The first 200 lines.
Để thành công trong cuộc sống, có ba điều thiết yếu ...
Tài năng.
Làm việc chăm chỉ.
Và may mắn.
, bạn có thể rất nhiều tài năng và làm việc như một con chó,
nhưng trừ khi vận may mỉm cười với bạn đúng lúc ...
nỗ lực của bạn sẽ là vô ích.
KHÔNG ĐỂ LẠI DẤU VẾT
Đây là các tài liệu.
Đây là những kết quả kiểm toán gần như cuối cùng.
Như thế nào?
23.000.000 € lợi nhuận: Tăng 9% trong ba năm hoạt động.
Điều đó sẽ trấn an những người bạn Mỹ của chúng ta.
Tại sao lại "gần như cuối cùng"?
Chúng tôi chưa quyết định về các chi phí xây dựng.
Nếu chúng ta đưa chúng vào năm sau
nó sẽ là 28.000.000, tăng 11%.
Không tệ.
Đáng ghi vào lịch sử! Chúng ta chưa bao giờ vượt quá 10%.
Nếu chúng ta làm điều đó, tôi sẽ về hưu trong vinh quang.
Nhưng chi phí mang sang sẽ là một gánh nặng cho kết quả năm sau.
Nó sẽ là một vấn đề cho ban quản trị mới.
Chúng ta có thể phân chúng ra:
Một nửa trong năm nay, nửa năm tới.
Ban quản trị mới có thể đối phó với khiếm khuyết nhỏ này.
- Tôi đề nghị chúng ta đưa chi phí sang năm sau. - Hoàn hảo.
Gửi báo cáo đến Boston. Đó sẽ là tất cả, thưa quý ông.
Maurice ...
Con thấy bài phát biểu của ba cho lễ nhậm chức của con.
- Con nghĩ là rất hay. - Cảm ơn anh.
Chỉ có một điều làm con lo lắng.
Vậy sao? Điều gì vậy?
Nó gần như không mang tính phát triển.
Khi ba nói về tương lai của công ty ...
ba đề cập đến sự "kế tục".
Trong khi đó, bài phát biểu của con đã chuẩn bị dựa trên sự "đổi mới",
việc cần thiết phải tự khám phá lại bản thân mình.
Anh sẽ không làm thay đổi thế giới được, Etienne.
Tất nhiên là không. Nhưng con nghĩ sự nhất quán là quan trọng.
Con muốn ba thay đổi ý kiến.
Làm ơn.
Theo ý anh thôi.
Cảm ơn ba.
Ông Meunier, tôi có nên đặt phòng tại khách sạn Greenpark?
Được, tuyệt lắm.
- Em đang rời khỏi phòng khám. - Ok, anh sẽ về ngay .
Nhanh lên anh.
Chờ đã.
Em xin lỗi...
Họ nói rằng việc này sẽ có ích.
Bác sĩ của em nói vậy?
Sẽ tốt thôi.
Anh thực sự tin tưởng điều đó?
Em phải tin tưởng.
Beaumont? Etienne Meunier ở đây.
Khi nào chiến dịch mới của Ông Spot được đưa vào kế hoạch?
Hãy gọi cho hãng. Tôi muốn họ tìm thấy cái gì đó mới.
Tôi không biết, một cái gì đó mới mẻ. Tôi phát ốm với các quảng cáo của chúng ta.
Tôi muốn một ý tưởng nguyên thủy.
Tôi biết những gì Maurice nghĩ. Nhưng ông ra đi và tôi ở lại.
Anh xong chưa? Chúa ơi, nhanh lên.
Tôi muốn một chiến dịch quảng cáo nó nằm trong hình ảnh của ...
Tôi muốn nó là tôi.
- Anh có vấn đề à? - Etienne?
Patrick Chambon. Còn nhớ tôi không, ở trường trung học?
Tôi sẽ gọi lại cho anh.
Tôi rất xin lỗi.
- Tôi có lẽ đã trông giống như ... - Lên cơn động kinh.
Một cơn động kinh lớn. Đó là điều tôi nghĩ.
Đừng làm mặt như vậy.
Tôi rất vui khi gặp anh.
Đã bao lâu rồi?
Gần hai mươi năm.
- Ở buổi tiệc mừng tốt nghiệp của Mangin. - Mangin ...
- Bây giờ anh ta ra sao? - Không biết nữa.
Và nói thẳng ra, tôi không quan tâm.
Vâng, anh ta là một anh ngốc.
Anh đã học hành để được như vậy?
Tôi đã đạt được tiến bộ.
Nhìn anh thật lạ.
Vâng, có lẽ tôi đã già.
Không, anh không thay đổi nhiều.
Bây giờ anh làm gì?
Lý lịch tôi không được tốt.
Tôi không thể nhớ tuần qua,
để quá khứ hai mươi năm một mình.
Nhưng bây giờ tôi đã đứng lên. Không còn gi buồn cười nữa.
Tôi quá già cho điều đó.
Tôi đã có dự định.
Tôi bắt đầu lập công ty riêng của tôi.
Năng lượng bền vững.
Anh đang làm gì?
Tôi điều hành một công ty.
Chúng tôi sản xuất đồ gia dụng.
- Một công ty lớn? - 15.000 nhân viên.
Và anh là ông chủ?
Vâng. Cũng gần như vậy.
Trong ba tuần nữa nếu mọi việc suôn sẻ.
Étienne, anh đã thực sự làm được!
Thật tốt khi thấy một anh chàng như anh đang ở trên đỉnh cao.
