The first 200 lines.
Dựa trên một câu chuyện có thật.
Dịch: arshavindn
Hắn chỉ đang ngồi đó. Mày có thể chạy quanh đường biên!
- Biết rồi. - Đó là...
Được rồi, các cậu.
Không phải lỗi của tao.
Này!
Chúng ta vừa lập kỉ lục. Chả tốt lành gì.
Đa phần điểm số là của đội bạn, và đã hết hiệp một.
Cậu nghĩ vui lắm sao, Mitchell?
Dạ không.
Thế sao cậu lại cười?
Cậu là đội trưởng, được mọi người bầu.
Có tiếng nói quan trọng.
Thời gian để lại ấn tượng là thi đấu trong tuần này.
Trên sân tối nay. Không phải bây giờ. Và chắc chắn không phải ngoài sân,
lên kế hoạch tiệc tùng ở nhà...
vì các cậu biết bố mẹ sẽ đi vắng cuối tuần này.
Nhặt lên.
Brandon, lại đây.
Lại đây, cậu đấy.
Ta nói nhặt nó lên.
Đưa cho nó.
Giờ chúng ta có khoảng 5 phút trước khi ra ngoài đó,
trước mặt tất cả những người đến cổ vũ cho chúng ta đêm nay.
Câu hỏi là, chuyện gì sẽ xảy ra,
khi các cậu ra ngoài đó, và mọi người nghĩ là các cậu sẽ thất bại.
Nhảm...!
Ra ngoài.
Tôi á? Tôi có nói gì đâu.
Ta nói ra ngoài.
Ông đùa với tôi sao?
Đưa ta xem thử.
Bố, làm ơn nói với con là bố đã chọn nhầm lỗi thoát đi.
Chúng ta đang ở Mexico ạ?
Không.
Vào xem thế nào chứ?
Đi nào.
Có đúng chỗ này không?
Ai vậy?
Cửa hàng sơn.
Việc đầu tiên cho ngày mai.
Hi vọng chỉ có một cái.
- Julie. - Sao ạ?
Đi xem phòng của các con đi.
Nhanh lên.
Chỗ này thật ngớ ngẩn.
Sao cũng được. Chị sẽ sớm lên đại học.
Em mới là người phải sống ở đây.
Bố nghĩ ai cũng mệt rồi.
Sao lại không kiếm thứ gì đó để ăn nhỉ?
Nghe tuyệt đấy.
Ở đây phải có quán nào chứ, đúng không?
Xin chào.
- Xin chào. Quý khách khỏe không? - Rất tốt.
Chúng tôi có tacos, tortas, burritos, tostadas và quesadillas.
Có ham-bơ-gơ không?
Không, chỉ có tacos, tortas, tostadas, burritos, và quesadillas.
Tacos. Mình sẽ ăn tacos, cảm ơn cô.
Được rồi. Mọi người muốn ăn thịt gì?
Asada, al pastor, chorizo, cabeza, lengua, jamon?
Tôi sẽ mang thực đơn ra.
Quý khách ngồi ở đâu cũng được.
Đây nhé?
Chị muốn xem The Brady Bunch.
Nó thế nào?
Được rồi, cứ đi theo bố.
- Bố? - Cứ...
Nào, ông bạn. Sợ gì vậy chứ.
Này, đủ rồi.
Bám chắc.
Bố!
Chúng ta sẽ không ở đây.
Việc đầu tiên vào sáng thứ Hai là chúng ta rời khỏi đây.
- Jim. - Không, chúng ta sẽ không ở đây.
Anh sẽ không để em và con ở đây được.
Anh sẽ tìm nơi khác.
Bằng cách nào?
Em không nhớ là chúng ta có nhiều lựa chọn đến thế.
Chúng ta sẽ đến Bakersfield. Được chứ? Anh sẽ thay đổi.
Chúng ta không thể kham nổi Bakersfield.
Được rồi, nhìn chúng ta đi.
Chúng ta sống dựa vào tiền lương giáo viên. Nếu anh...
Giá như chúng ta ở đâu đó lâu dài,
được vào biên chế giáo viên, thì mọi chuyện có lẽ khác.
Em xin lỗi.
Em nói đúng.
Đó là công việc duy nhất mà anh có thể kiếm.
- Ừ. - Đúng chứ?
Và mấy đứa trẻ sẽ bắt đầu đi học vào thứ Hai.
Chúng ta phải cố gắng.
Chúng ta đâu có lựa chọn.
Được chứ?
Anh rất xin lỗi.
Jamie, con yêu, con sẽ vào học.
Nhanh đi con gái.
Làm ơn đừng ép con!
Mẹ biết, mẹ biết nó rất khó khăn.
Làm ơn đừng ép con!
