The first 179 lines.
Uh, này, cô có dùng mấy cái ghế này không..?
Lùi lại ngay!
- Chủ Nhật Vui vẻ! - Chủ Nhật Vui vẻ!
Cậu đã ở đâu vậy? Tớ đã phải chiến đấu ngăn hàng ngàn cơn sóng
những ông bố đói thích giả bộ thú vị và mấy hội-gây quỹ đó.
Cứ như là một phiên bản 'Game of Thrones' nhưng lại thêm hipster tại cái chỗ quỉ này đó.
- Xin lỗi nhé, vì Ty đèo tớ đến đây. - Cậu làm chuyện đó với Ty đêm qua à?
Tệ hơn đó... anh ta có qua sáng nay để mời tớ cùng đến Lễ Hội phim Tribeca.
Tôi nay bọn tớ sẽ bay bằng máy bay riêng.
Gretch... Tribeca siêu vui đó.
- Nó, là, viết tắt cho một cái gì đó í nhỉ. - Tam giác dưới lòng cống đó.
Không. Một cái gì thật cơ. Tớ sẽ nghĩ ra sau. Nhưng máy bay riêng đó...!
- Máy bay riêng...! - Mấy thằng nhỏ trên máy bay riêng...
- Nhưng Jimmy... - Gretchen.
Ty là người nổi tiếng. Hơn nữa, còn là một tên khốn, nên anh ta
sẽ không bao giờ cần cậu đến ra mặt mấy bậc thân sinh kinh kinh người Ba Lan hay gọi cậu đến
đến cái trò squash hoặc bảo cậu phải cạo lỗ hậu cho anh ta đâu.
Hãy nói với tớ là cậu không cạo mông cho Paul đâu nhé.
Hôn nhân tăm tối lắm đó, Gretch.
Tớ muốn đi, nhưng cũng không hẳn, cũng tại vì Ty.
Thật sao. Máy bay riêng, sâm-panh miễn phí.
Không, đây mới là điều mà khiến tớ thức trắng đêm này:
Kể cả khi Jimmy là một anh chàng nhìn như một con sóc, mỗi khi tớ nhìn thấy anh ấy,
tớ thề là có thể nhìn thấy rất nhiều năm trong tương lai với anh chàng này đấy.
Và đấy chính xác là lý do mà tớ sẽ lên cái máy bay đó.
Geez... Thế cậu định làm gì?
Tớ sẽ có một ngày Chủ Nhật Vui vẻ khỉ gió tuyệt vời nhất
- và để tính sau. - Để tính sau nào,
- mấy thằng nhỏ trên máy bay, và Chủ Nhật Vui vẻ. - Chủ Nhật Vui vẻ!
Chủ Nhật Vui vẻ, các nàng ơi!
* Chủ Nhật Vui vẻ tốt hơn là Thứ Hai *
* Và chỉ có thể bằng một cách * * Và đó chính là say xỉn *
* Chủ Nhật Vui vẻ... *
Một ly Bloody Mary và một ly whiskey ba lần không đá. Và xin chứng giám trước tình yêu của Chúa, hãy làm ơn làm nhanh đi.
* Và đó chính là cách để say xỉn! *
* I'm gonna leave you anyway * * I'm gonna leave you anyway *
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Tôi không thể tin là anh lại đồng ý đến buổi Chủ Nhật Vui vẻ đó...
Chỉ vì tôi quyết định đến cái buổi "nhậu nhẹt" sáng-trưa này
không có nghĩa là tôi là một phần trong cái nghi lễ thiếu niên của mấy người đâu.
Jimmy, Chủ Nhật Vui vẻ đâu phải là trò trẻ con.
Chủ Nhật Vui vẻ là để tham gia vào những hoạt động vui với bạn bè.
Chủ Nhật Vui vẻ là để vất kiệt mọi niềm vui của dịp cuối tuần... trước khi thứ hai đến.
Đúng, nhưng cả hai người đều không có nghề nghiệp.
Bạn có thể không có việc mà vẫn có thể ghét thứ Hai mà.
- Như là Garfield. - Giống Garfield đó, Jimmy... Garfield.
Hmm, và, cậu đã chọn đúng ngày để đến đó...
vì hôm nay là lượt của tôi đó.
Oh, mọi người chờ đến lượt à.
Đúng, hai tuần trước tôi có làm một dánh sách các hoạt động vui chơi.
Tuần trước là của Lindser. Còn hôm nay là Edgar.
Cậu có thể không tin được, nhưng tôi chưa bao giờ chỉ huy một nhiệm vụ nào tại Iraq cả.
Và để tôi nói với mọi người này, tôi đã thiết kế một danh sách
Chủ Nhật Vui vẻ tuyệt nhất mọi thời đại... Tuyệt nhất đó.