Chúng ta đã có đủ kẻ chất tiệt đang điều hành công việc.
Anh là một người tốt.
Anh thuần khiết.
Thật tốt khi gặp anh.
Ừ, gặp lại anh một ngày nào đó.
Có thể trong hai mươi năm!
Và không dong dài nữa,
Tôi xin nhường lời cho Giám đốc điều hành mới của các bạn,
Etienne Meunier.
Cảm ơn ba, Maurice.
Bài phát biểu của tôi có thể không hay hơn,
nhưng nó sẽ ngắn hơn.
Trước tiên, tôi muốn nói
tôi tự hào như thế nào ...
tôi cảm thấy vinh dự như thế nào ...
về sự tin tưởng mà các bạn đã dành cho tôi ngày hôm nay.
Các bạn đã đánh giá tôi có khả năng ...
Các bạn đã đánh giá tôi có khả năng,
và tôi hứa với các bạn, Tôi sẽ không làm các bạn thất vọng ...
Anh là ai ?
Em báo cho anh biết, em đã đi lung tung.
Anh sẽ phải trả lại tiền cho mẹ, Em quên mang theo thẻ tín dụng.
Anh không muốn xem sao?
Vậy chúng ta lại là những người bạn tốt nhất?
Tôi không bao giờ quên, anh biết đấy.
Quên cái gì?
Nhà ở quê của cha mẹ Brunet ...
Anh là người duy nhất biết.
Tôi không bao giờ quên.
Anh là một người thẳng thắng, Etienne.
Anh luôn là vậy.
Đó là nhận xét, không thực sự là vậy.
Ý anh là gì?
Nào, nói ra đi.
Mười lăm năm trước, khi tôi khởi đầu công việc là một kỹ sư,
mọi điều mà tôi có thể hy vọng
là trở thành người đứng đầu phòng thí nghiệm.
Rồi một ngày nọ, có người đã gửi cho chúng tôi phát minh của mình.
Một công thức để loại bỏ vết bẩn.
Tôi ngay lập tức nhìn thấy tiềm năng của nó.
Người đó đã không là ai, chỉ là một nhà hóa học vô danh nào đó.
công thức của ông ta đã không được cấp bằng sáng chế.
Vì vậy, tôi đã viết cho ông ta và nói: "Xin lỗi ...
chúng tôi đã làm việc trên các sản phẩm tương tự. "
Và tôi tuyên bố công thức đó là của tôi.
Nó đã trở thành sản phẩm hàng đầu của chúng tôi,
chất loại bỏ vết bẩn được bán trên toàn thế giới.
Một tập đoàn lớn của Mỹ đã mua nó,
và tôi được thăng chức điều hành.
Vậy đấy.
Đó là bí quyết thành công của tôi.
Anh biết tôi nghĩ gì không?
Tôi nghĩ rằng anh thật gàn dở.
Không ai biết điều đó trừ khi anh nói ra. Không ai biết.
Tôi thật ngạc nhiên với tất cả những gì anh đang suy nghĩ.
Nó chẵng là gì cả, Etienne.
Bỏ đi, làm ơn.
Không là gì cả, nhưng nó cắn rứt tôi. Tôi không biết phải làm gì.
Anh chưa bao giờ nói với ai?
Không.
Cả với vợ anh?
- Thỉnh thoảng tôi có gọi cho ông ta. - Ai?
Ông già đó. François Michelet. Tôi có giữ số điện thoại của ông ta.
- Anh nói sao? - Không có gì.
Khi ông ta trả lời, tôi gác máy.
Đừng dằn vặt mình nữa.
Sự nghiệp của anh đang ở một bước ngoặt.
Anh đang sợ hãi, bị áp lực, đó là chuyện bình thường.
Ok. Ông ta sống ở đâu?
- Ai? - Lão già của anh, ông ta sống ở đâu?
Trong vùng ngoại ô phía Nam.
Chúng ta hãy đi.
Chúng ta đi nào.
Hãy kể cho ông ta biết chuyện của anh và xin ông ta tha thứ cho anh.
Đó là điều anh muốn, phải không?
- Nhưng ... - Nhưng cái gì?
Đến lúc để hành động.
Anh sợ điều gì? Những hậu quả?
Anh biết điều gì sẽ xảy ra?
Ông ta sẽ không còn manh mối.
Tất cả chỉ là tưởng tượng của anh.
Anh sẽ đánh thức một người vào lúc nửa đêm không vì cái gì.
Anh trông như một thằng ngốc, đó là tất cả.
Nhưng anh sẽ nhẹ nhàng hơn.
Ông ta không có ở đây.
Ông Michelet?
Chúng tôi muốn nói chuyện với ông.
- Vào giờ này? - Có chuyện quan trọng.
Tại sao các anh nói với tôi điều này?
Tôi muốn ông biết công thức của ông có giá trị như thế nào.
Nó đã hoạt động rất tốt.
Tôi luôn biết.
Tôi biết là tôi đã bị lừa.
Nhưng anh biết điều gì không? Điều này chẳng giúp ích gì.
Nó làm cho tôi phát điên.
Bởi vì bây giờ tôi có thể đặt một cái tên trên nỗi đau của tôi.
Một cái tên và một bộ mặt.
Bộ mặt của một tên đồng tính
kẻ không tiêu hóa được những gì hắn đã làm.
- Tôi muốn ông tha thứ cho tôi. - Tha thứ cho anh?
No comments yet. Be the first to leave one.