The first 200 lines.
Cattleman's Ranch, tôi giúp gì được đây?
Tôi muốn gọi đồ mang đi.
Ôi xin lỗi. Chúng tôi không có dịch vụ đó.
Tôi muốn đặt 1 sườn và khoai nghiền.
Khoai nghiền, nhưng chúng tôi...
- Salad trộn, nhiều sốt... - Vâng, thưa ngài...
và 2 bánh nướng.
Chúng tôi không có dịch vụ mang đi tại Cattleman.
Giờ thì có đấy.
Ta sẽ có dịch vụ mang về.
Xin lỗi vì bắt ngài đợi.
Ngài không tin nổi đâu.
Chúng tôi có dịch vụ mang đi từ lúc này.
Fresh Off The Boat Tight Two
Tiếng to quá. Tắt tiếng đi.
Tắt rồi đấy.
Nếu 3 chúng ta lạc trên đảo hoang.
Sẽ ổn thôi.
Chắc chắn sẽ ổn.
Em rất giỏi tìm nguồn nước.
Em biết cách nhóm lửa.
Còn anh sẽ uống nước
và dùng lửa để nướng 2 đứa.
- Gì cơ? - Cái gì?
Đừng đùa thế.
Sau vài ngày chết đói,
2 đứa cũng sẽ cố ăn anh thôi.
Em ăn dâu.
Không có dâu đâu.
Không có dâu?
Eddie, tắt mấy con vịt đi!
Đang bước vào thảm,
là nhà vô địch thế giới,
Louis "The Animal" Steele!
Yay! Bố về!
Ahh!
Xem bố đây!
Rawr!
Sao cái ghế này gồ ghề thế này?
Không phải ghế! Là Evan!
Mấy đứa nghe gì không? Tiếng gió à?
Evan! Bố nghe thấy Evan nói đấy!
Bố đang ngồi lên con đấy!
Evan, sao con lại ở đó?
Xem này.
Kid 'n Play.
Kid 'n Play.
Whoo! Bố giỏi nhất!
Quá tuyệt! Bố quá siêu!
Hector làm bánh sô cô la.
Bố có mang về mấy cái.
Bánh!
Ok, mấy đứa. Đi ngủ đi.
Nghe lời mẹ đi.
Mấy đứa ăn trong phòng cũng được.
Nhớ đánh răng.
Không cần đánh đâu.
Anh là người duy nhất có thể tách chúng ra
khỏi "The Adventures of Baby Ducks Screaming."
Anh dành nhiều thời gian cho công việc
để triển khai dịch vụ mang đi của Cattleman,
mỗi tối gặp chúng có vài phút.
Thì phải làm sao cho xứng.
Anh sẽ không vất vả thế
nếu anh thuê người giúp.
Nhân viên bây giờ là đủ rồi.
Nhân viên của anh như cá vàng ấy...
Mắt mở to, miệng lờ đờ, đớp không khí
chẳng phân biệt nổi mọi thứ.
Gì thế?
Em cũng muốn xem Kid 'n Play à?
Không.
Mm, không kịp rồi.
Lần 890 rồi.
Xem ai chật vật kìa.
Mẹ, con đang thay đồ đấy.
Gặp con sau
Roosevelt.
Làm sao anh đi làm được.
Anh còn chẳng mặc nổi đồ.
Hôm nay là ngày đầu tiên Cattleman có dịch vụ mang đi.
Anh phải tới.
Để nhân viên lo đi.
Họ không lo nổi đâu.
Em tưởng anh nói họ đủ sức mà.
Nếu có anh ở đó giám sát.
Nếu không, họ...
Cá vàng?
Mitch thì đúng thế thật.
Không, anh làm được.
Chỉ cần đi tất vào là ổn.
Sẽ làm trễ việc mất.
Các bất động sản đầu tư luôn bị giám sát.
Em sẽ đến nhà hàng tới khi anh ổn.
Anh không nghĩ thế.
Em và nhân viên không hợp.
Em nói Nancy không xứng với Desert Storm.
Cô ấy không xứng thật mà.
Cô ấy là đầu bếp.
Đầu bếp càng phải thế.
Họ có yếu tố bất ngờ.
Nhìn đây.
Người trong hoàng tộc đây.
Nếu em tới thay anh
thì không được sa thải ai cả.
