The first 200 lines.
Chú ý nhé, vấn đề là ở đây.
Nếu bạn không thể chăn được gà trong nửa giờ đầu tiên ngồi bàn,
vậy thì bạn chính là gà rồi.
Những gã ở đây sẽ bảo bạn rằng... bạn là đồ bạc gạo.
Cũng giống như bất kỳ nghề nào khác. Không phải bạn bài bạc. Bạn đang vật lộn mưu sinh thôi.
Mục tiêu của bạn là thắng đều, thế thôi.
Vơ tiền khi bạn vào mánh, và cố giữ cứng lấy khi không gặp thời.
Đừng bỏ qua bất cứ thứ gì.
Đó là cách mà tôi đã trải qua một nửa thời gian ở trường luật của mình.
Một tay bạc gạo thứ thiệt.
Tôi đã học được cách mỗi lúc ăn một chút. Nhưng cuối cùng, tôi ngộ ra điều này...
Nếu bạn quá thận trọng, cả cuộc đời, bạn vẫn chỉ là một thằng lam lũ chết tiệt.
Đây là chỗ của Teddy KGB.
- Năm trăm nhỉ. Bạn sẽ không tìm được nó trong danh bạ đâu.
Không. Tối nay thì không.
Không à? Sao vậy?
Cho tôi ba cọc mười.
30 ngàn. Đếm đi.
- Được rồi. - Vậy là, cậu định chơi lớn hả.
- Tốt lắm. Cần bánh không? - Không.
Trông lão không có vẻ lắm,
nhưng KGB quan hệ mật thiết với đầu sỏ của đám giang hồ Nga.
Lão chính là kẻ mà bạn chắc chắn là không muốn giỡn mặt trong cuộc chơi.
Nhưng nếu bạn đang muốn tìm chỗ chơi lớn,
thì đây là chỗ duy nhất trong thành phố.
Tất cả bọn họ đều coi tôi là cò con, nhưng chuyện đó sắp thay đổi rồi.
Joey Knish là một huyền thoại ở New York.
Anh ta là tay bạc bịp, kiếm sống trên những lá bài...
từ khi anh ta mới 19 tuổi.
Cậu định làm gì vậy, giữ cái đống đó hộ ai à?
Ờ, phải, tôi đang giữ hộ anh đấy.
Nên thế.
Vì tôi hy vọng cậu không định đem nướng bay tất tật chỗ ấy.
Anh ta gần như một người bạn của tôi ở chốn này.
- Tới đây nào. Nhưng tối nay, tôi không muốn gặp anh ta.
Nào, cậu không muốn xớ rớ với mấy cha đó đâu.
Vì chúng sẽ nhai sống cậu, chén sạch vốn của cậu đấy.
- Đó là anh nói. - Còn nhiều trò dễ ăn mà.
Ra khỏi đây đi, đi làm ly cà phê, rồi chạy tới mấy chỗ dễ chịu ở Queens.
Tôi biết tôi đang làm gì mà.
Cậu đang cố phải không?
Đang gom vốn để tới Vegas hả.
Tôi ổn, được chứ?
- Tôi có thể ăn được mà. - Có thể.
Có lẽ cuộc này cậu ăn được.
Nhưng cậu cũng biết là cậu có thể ăn trò 10-20 tại Chesterfield và Hi-Low...
tại cái sòng trên đường 79 mà.
Được rồi. Tôi hiểu rồi.
Tôi hiểu rồi. Chiến đi thôi.
Cuộc chơi được nói tới là No-Limit Texas Hold 'Em.
Tiền vào chỗ tối thiểu là $25,000.
Một cuộc chơi thế này không thường được tổ chức bên ngoài các sòng bạc.
Số tiền cược hấp dẫn đám cá béo,
rồi đến lượt chúng hấp dẫn lũ cá mập.
No-Limit Texas Hold 'Em chính là Cadillac trong giới poker.
Mỗi người chơi sẽ được chia 2 lá úp.
