải đi trốn thì khác rồi.
Cô nghĩ năm ngàn là đủ chắc?
Cái khác duy nhất là số tiền anh cần chứ gì?
Đúng không?
Cả ba ta vẫn phải tìm cách giải quyết vụ này mà.
Nên chốt lại là bao nhiêu, và bao lâu thì có thôi.
Thế, anh cần bao nhiêu?
Để làm gì? Để biến mất à?
Bắt đầu một cuộc sống mới à? Có vẻ là phải thế rồi, nên… Cô biết đấy…
một trăm… 150.000 đô.
- Sao… Cậu cười quái gì? - Một trăm năm mươi ngàn?
No comments yet. Be the first to leave one.