The Man from Laramie

The Man from Laramie

Download Vietnamese Subtitle

Release info

The Man From Laramie 1955
A Commentary by tieu_tung
Visit my blog http://cinemasaigon.blogspot.com/

Tags

other
Published on: 2011-12-11
Downloads: 62
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

NGƯỜI TỚI TỪ LARAMIE Dịch phụ đề: QKK

Chúng tôi muốn tỏ lòng biết ơn

vì sự hợp tác của người dân tiểu bang New Mexico,

nơi cuốn phim này được thực hiện.

Tối nay ta sẽ nghỉ ở đây.

Có thể đi thêm vài dặm trước khi mặt trời lặn.

- Ta sẽ nghỉ ở đây. - Anh là ông chủ mà.

KỴ BINH

Mau lên, anh Lockhart, tới giờ ăn.

Được rồi, tôi sẽ tới ngay.

Đứng ngẩn ngơ suy nghĩ cũng không làm cho hắn sống lại được.

Không, nhưng nó nhắc cho tôi nhớ mình tới đây để làm gì.

Hận thù không thích hợp với một người như anh.

Ở nhiều người nó bộc lộ ra ngoài.

- Mau lên, hãy đi uống chút cà-phê. - Được rồi, tôi tới ngay.

TIỆM BUÔN WAGGOMAN

Đây rồi.

Anh cần gì hả?

Tôi có ba xe hàng hóa bên ngoài, từ Laramie tới.

Từ Laramie? Làm sao anh qua được?

- Chúng tôi may mắn. Xuống hàng ở đâu? - Tôi không biết.

Ai biết? Ông chủ đâu?

Trên lầu.

Có ai ở nhà không?

Xin lỗi, thưa cô.

Tôi đang tìm ông chủ tiệm này.

Tôi là chủ đây.

Vậy à.

Tôi có ba xe hàng hóa cho cô ở bên ngoài.

Tôi đã mong số hàng đó sẽ không bao giờ tới.

Tôi tưởng cô đang nóng lòng muốn nhận được số hàng đó.

Nó đã được trả tiền, có vẻ như cô cần nó.

Tôi đã bán hết hàng hóa và đang muốn đóng cửa tiệm.

Xin lỗi vì làm cô thất vọng, thưa cô.

Cô muốn xuống hàng ở đâu?

Anh uống một ly trà nghe?

Sao?

Đã lâu lắm rồi tôi không được uống trà với một quý cô.

Có vẻ hơi dễ thương đó.

- Ngồi ghế đi. - Cám ơn.

- Anh tên gì? - Will Lockhart, thưa cô.

Tên tôi là Barbara Waggoman.

- Anh dùng đường không? - Được, nếu có cơ hội.

Trước đây tôi đã từng ở trong những căn phòng giống như vầy, nhưng không phải ở vùng này.

Cha tôi đã đem những đồ đạc này từ nhà chúng tôi ở Connecticut tới.

Phải nói ổng là một người rất tinh tế.

Cha tôi rất thích một cuộc sống tao nhã, nhưng ổng đã phí cuộc đời trong cái tiệm này...

...cân những thùng bột mì và đo những khúc vải bông.

Hiểu rồi.

Cuộc sống còn nhiều thứ khác hơn là cân bột mì.

Phải, tôi cũng nghĩ vậy.

Tôi đã muốn rời khỏi Coronado ngay từ khi cha tôi mất.

Nhưng xe ngựa đi Santa Fe đã ngừng chạy bởi vì bọn Apache.

- Anh có gặp khó khăn nào khi tới đây không? - Không, chúng tôi từ Laramie tới.

- Có phải nhà của anh ở đó? - Không, thưa cô.

Không thể nói chính xác được chỗ nào là nhà của tôi.

Nhưng ai cũng phải có một chỗ nào để nhớ và để cảm thấy mình thuộc về nơi đó.

Tôi luôn cảm thấy tôi thuộc về nơi mình đang ở.

Một cảm giác như vậy chắc rất thú vị.

Trong thị trấn này có chỗ nào cho thuê phòng không?

- Ngay phía trên quán cà-phê. - Tốt.

Chắc là tôi nên bắt đầu xuống hàng.

Chúng tôi sẽ dỡ xuống hết và chất lên kệ cho cô.

- Cám ơn đã cho uống trà, cô Waggoman. - Không có chi, anh Lockhart.

- Tạm biệt. - Tạm biệt.

- Anh có bán nhiều súng trường này không? - Không, mắc tiền quá.

- Ở đâu anh có cây này? - Người da đỏ đổi lấy hàng.

