The first 200 lines.
Không!
Mẹ ơi!
Hãy dừng lại.
Không, làm ơn! Hãy để chúng tôi yên.
- Mẹ! - Xin Đừng...
Đừng làm thế.
Mẹ.
Mẹ ơi!
Này, này, em không sao chứ? Giúp em với! Chúng giết mẹ em rồi.
- Sao? Ai giết? - Mặt nạ đỏ. Người mang mặt nạ đỏ.
Anh cũng bị bắt cóc sao?
Ừ, anh nghĩ thế.
Xin anh hãy cởi trói cho em.
Được rổi, được rồi.
- Chuyện gì đã xãy ra vậy? - Chúng bắn bà ấy.
Những người mang mặt nạ đỏ đến nhà em và bắn bà ấy.
Này, này, Anh xin lỗi, Nghe này... Em tên gì?
Alex.
Được rồi, Alex. Em đã rất dũng cảm đấy.
Anh cần em dũng cảm hơn nữa, được chứ?
Anh sẽ đi và gọi trợ giúp.
Nghe này, em phải chờ cho đến khi nó dừng lại nhé?
Được rồi. Đi đi.
Chân em.
Chân em.
Anh tên gì vậy?
Anh là Ryan.
Ryan.
Sao anh lại bị nhốt trong cái xe đó?
Anh cũng biết.
Điều cuối cùng anh nhớ là mình đang ở Hibiscus.
Đọc một cuốn sách hóa học mà tiếng sĩ Langham đưa anh.
Và anh đã không ở London.
- Sao lại có người muốn bắt cóc em? - Em không biết.
Em chỉ muốn mẹ em thôi.
Nghe này, anh sẽ đi đến đồn cảnh sát nhé?
- Anh đã nói gì về vái bánh? - Hibiscus.
Là gì vậy?
Làm trại cai nghiện. Nó cũng giống như bệnh viện vậy.
Anh đã ở đó vài năm, mẹ em cũng ở đó sao?
Anh bị bệnh à?
Nó là rối loạn căng thẳng sau chấn thương.
Anh bị chóng mặt.
Dễ bị hoảng loạn và gặp ác mộng.
Nhưng chuyện này lại có vẻ rất thật.
Chỉ khác là anh không có nhẫn của mình.
Và anh chưa thấy cái này bao giờ.
Tháng 6.
Đồng hồ anh nói là ngày 7 tháng 6. - Đó là ngày hôm nay.
Em chắc chứ?
Anh nhớ lúc anh đi ngủ là tháng 1.
Này! Cậu đâu rồi?
Xin Chào?
Cậu đang ở đâu?
Không! Nó là anh! Nó là anh!
Anh! Anh đã làm điều đó.
Anh đã làm điều đó. Anh giết mẹ tôi.
Cứu với!
Alex!
10 ngày.
Xin chào.
Gọi Hibiscus của đơn vị chuẩn đoán hoa kỳ.
Xin chào, Hibiscus?
Tại sao lại là "Nhầm số"?
Làm sao nó lại bị đóng cửa lâu rồi.
Năm nay là năm bao nhiêu?
Năm hiện tại đó, năm nay là năm bao nhiêu?
Tôi nghe cậu hét, cậu không sao chứ?
Mọi chuyện ổn cả chứ?
Ừ.
Tôi đã làm đổ cái bàn, chắc là do say quá.
Tôi nghĩ là cậu cũng vậy.
Nó là một loại mạch nha 200 tuổi mà cậu rất thích kể tôi nghe.
Chúng ta nói lại lần nữa, để mọi chuyện rõ ràng nhé?
Mọi thứ đều đúng chổ của nó.
Trong kiểm tra của Leonid cho ta thấy rằng nó hoạt động trên thử nghiệm dài hạn.
như cậu biết.
Nên chúng ta vẫn còn trong lịch trình.
Nhân viên cứu thương từ trung tâm thẩm vấn đó có sai sót nhỏ.
Thế nên bí danh của cậu là Cedric Sauders,
và nó phù hợp với yêu cầu của cậu.
Cậu sẽ bắt đầu trong 5 tuần, lính đánh thuê đều đã sẵn sàng.
Và cuối cùng, các vi mạch điện tử ở chỗ Kiev,
Thế nên phòng thí nghiệm đã được trang bị sẵn sàng cho các nhà khoa học.
Hãy tưởng tượng những cá nhân đó...
bị nhốt trong đầu của mình và đang nghĩ về việc họ hại ai hay cái gì.
Hãy tưởng tượng việc chúng ta lấy được các tần số đó.
Còn cậu bé đó thì sao?
Nó ổn. Tên người lái trốn rồi.
Tôi đã lo liệu xong.
Chúng ta không thể có thêm sự cố nào giống như ở nghĩa trang nữa.
Cậu chắc ổn chứ.
Uống đi.
Cậu muốn xem cập nhật chứ?
Chào mừng, Harkin. Tôi có thể làm gì cho anh đây?
Dự án Hibiscus đang trực tuyến.
Anh đang làm gì với anh ta vậy?
Nó lại xảy ra rồi đúng không?
Tên cậu là Ryan Reeve, đúng không?
Cậu giỏi đấy, nhưng vẫn thua tôi.