Sau đó sẽ có năm lá được chia ngửa.
Đây là những lá bài chung, bất cứ ai cũng như ai cả.
Bản chất của trò này là đấu trí, không phải là những lá bài.
Tám lít.
Không có trò nào khác mà vận may lại đổi nhiều đến thế giữa các bàn chơi.
Một tay chơi xuất sắc có thể khiến một kẻ cứng cựa suy sụp, hoang mang...
và mất hẳn khả năng phán đoán trong từng đường đi nước bước.
Đây là lý do mà giải Poker Quốc tế được định đoạt qua một bàn No-Limit Hold 'Em.
Vài người, kể cả dân chuyên nghiệp, sẽ không dám chơi No-Limit.
Họ không thể kiểm soát nổi sự xung động.
Nhưng cũng có những người khác, như Doyle Brunson,
thì cho rằng, No-Limit là trò thuần chất duy nhất còn tồn tại.
Giống như Papa Wallenda đã nói.. "Đời còn dài. Mọi thứ vẫn đang còn phía trước".
Qua.
Được rồi, tôi tố.
- Tôi tố năm trăm. - Bỏ.
Tố cánh thôi mà. Tôi theo.
Đây chính là nét đẹp của trò này.
- Tới đi. Tôi có hai đôi khủng trên tay,
và tôi muốn để lão ta theo.
Khác với những người bình thường, sẽ sắp một cái bẫy, gần như không đặt gì.
Để cho lão tự vào. Nhưng KGB quá lọc lõi để chơi như thế.
Vì vậy, việc tôi phải làm là tố cao lên,
làm ra vẻ như tôi sắp bỏ.
- Tôi chơi $2,000. Thì lão sẽ theo, rồi tôi ăn.
Theo.
Theo tôi đoán thì Teddy đang chờ thùng.
Burn and turn.
Đó là lá bài tẩy của tôi, 9 cơ.
Tôi có cù lũ.
- Qua cho người đánh giỏi. - Qua đẹp đấy.
Giờ thì tôi hy vọng sẽ ra một lá bích và Teddy có thùng.
Như thế, lão sẽ đánh lớn, và tôi sẽ hạ lão với tứ quý 9 và đôi xì.
Tôi sẽ đặt...
Đặt...
$15,000.
Chờ nhé.
Tôi muốn lão nghĩ rằng tôi đang cân nhắc có theo hay không,
nhưng tôi thì chỉ nghĩ tới Vegas và cái sòng Mirage chết tiệt đó.
Được rồi, theo ông 15, ngoài ra, tôi tố thêm 33 nữa.
Um...
Phải, tôi sẽ xả láng, vì tôi không nghĩ ông có bộ bích.
Cậu đúng rồi. Tôi không có bộ bích.
Tôi đã biết trước cả khi lật bài.
Tứ quý át, Mike.
Tỉnh lại đi.
Nào. Coi nào.
- Muốn một chút không? - Không.
Tôi sạch bách rồi, Knish. Tôi thua tất tần tật rồi.
Bạn ơi, tôi thua cháy túi rồi. Tôi thua hết tiền học phí luôn rồi.
Ai ai cũng thế cả mà. Luôn luôn, ai cũng cháy túi.
Cậu sẽ trở lại cuộc chơi trước cả khi cậu ý thức được điều đó thôi.
Tôi xong rồi. Tôi bỏ thôi.
Đầu tiên, tất cả đều nói thế hết.
Này, anh bạn, để tôi đầu tư cho cậu. Cứ theo chuẩn thôi, cậu rõ rồi đấy.
50% tiền cậu thắng. Nếu cậu thua, tôi chịu.
Tôi sẽ chỉ quẳng hết đi thôi.
- Anh vẫn còn cái xe tải đấy chứ? - Chắc chắn rồi.
Đi nào.
Chín tháng sau
Các bạn hẳn không biết gì nhiều về những gã cố đấm ăn xôi xôi lại hẩm,
nhưng tôi sẽ cho bạn biết chuyện gì xảy đến với họ.
