The first 200 lines.
Biên dịch: Voky
Miền viễn tây
Nông trại của chúng tôi cách vùng Divide vài dặm về phía bắc,
khuất giữa rặng núi Pioneer.
Thứ giống phương tiện giao thông nhất là khi...
đoàn tàu hỏa Union Pacific Freight xình xịch qua thung lũng.
lúc 5:44 sáng
11:53 trưa,
5:15 chiều.
Vùng Divide đúng theo nghĩa đen nằm ở vùng phân cách lục địa.
Phía Đông, sông đổ ra Đại Tây Dương.
Phía Tây, sông đổ ra Thái Bình Dương.
Một ngày nọ, anh Layton và tôi quyết định...
...ban phép rửa tội cho vùng nước này.
Nhìn đây nè.
Chào Big Sur!
Chào New Orleans!
Nhưng sở thích của Laton lúc rảnh rỗi
là bắn vào bất cứ thứ gì cục cựa.
Quay rộng ra.
Nâng cùi chỏ lên.
Sẵn sàng chưa?
Thả!
Đi!
Dừng lại!
Theo đề nghị của anh em chúng tôi,
cha tôi làm một cái bập bênh.
Chậm lại!
Tốt lắm, mấy chú cao bồi.
Cha tôi thương Layton
hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Cũng đáng bỏ công.
Tôi cũng muốn trở thành nhân vật Daredevil lắm.
Nhưng tôi biết mình không đủ khả năng.
Một năm trước
Orffyreus gắn 5 viên bi vào trong các ống,
tạo sự mất cân bằng. Tuy nhiên, sự chuyển động tuần hoàn này,
gây phát tán năng lượng.
Robert Flux chế tạo một cối xay gió dựa trên lý thuyết
về chuyển động vĩnh cữu.
Tuy nhiên ma sát của động cơ gây hao phí năng lượng rất lớn.
Triết gia người Ý Marco Zimara
nghĩ ra một cỗ máy có thể tái tạo gió.
Nhưng lực cần thiết để ép ống bễ
lớn hơn năng lượng được sản sinh bởi chong chóng.
Nên nó không hoạt động.
Không có thách thức khoa học nào vĩ đại hơn,
cao quý nhất
hoang đường hơn
là tìm ra chìa khóa
của chuyển động vĩnh cữu.
Tuy nhiên một số người cho rằng
công cuộc tìm kiếm này sẽ thất bại thảm hại.
Cỗ máy vĩnh cữu này
thách thức các quy luật của vũ trụ.
Nguyên lý cơ bản của nhiệt động lực học cho rằng
mọi cơ chế máy móc cuối cùng phải dừng lại.
Với nền khoa học kỹ thuật hiện nay
phải chăng việc tìm kiếm động cơ vĩnh cữu chỉ thích hợp
cho những người mơ mộng và nhà thơ hơn là những nhà khoa học thật sự?
Vậy nếu trí tưởng tượng khơi mào
và khoa học giết chết ý tưởng đó thì sao?
Những người mở rộng chân trời khoa học, là ai, ngoài những nhà thơ?
Tôi chắc chắn
khi chúng ta đang nói ở đây, thì đâu đó trong đất nước này,
một tài năng trẻ Leonardo Da Vinci
đang thực hiện thách thức này.
Cám ơn các anh chị.
Ôi, Chúa ơi...
Chào em.
Thưa ngài, em chính là Leonardo đến từ Montana.
Vậy hả? Em định làm gì?
Em chấp nhận thách thức.
Thật hả?
Một buổi chiều tháng tám nọ, chuông điện thoại reng
khi chị Gracie và tôi
ngồi trên hiên nhà, lột bắp bỏ vào mấy cái xô lớn bằng kim loại.
Gì?
mấy cái xô bị gặm nham nhở từ mùa xuân năm ngoái
khi con chó Tapioca của chúng tôi bị trầm cảm
và bắt đầu xơi kim loại.
Gracie, cầm giùm mẹ chút xíu.
Đúng như mình dự đoán.
Manticora herculeana
thuộc loài bọ cánh cứng.
Ai gọi vậy mẹ?
Đồng thời, có vệt trái tim nằm ở đầu hàm dưới
dường như không có đốm trắng trên cánh.
Mẹ?
Điện thoại, ai gọi vậy?
À, điện thoại của T.S.
Nó có điện thoại à?
Ai vậy?
Mẹ không biết.
Bà ta vẫn còn trên máy. Bà ta đang đợi.
Con ra nghe đi.
Nếu chị xong trước khi em quay lại, nhớ đếm số bắp tốt và số bắp xấu.
Sao không đếm hột luôn đi?
Tôi có 3 lựa chọn để đến chỗ nghe điện thoại.
Hành lang, lối nhà bếp,
cách nhanh nhất nhưng cũng chán nhất.
Lối lên lầu, xuống lầu,
nhưng việc thay đổi độ cao làm tôi buồn nôn.