Tôi đã bắt đầu từ lúc còn rất nhỏ.
Bố tôi luôn dạy tôi.
" Không thể dùng đầu mình cho đên khi anh biết cách điều khiển cơ thể mình."
Bài dạy rất hay.
Xứng đáng với những vết thẹo.
Cậu có thể sẽ không quay lại.
Nhưng nếu cậu cố,
dừng lại, chờ nó qua đi, đừng nói chuyện với ai cả.
đừng điều hành máy móc nếu cậu đang lái xe thì dừng lại.
Cậu cũng không có thời gian để đạt được gì cả đâu.
Quá trình khỏi động lại là 9 phút 47 giây.
Nhưng sao chúng ta lại không cho lần này ngắn thôi nhỉ?
Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.
Tôi đang làm gì ở đây vậy?
Nếu anh không biết điều đó, thì có lẽ tôi không phải...
là người có vấn đề nhất trong phòng này.
Anh bảo tôi giả chết.
Tại sao?
Tôi đoán là...
vì anh thích thế.
Anh trả Sergio rất nhiều tiên và tôi thì không thắc mắc gì cả.
3 tuần?
Tôi có nhắc đến một thằng nhóc, tên là Alex không?
Cô tên gì?
Tôi đã nói anh rồi.
Nói lại tôi lần nữa.
Dana.
Anh đã hét nó lên đủ rồi đấy.
"Tôi sẽ làm cô phải van xin, Dana."
Đại loại giống vậy.
Xin lỗi, Dana.
Tôi khi nãy khác tôi lúc này.
Một điều điên khùng gì đó đang xảy ra với tôi.
Tôi tỉnh dậy trông những tình huống như thế này và tôi không biết tại sao.
Nhưng người mà làm chuyện đó với cô, không phải là tôi.
Vậy anh là ai?
Anh ta là ai?
Tôi không biết.
Được rồi, anh vẫn còn một tiếng đấy, người đàn ông bí ẩn.
vậy anh sẽ tiếp tục chơi hay người đầu tiên?
Tôi cần phải tìm tiến sĩ Langham.
Tôi không muốn mặc mấy thứ này, cô còn cái gì khác không?
Chỉ có những cái mà khách hàng trước để quên thôi trong cái rương kia.
Khi tôi vào, có người đàn ông nào đi với tôi không?
Hắn có đôi mắt xanh sáng?
Tôi không biết.
9 phút 47 giây.
Được rồi, mặc đồ đi.
- Tại sao? - Chúng ta đi thôi.
Không, không, không. Tôi không được đi. Sergio sở hữu tôi.
Tôi sẽ lo Sergio.
Và cô sẽ làm bất cứ gì tôi bảo cô, hiểu chưa?
Trời, trời. Chúng ta chưa thay đổi gì nhiều, đúng không?
Nhanh lên.
Nhạc gì vậy?
Nhạc yêu thích của Sergio. Ông ta cho phát khắp nhà.
Để nhắc các cô gái và khách nhớ rằng ai làm chủ.
Như tôi nói, tôi sẽ lo liệu Sergio.
Không, tôi nghĩ là ông ta sẽ lo cho anh.
Sao cô lại làm việc này?
Sao tất cả chúng ta lại làm điều đó?
ừ, nhưng cô không thích nó, cũng không phải là sở thích của cô nên sao cô ở đây?
Cuộc sống đã mang tôi đến đây.
Vậy nếu cô không ở đây, thì cô sẽ ở đâu?
Về lại quê nhà của tôi.
Học xong khóa điều dưỡng.
Quê nhà của cô như thế nào?
Thật là vô nghĩa.
Quê nhà của cô như thế nào?
Yên tĩnh.
Dưới một ngọn núi.
Những ngôi nhà dễ thương được sơn màu sáng
lên khung cửa và hàng rào màu trắng.
Tôi nhớ nó.
Vậy như tôi nói, sao cô lại ở đây?
Con trai tôi bị bệnh.
Chữa trị cho nó rất tốn kém, và tôi phải mượn gấp rất nhiều tiền.
Tôi không còn nơi nào để đi.
Nên tôi đến đây.
Khi anh nợ ai đó nhiều như tôi, họ sẽ sở hữu anh.
Vậy cậu nhóc của cô sao rồi?
Nó tên là Eden.
Nó chết rồi.
Tôi xin lỗi.
Không, anh không có lỗi.
Cảm ơn quý khác.
Luật lệ nơi đây là chỉ có một
khách hàng được rời đi bất cứ lúc nào.
Cánh cửa này sẽ bị khóa trong 2 phút.
Hãy xem xét những cô gái của chúng tôi ở trước mắt.
Chọn người mình thích và đặt lịch hẹn.
và mọi giấc mơ của quý khách sẽ thành sự thật.
Ông là Sergio?
Ông ấy không nói tiếng anh nhiều đâu.
Này.
Một người trong các anh nói với Sergio rằng tôi sẽ mang cô gái này đi.
Ông ta nói với anh rằng, " Việc anh chọn một cô gái để chơi"
" không có nghĩa là anh có quyền lấy cô ấy."
"Cô ấy thuộc về tôi."
Đó không phải là tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.