Nó có cái gì vậy? "Ăn bám Jimmy, la hét khi
ngủ, dọa nạt mọi người trên Best Buy" à?
Không... Nó sẽ là một điều ngạc nhiên đó.
- * Chủ Nhật Vui vẻ. Chủ Nhật Vui vẻ. * - * Ooh, tuyệt quá, bạn yêu *
- * Vui vẻ, Chủ Nhật * - * Và... *
- * Vui... * - Rất nhiều điều vui...
- Thật sự... - Đó mới là những người
- thích tổ chức ngày Chủ Nhật Vui vẻ đó. - Tôi đến từ L.A.
Mấy thứ vui vẻ hipster chỉ là mấy chuyện đáng thương của người La-tinh từ 10 năm trước thôi.
Vì để tôi nói với mọi người này, hôm nay sẽ là
một Chủ Nhật Vui vẻ ngầm, độc đáo và vui vẻ nhất từ trước đến nay...
Này, anh bạn, anh, uh, làm rơi cái này đó.
Cảm ơn nhé. - Không cần bận tâm đâu mà.
Này, tôi thấy mọi người rất tuyệt khi
cũng tổ chức ngày Chủ Nhật Vui vẻ đó, biết chứ?
Tôi gần như là người sáng lập đó. Nhận ra mấy cái này không?
Trong Drive đó?
Thôi được rồi, các anh bạn, cứ vui vẻ nhé.
Vì ngày Chủ Nhật Vui vẻ.
- Oh, gặp lại sau nhé. - Ty có mời
Gretchen đi đến Tribeca. Tối nay họ sẽ bay.
- Tribeca?! - Đó là khu tam giác
- dưới lòng cống đó, Jimmy. - Tối nay luôn à?
Nghiêm túc hả? Thì, cũng không sao đâu mà.
Hai người bọn anh thích tự do làm gì mà chả được.
Vậy anh thật sự muốn Ty bay cùng Gretchen trên một cái máy
- bay riêng đến một lễ hội phim sang trọng sao? - Nghe này, cô ấy là một cô gái
lớn... có thể tự quyết định cho bản thân mà.
Không, cậu ấy không làm được đâu! Các quyết định của cậu ấy phải đến 99% là vớ vẩn.
Cậu ấy làm LASIK tại hội chợ trời Pasadena đó.
Vì nhiều lý do rất khó hiểu, nhưng anh lại khiến cậu ấy vui.
Nên, tự hỏi bản thân đi: Anh có muốn móng vuốt của Ty
- cào sâu vào cậu ấy không? - Sẵn sàng chưa, Lindsanity?
Cô biết không, khi nghĩ kỹ lại, tôi nghĩ là mình sẽ tự mình chứng kiến
cái trò trẻ con này. Vì gần như lúc nào cũng liên-tục
- uống rượu phải không? - Gần như-liên tục luôn.
- Vậy... thì được. - Cả biệt đội nào!
- Cả biệt đội nào. - Cả biệt đội nào.
Đi thôi!
Ew... Tại sao mấy cái đĩa này lại phải kinh thế nhỉ?
Này, nhìn kìa. Cái nhóm kỳ lạ lúc sáng đang ở đây.
- Oh, không. - Sao vậy?
Lúc ở nhà hàng, tôi có đánh rơi cái danh sách
- và cái anh chàng đó có nhặt lại để trả. - Aw, cậu ấy thật là tốt.
Không, em không thấy sao? Anh ta đã sao chép cái danh sách.
Nếu không thì, tại sao anh ta lại ở tại đích xác, cửa hàng đĩa khó tìm này chứ?
Anh bắt đầu hơi ảo tưởng đó.
Không... tôi đã để lộ thông tin quan trọng cho nhầm người trước đây rồi. Najaf, 2009.
Chuyện này sẽ không tiến triển tốt đâu.
Này... chọn một đĩa đi, tôi mua cho.
Được thôi, anh chàng hào phóng.
- Cái này. - (CƯỜI)
Genesis... hay đó. Thôi được, nhưng phải nói cho tôi biết xem
cô là một Peter Gabriel hay là một Phil Collins.
- Họ đều hay mà. - Cái gì cơ?
Tôi thích cả hai. Thế thì có gì lớn chuyện à?
Vấn đề là cô không thể cùng lúc thích hai thứ
mà hoàn toàn trái ngược về mọi mặt cả.
Huh. Và tôi vẫn làm vậy mà.
Oh, chào... anh chàng lúc ăn sáng-trưa.
Oh, anh cũng biết chỗ này à?
- Đúng. - Đúng, tôi-tôi thích
- nó, nó rất... chân thật. - Đúng.