Không biết người da đỏ lấy đâu ra một cây súng như vầy.

Hắn không có nói. Tôi không hỏi.

Tôi nghĩ anh nên ra ngoài giúp mấy anh bạn xuống hàng.

- Nghe nói anh từ Snake River tới. - Phải.

Nghe nói ở đó làm ăn được lắm.

Chúng tôi vừa làm xong một vụ, đang mong có một vụ khác.

Tôi cũng vậy. Chúng ta có thể lãnh lùa bò.

Qua.

Chút nữa gặp lại.

Chào cô Waggoman.

- Chào anh Lockhart. - Buổi tối dễ chịu hả?

Cô là người duy nhất mà tôi quen trong thị trấn này. Có lẽ cô có thể giúp tôi.

Tôi có thể giúp gì cho anh?

Tôi không muốn quay về với ba toa xe trống không.

Tôi nghĩ cô có thể chỉ cho tôi biết có chỗ nào tôi có thể nhận hàng chở về.

- Có vài cái đầm muối ở gần đây. - Có vậy thôi sao?

- Nhưng nó gần sát bên đất của người Apache. - Muối ở đó có được tự do lấy không?

Lúc trước luôn là vậy.

Vậy thì chúng tôi có thể tự thu hoạch, phải không?

Anh đã rất may mắn khi đi xa tới vậy mà không gặp rắc rối với người da đỏ.

Nếu tôi là anh, tôi sẽ quay về ngay khi đường đi còn an toàn.

Chắc là cô nói đúng.

- Tạm biệt, anh Lockhart. - Tạm biệt, cô Waggoman.

Cô Waggoman...

Hả?

Hàng hóa mà tôi đã giao cho cô, có gì phàn nàn không?

Không, thì nó đã tới rồi.

Tôi chỉ muốn chắc ăn thôi.

- Tạm biệt lần nữa. - Tạm biệt.

Có khách!

Chúng ta nghênh đón hay chạy?

Cứ tiếp tục đào muối đi.

Họ tới từ thị trấn, không phải người Apache.

- Ai cầm đầu băng cướp này? - Những người này làm việc cho tôi.

- Anh tên gì? - Will Lockhart. Còn anh tên gì?

- Anh chỉ cần giới thiệu bao nhiêu đó thôi. - Hay đó, vậy có nghĩa là gì?

Chúng tôi là những kỵ sĩ của nông trại Barb và anh đang ăn trộm muối của nhà Barb.

- Người ta nói là muối này được lấy tự do. - Không đâu. Không phải cho người lạ.

Vậy là tôi đã nghe lầm. Nếu có tính tiền, tôi sẽ trả.

Anh không thể thoát thân theo cách đó.

Những người lạ này chỉ lấy muối thôi. Nếu là bò thì sẽ khác.

Nếu ta không dạy cho hắn một bài học, làm sao biết lần sau hắn sẽ trộm gì?

Ai nói tôi sẽ trộm bò là đồ nói láo.

Không cần cái đó, Charlie.

Và cũng không cần cây súng của anh, anh hai.

Spud, để coi anh thảy dây giỏi cỡ nào.

Làm đi, Spud.

Giựt hắn xuống đất lần nữa nếu hắn muốn.

Đốt mấy toa xe của hắn đi!

Để tôi bắn thử mấy con la bằng súng mới của anh. Không có xe thì không cần la.

- Anh muốn tôi bắn mấy con la dó? - Có ai mời họ tới đất nhà Barb không?

Dừng lại, Dave!

- Coi nào, các bạn, hãy giải quyết hết mấy con la. - Dừng lại, Dave.

Tôi không cần ai giúp để giải quyết chuyện này.

- Cậu đã được dặn là tránh xa rắc rối. - Tôi không có rắc rối, mà là hắn.

Xâm nhập và ăn trộm muối.

Cậu đốt xe và giết la của hắn chỉ vì muối thôi sao?

- Hãy đi khỏi đây. - Đưa cây súng đây.

Bây giờ quay về nông trại!

Anh quên địa vị của mình rồi, Vic.

Anh làm việc cho cha tôi. Có nghĩ là anh cũng làm việc cho tôi.

Tôi không muốn cãi với cậu. Đó chỉ vì lợi ích của cậu thôi.

Bây giờ kêu mấy chàng trai trở về nông trại đi.

Nói "làm ơn" đi.

Làm ơn.

Nếu các người còn xuất hiện ở đây lần nữa, sẽ không cần la để chở các người đi đâu.

Được rồi, đi thôi.

Tôi muốn cám ơn anh.