Sao anh nghĩ em sẽ sa thải ai đó?
Vì đấy mới là cách em làm.
Ở cửa hàng nội thất ở D.C.,
lúc nào em cũng muốn tống người ta đi.
Thử kể tên 1 người đi.
Anh. Susan kế toán. James khách hàng.
Em định đuổi cả khách.
Quản lý cũng như chơi cờ.
Nếu không mất quân nào,
làm sao mà thắng được.
Không đuổi ai.
Được.
Không đuổi...trừ khi đấy là phương án cuối cùng.
Không. Không đuổi ai cả.
Không được nói sa thải ai. Em hiểu rồi.
Không được đuổi ai.
Nếu bắt buộc thì thế nào?
Mấy đứa, bố ở nhà nghỉ,
nên hôm nay mẹ tới nhà hàng
và bố sẽ ở nhà khi mấy đứa về.
Yay!
Bố!
Đây quả là đôi tất may mắn.
Đầu con đi tới trường còn tim thì để ở nhà.
Không, đầu cũng ở nhà.
Như mọi người biết, Louis gặp tai nạn.
Anh ấy nhắn... "911 Louis nằm 1 chỗ rồi".
Bị chim tấn công à? Chúng ở mọi nơi.
Tôi nghĩ chúng tới từ Vermont.
Tôi thấy con chim trên cây,
và tôi kiểu "Nó theo dõi mình à?"
Không phải chim.
Tôi biết ta có khúc mắc trong quá khứ,
nhưng giờ là lúc khởi đầu lại.
Cùng nhau, ta sẽ đưa dịch vụ mang về thành công.
Cô nhìn thấy 1 con bồ câu hoàn chỉnh chưa?
Chúng luôn thiếu 1 cái gì đó.
Cô tính bị đuổi hả, Nancy?
Chúng tôi biết cô không đuổi được ai.
Louis cũng nhắn cho tôi tin đó.
Lửa không giết được bồ câu đâu.
Tôi thấy chúng bay ở tòa nhà bị cháy ở Kuwait.
Như kiểu chúng sinh ra từ lửa vậy.
Mấy đứa.
Chào mừng đã về.
Nếu bắt buộc phải chọn, em ăn Eddie.
- Em cũng thế. - Anh ăn Evan.
Sao là em?
Anh biết em ngắn hơn,
nên ít tình cảm hơn.
Louis?
Bố đâu rồi?
Mẹ đồng ý không sa thải nhân viên,
nhưng họ không cần biết điều đó.
Giờ họ chẳng sợ gì cả!
Sao mà quản được khi không sợ?!
Mẹ muốn bọn con trả lời ạ?
Bố đi cái quán mà Emery bị bội thực
vì uống quá nhiều nước cam.
Bố đi nhà hàng? Khi nào?
Khi bọn con về nhà.
Bố nói "Mấy đứa. Chào mừng về nhà
Uống cà phê không?"
Và rồi bố đi mua cà phê.
Con uống babyccino.
Louis?
Ôi ơn chúa em đã về.
Về nhà nào.
Anh làm gì ở đây?
Sao anh không ở nhà với con?
Vì không có em ở nhà.
Anh không thể ở riêng với bọn trẻ được.
Cho tôi 1 babyccino và tính tiền luôn nhé?
Anh có ý gì
khi không ở riêng với bọn trẻ được?
Chúng yêu anh. Chúng quý anh nhất.
Đó là vì anh chỉ gặp chúng
có vài phút mỗi tối.
Anh cho chúng ít nên chúng mới thấy quý.
Anh phi vào, pha trò cười trong 2 phút
rồi biến mất.
Ok, gây ấn tượng với ếch Budweiser,
giả vờ ngã xuống,
phi ngay 1 cú vào nhóm
chốt lại...với đồ ăn.
Phew!
- Evan: Yay! - Emery: Bố về rồi!
Bud... weis... er.
Cho chúng vui nửa chừng để còn muốn vui hơn.
Bố anh cũng thế.
Anh thần tượng ông,
và anh gặp ông khoảng 10 phút cả cuộc đời.
Em càng ở bên con nhiều hơn
thì chúng càng có cơ hội
nhận ra em chỉ là người bình thường
No comments yet. Be the first to leave one.