- Đó là lý do vì sao mà nó lại nằm trong danh sách của tôi. - Oh, tuyệt quá mà.
Tôi cũng vậy đó.
- Chuột rút. - Oh, tốt.
Chủ Nhật Vui vẻ nhé.
- Nhìn này! Một đĩa nhạc bé con. - Đồ nặc nô đáng ghét!
- Cậu bỏ đi bây giờ à? - Paul có một buổi đồ nướng cùng cơ quan.
Tớ đang phải đối diện với một quyết định quan trọng đó,
và cậu sẽ bỏ tớ để đi chơi với mấy con quái-tại Restylane mà thích đếm-calori sao?
Tớ cũng ghét mấy người chỉ ăn-salad, nhưng tớ cần phải đi.
Ở lại thêm một hoạt động trong danh sách nữa thôi mà. Làm ơn đó?
Chỉ đồng ý nếu như cậu mua cho tớ cái đĩa bé con con đó thôi.
- Ow. Ow. Ow! - Anh đúng là anh chàng
- căng nhất trên trái đất đó. - Anh có thể chạm
vào bất kỳ đâu cũng được. Tôi không xấu hổ đâu.
Này, Edgar, làm sao mà cậu có thể rút gọn còn
cái chỗ mát-xa này thế? Ý tớ là, sau cùng thì, vẫn
dễ dàng hơn khi không phải chọn lựa mà, Gretch?
- Lại bắt đầu rồi đó. - Cậu đang nói chuyện gì
- đó? - Peter Gabriel và
- Phil Collins. - Nhớ hồi Phil
- Collins làm một anh chàng chết đuối không? - Đấy không phải là một câu chuyện
thật đâu. Chuyện đó không xảy ra đâu.
Nó đã được minh chứng hàng tỷ lần rồi mà.
Ông ấy đã gửi cho anh chàng đó vé hàng-đầu.
Nói "cả hai" chỉ là cách trốn-tránh thôi.
Thôi được, chính thế. Tôi sẽ giúp cô tìm cho ra nhẽ.
Oh, Chúa ơi.
Vậy, để tôi hỏi cô nhé... "Solsbury Hill" hay
- "Against All Odds." - Cả hai đều hay.
Thôi được rồi. Aah!
Sai rồi, và đó là lý do tại sao chúng ta sẽ đến màn
hỏi phụ này nhé, được chứ? Số 1: Cô thích ai hơn?
Sean Connery hay Roger Moore?
Daniel Craig. Cập nhật thông tin mới đi, ông cụ.
Daniel Craig? Anh ta nhìn như một đứa bé đang buồn ị vậy.
Oh, Chúa ơi, đúng thật.
Thả nó ra. Ném nó đi!
Thôi được, vậy là trứng hay bánh pancake?
Món nào là Phil Collins, và món nào là Peter Gabriel vậy?
Cô nghiêm túc đó hả?
- Edgar, chúng ta làm gì ở đây vậy? - Quầy bán taco khó tìm
nhất... Cái gì cơ?!
Chà, nơi này đã thành dĩ vãng rồi.
Oh, tuyệt. Mọi người cũng biết chỗ này à?
Nghe này, Jimmy, tôi thích nhạc phim Tarzan,
và tôi cũng thích bài hát cuối tuần về mấy con Ma cà rồng vô dụng được đặt-tên theo
Peter Gabriel. Tôi thích tất cả đó.
Tại sao chuyện đó lại làm anh thấy phiền quá vậy?
Vì đó là một lối sống quá lười biếng.
"Nhét vào đằng trước hay đằng sau cũng được. Tôi không quan tâm đâu."
Thỉnh thoảng thì con người vẫn muốn cả hai mà.
Đúng đó, Jimmy. Thỉnh thoảng thì chúng ta vẫn muốn cả hai mà.
Hơn nữa, giả thiết của anh hổng nhiều mà.
Không phải tất cả đều phải là một mặt này hay một mặt khác. Edgar vừa yêu nước vừa là người luôn hoài nghi đất nước này đó.
- Chuẩn đó. - Lindsay vừa là vợ và một cô hư hỏng.
Hồi phục rồi, nhưng, đúng, hoàn toàn chính xác đó.
Tôi vừa chuyên nghiệp và cũng hoàn toàn không chuyện nghiệp.
- Chà, đúng thật. - Còn, anh, Jimmy...
anh là... Anh chỉ là một thứ thôi.
- Chính xác. - Dừng lại.
Oh, Chúa ơi.
- Chà, hôm nay cô nổi tiếng thật nhỉ. - Tôi biết mà. Xin lỗi.
No comments yet. Be the first to leave one.