- Phải súng của anh không? - Phải.

Tôi xin lỗi vì việc này.

Tôi nghĩ anh đã chán ngán nơi này rồi và đang nóng lòng muốn đi khỏi đây.

Tôi nghĩ là nơi này nợ tôi một thứ và tôi sẽ bắt nó phải trả.

Để tôi nói thẳng với anh, anh hai.

Chúng tôi đã có đủ rắc rối ở đây với bọn Apache và thằng Dave.

Đừng gây thêm rắc rối nào nữa.

Đó là số tôi nợ các bạn, cộng thêm ít tiền đi đường về Laramie.

- Cám ơn, anh Lockhart. Tạm biệt. - Tạm biệt.

Có vẻ như kết thúc con đường vận tải của chúng ta rồi, phải không, Charlie?

Còn anh thì sao, anh Lockhart? Anh có quay về Đồn Laramie không?

- Đồn Laramie? - Không phải anh từ đó tới sao?

Tôi từ Laramie tới. Tôi chưa có nói gì về cái đồn binh.

Tôi tưởng anh là người của quân đội.

Không, bây giờ tôi về thị trấn.

Tôi thích làm việc với anh, anh Lockhart. Tôi hơi ghét phải xa anh.

Có lẽ lần này không phải là loại công việc mà ông thích.

Nếu nó có dính gì tới chuyện ai đã bán súng cho người Apache...

...thì tôi muốn được giúp sức.

Tôi có một mối quan tâm cá nhân là tìm ra gã đó. Còn ông thì sao?

Tôi vẫn luôn là một người nhiều chuyện.

Trong khi anh ở trong thị trấn, tôi sẽ lên phía bắc và thọc cái mũi bự của tôi đánh hơi.

Lên phía bắc. Đất của người Apache trên đó.

Đối với tôi, không có gì nguy hiểm. Mẹ tôi là một người Apache.

Tôi có rất nhiều họ hàng trên đó. Tôi có thể tìm được chút thông tin gì.

Ông liều mạng mình để làm gì, Charlie?

Tôi là một người cô đơn, anh Lockhart. Và anh cũng vậy.

Tôi không nghĩ là chúng ta nói với nhau được 10 tiếng trên đường đi xuống đây...

...nhưng tôi có cảm giác là tôi hiểu anh.

Và tôi thích những gì tôi hiểu.

Được rồi, Charlie.

Coi nào. Để tôi đỡ ông lên con la.

Rồi.

- Tạm biệt. - Tạm biệt.

- Anh Lockhart. - Chào.

Tôi tưởng anh đã về Laramie rồi.

Tôi có chút xích mích với một anh chàng nào đó ở nông trại Barb.

- Họ buộc tội tôi xâm nhập. - Xâm nhập?

Dù sao, ai mới là người sở hữu mấy cái đầm muối đó?

Tôi nghĩ đó là một phần của nhà Barb, nhưng trước đây chưa có ai tuyên bố.

Vậy thì đúng là họ đã tuyên bố chiều nay rồi.

Họ đã đốt xe và bắn mấy con la của tôi.

Hình như họ cũng đã biết chính xác phải tìm tôi ở đâu..

Đứng trách tôi vì những chuyện đã xảy ra. Tôi đã cảnh báo anh về mấy cái đầm đó rồi.

Cô đã cảnh báo tôi về người Apache. Cô không có nhắc tới nhà Barb.

Cái gã đã kiếm chuyện với tôi tên là Dave. Cô có biết hắn không?

Hắn là em họ tôi.

Em họ của cô?

Em họ hết xẩy.

Anh đâu có chọn được họ hàng.

Đây là xứ sở khó thân thiện nhất mà tôi từng tới.

Tại sao người ta dễ kích động quá vậy?

Đây là lãnh địa của một người và người đó là Alec Waggoman.

Chắc là tôi phải gặp người này.

Nếu anh ở lại, anh sẽ gặp.

Tôi định sẽ ở lại đây một thời gian.

- Có gì làm anh không vui sao? - Phải, có rất nhiều chuyện.

Tôi giúp được không?

Cô đã giúp rồi.

Chỉ cần đứng đây nhìn cô là tôi thấy thoải mái rồi.

Anh là người độc thân, phải không?

Làm sao cô biết vậy?

Chỉ có một người cô đơn mới thấy vui khi nhìn một người phụ nữ xếp vải bông.

Cái làm cho tôi vui, không phải là vì nhìn cô làm gì, mà chỉ là vì nhìn cô.

Tôi còn không xinh đẹp nữa.

More Vietnamese subtitles for The Man from Laramie

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left