Tôi chọn giải pháp thứ 3 và là cách rủi ro nhất,
đặc biệt khi cha đang làm việc quanh nhà.
Căn phòng bốc lên cái mùi da tẩm rượu whiskey.
và mùi ảnh mốc.
Nếu bạn nhắm mắt lại,
bạn sẽ cảm nhận đám mây bụi trên đồng cỏ
theo sau đoàn kỵ mã cao bồi.
Layton từng nghĩ rằng căn phòng này là phát kiến vĩ đại nhất
sau bánh mì kẹp thịt.
Vui lòng cho tôi gặp ngài T.S Spivet, tôi là Jibsen,
Phó giám đốc viện Smithsonian.
Xin vui lòng giữ máy.
Cha ơi!
Có điện thoại.
Tôi sẽ chuyển máy cho cha tôi, thưa cô Jibson.
Xin chào, ông Spivet.
Vâng, cha tôi đang nghe.
Cháu có thể chuyển máy cho ông ấy không?
Không, ông ấy bị câm, thưa cô Jibson.
Ông ấy có thể nghe nhưng chỉ trả lời bằng ngôn ngữ cử chỉ.
Cháu sẽ phiên dịch cho cô.
Có phải ông Spivet
đã phát minh ra bánh xe từ không?
Đợi một tí. Cha tôi nói...
Vâng, tôi chỉ gởi bản thiết kế.
Bởi vì, tôi không có thời giờ chế tạo nó.
Công cuộc tìm kiếm động cơ vĩnh cữu!
Ý tôi là, đó là chén thánh của các nhà phát minh...
Nói tôi nghe nào ông Spivet, tôi đoán là ông sống ở Montana, phải không?
Nông trại Coppertop.
Kinh độ: 112ー 44' 19".
Vĩ độ: 45ー 44' 27".
Đó là tọa độ phòng ngủ của tôi.
Wow, ông quả là có cặp mắt tinh tường!
Đây là điều kiện không thể thiếu
cho bất kỳ nhà phát minh vĩ đại nào.
Cha tôi hỏi:
thế bà có phải là viện trưởng viện Smithsonian không?
À, thật ra tôi là phó viện, nhưng,
ai cũng nói tôi là người quản lý chính.
Wow
Ừ.
Thưa ông Spivet,
phát minh của ông
đã đạt giải thưởng danh giá Baird.
Giải Spencer Baird à?
Đúng vậy.
Còn 1 tuần nữa là đến lễ trao giải lần thứ 150.
và đây sẽ là cơ hội tốt cho ông
đến phát biểu nhận giải.
Đương nhiên chúng tôi sẽ
cung cấp người phiên dịch.
Nhưng...
Tôi bận lên lớp
Thứ hai này tôi phải lên trường rồi.
Chắc hẳn là ông đang dạy ở đại học Montana?
Chỉ cần một cú điện thoại đến hiệu trưởng Jack Campbell,
là mọi chuyện sẽ được giải quyết.
Chúng ta đang nói về giải Baird mà.
Đồng nói thật
Núi nói dối
Tôi đang suy nghĩ,
Tôi không thể đến nhận giải Bard được.
Tôi bận nhiều việc phải làm.
Dù sao cũng cám ơn bà.
Chúc một ngày tốt lành.
Chị đang làm gì vậy?
Chứ mày nghĩ tao đang làm gì.
Chị làm hỏng hết bộ dữ liệu của em.
Mày ở trỏng 15 tiếng rồi đó.
Ai vậy?
Một ký giả...ở New York.
Muốn em đến để phỏng vấn công trình của em.
Bên trong não Gracie
Cười vào mặt nó, chứ còn gì nữa.
Rõ ràng là nó chém gió.
Còn nếu nó nói thật?
Thằng thộn này sẽ rời khỏi Montana trước chúng ta sao?
Làm chị của người nổi tiếng đâu có tệ?
Cái thằng cu này, mà được mời tới New York...
để phỏng vấn?
Mày là đồ vớ vẩn.
Em nói với bà ấy là em không đi được, vì bận học vào thứ hai.
nhưng bà ấy cứ nài nỉ.
Con đã làm gì nên tội mà Ngài ghét con dữ vậy? Giống như là
"Này Gracie, ta đã tìm cho con một gia đình toàn lũ điên,"
"Và con phải sống ở nơi khỉ ho cò gáy Montana"
"còn thằng thộn em con"
"sẽ được đi New York!"
Em đã nói là không đi mà, em bận đi học.
Tin nóng hổi, mấy thằng điên New York thích mấy thằng thộn.
Quả là trào lưu mới!
Muộn rồi.
Cơ hội nhỏ nhoi mà chị ấy có được
là đắm mình vào vai diễn không ai hiểu
chị ấy đóng vai chính trong một vở diễn lỗi thời lập dị.
Nhưng đêm đó,
No comments yet. Be the first to leave one.