Mẹ biết là rất khó khăn, nhưng con phải vào học, được chứ?
Julie, giúp mẹ nào.
Xin chào.
Tôi đến gặp Principal Camillo. Tôi là Jim.
Jim, giáo viên khoa học đời sống.
Và huấn luyện viên thể dục, bóng đá.
Đúng vậy.
Maria Marsol. Đường xá đến đây thế nào?
Anh sống ở Bakersfield hả?
Bakersfield? Không...
Chúng tôi ở đây, McFarland.
Chà, nhìn anh kìa.
Giúp tôi với, làm ơn?
Rõ ràng là không muốn nơi này bị cháy.
Thiệt hại có thể là hàng chục đô-la đấy.
Cơ hội cuối cùng đấy, con trai.
Tận dụng đi.
Jim White?
- Hiệu trưởng Camillo. - Anh khỏe chứ?
Đã lọc caffein. Vào đi.
Tôi phải đào ra tiền cho trường,
ngăn lũ trẻ ẩu đả và hút thuốc.
Tôi là ai chứ, siêu nhân sao?
Chuyện gì đã xảy ra?
Đứa nào đó gọi em nó là...
Tôi sẽ không nhắc lại đâu,
nhưng nó giải thích lý do tại sao con bé có bầu.
Mời ngồi. Chào mừng đến McFarland.
Anh biết không, tôi đã rất ngạc nhiên khi người như anh lại muốn đến đây.
Nhưng rồi tôi đọc hồ sơ của anh.
Ở Saint Paul, anh bị sa thải vì lăng mạ cầu thủ của mình.
Tôi không chửi tục.
Tôi chỉ cố thúc đẩy một số cầu thủ không hiểu giá trị của sự chăm chỉ.
Và cãi nhau với trưởng ban giám hiệu nhà trường?
Đối lập quan điểm.
Và vụ cuối này. Anh có muốn nói gì về nó không?
Tôi đã mất bình tĩnh. Chuyện đó không đáng xảy ra.
Chuyện đó có thể xảy ra nữa không?
Sẽ không đâu.
Mừng khi nghe câu đó.
Vì anh sắp hết lựa chọn rồi, anh White.
Vào đi, huấn luyện viên (HLV).
HLV White, HLV Jenks.
Đây là trợ lý giàu kinh nghiệm mới của ông.
Thế sao?
Tên "White"?
Vâng.
Berdejo.
Cardenas. Denas?
Đọc là "Cardenas."
Diaz.
Diaz.
Diaz.
Tên đó phổ biến ở chỗ các cậu lắm sao?
Chúng em phải đi.
Đợi đã, vẫn chưa hết giờ.
Chúng em phải đi, thật đấy. Đó là mẹ chúng em.
Nói là ấy đợi đi.
Thầy đi nói đi.
Thầy White.
Đó có phải tên phổ biến ở chỗ thầy không?
- Cậu... - Puentes.
Victor.
Cậu Puentes, lớp thể dục chính quy, các cậu thường làm gì?
- Không làm gì hết. - Không làm gì?
Thôi nào ông bạn. Thầy thực sự nó lộn phèo lên sao?
Thầy muốn tôi đẫm mồ hôi sao?
Khoe mẽ đấy hả?
Được rồi, công việc như sau.
Chúng ta sẽ...
Chạy một vòng rồi chúng ta nghỉ.
Cậu thì sao?
Em không chạy, thưa thầy.
Em ở trong đội bóng.
Đó là số của cầu thủ phòng ngự.
Kích thước của con chó trong trận chiến không quan trọng, HLV.
Quan trọng là tinh thần chiến đấu bên trong con chó.
Nó tùy vào kích thước của con chó to thế nào.
Chó to đấy.
Vào đội hình! Vào đội hình!
Họ chơi không tốt lắm nhỉ?
Hãy cho họ cơ hội, con gái.
Có lẽ bố sẽ thua tiếp và chúng ta sẽ chuyển đến nơi khác.
Thôi đi. Mẹ không muốn nghe thêm gì nữa.
Tiến lên, Johnny!
Vô dụng!
Mày thấy cú đó không?
Được rồi. Quay lại.
Chơi hay lắm!
Húc tốt lắm. Húc tốt lắm.
Húc đẹp lắm! Húc đẹp lắm!
Johnny. Johnny.
Ta đang giơ mấy ngón tay?
Tháng 9.
Gì?
Hôm nay là thứ sáu, được chưa?
Được rồi, đội hỗn hợp!
Không. Không. Không.
Ngồi xuống. Cậu thế là xong rồi.
HLV, chỉ mới có 10 người!
Thêm một người nữa! Thêm một người nữa!
No comments yet. Be the first to leave one.