Họ kết thúc bằng việc còng lưng với những công việc chán òm,
cố để nhận ra được mình đã xuống cấp đến dường nào.
Tôi đã có một ảo tưởng thế này trong đầu.
Tôi, đang ngồi tại một bàn lớn, Doyle ở bên trái,
Amarillo Slim ở bên phải, đang đấu giải Poker Thế giới.
Và tôi đã để cho cái ảo tưởng đó che mờ mắt khi chơi với KGB.
Bây giờ, thứ gần nhất đưa tôi tới Vegas là tây New York,
lái xe giao hàng trên cái tuyến khốn khổ mà Knish đã giao cho tôi...
tới cho những tên bạc bịp đã quên tiệt cả luật chơi cơ bản...
Luôn dành sẵn cho mình những ngả lui nhé.
- Chào, Moogie. - Cho tôi hỏi cậu một câu nhé.
Nghĩ một cách bình thường, làm thế quái nào mà Steinbrenner cứ thế mà chuyển Yankees đi được chứ?
Hắn có quyền mẹ gì mà chuyển đội đi chứ?
Tôi không biết. Sao tôi lại phải biết chuyện đó nhỉ?
- Cậu vẫn chưa biết chuyện đó hả? - Không, chúng tôi sẽ học Steinbrenner trong năm thứ ba ở trường luật.
Ồ.
- Bảo trọng nhé, anh bạn. - Ừ.
Trường Luật Thành phố
Cuộc chơi của các thẩm phán.
Tôi đã được nghe về nó trên phố, trước cả khi tôi vào học trường luật.
Một nhóm luân phiên gồm 10 hoặc 12 thẩm phán, công tố viên và giáo sư.
Bọn họ đều có bộn tiền, và trong những ngày tháng chơi bời của tôi...
thật là tốt biết bao nếu có được bất kỳ ai trong số họ để mắt tới.
Vấn đề duy nhất là, không ai có thể tham gia cuộc chơi đó nữa.
Một gã bịp, Crispy Linetta, đã giả bộ ngù ngờ,
nhưng họ đã phát hiện ra gã là dân chuyên nghiệp, gã vướng vào cả đống rắc rối pháp lý.
Ngay cả cái câu lạc bộ hợp pháp của hắn, Vorshay's, cũng phải dẹp tiệm.
Chỗ đó đã được khai trương từ năm 1907.
Ô, Michael.
- Cậu có gì cho tôi hả? - Vâng.
Đặt chúng lên bàn đi, được rồi.
Nhóc, làm muộn mà hắn trả cậu bèo bọt thế này sao?
Ồ, ờ, kiến thức thu được chính là phần thưởng cho tôi rồi, thưa ngài.
Để tôi cho cậu biết, chẳng bõ đâu.
Sao cậu không làm giúp việc, làm gì đó hữu ích đi.
Thằng nhóc cũng khá đấy chứ hả, Gene?
Vụ tuyển mộ ở Belmont xong rồi. Tới ông đấy.
- Được rồi. Tôi theo. - Michael làm luật sư chính...
trong Tòa Tập sự mà ông chủ tọa tuần tới được đấy, Gene.
Ngoài ra, cậu ta cũng sẽ rèn giũa được kiến thức nếu cậu ta...
thành nhân viên của một trong các ông vào hè này, đúng không?
Abe, tôi nghĩ ông thích thằng nhóc này mà. Sao không giúp gã thành đầy tớ nhân dân nhỉ?
Này, nghe này... khuyên chân tình đây. Hãy luôn bám trong lĩnh vực tư nhé.
Trò của cái đám phòng vệ Nassau ấy à? Chúng cũng xài đồ của bọn tôi với đám tàu buôn thôi.
Điều kỳ lạ là, trong tập hợp những bộ óc vĩ đại về luật này,
lại chẳng có lấy một tay chơi bài ra hồn.
- Tôi theo. - Tố.
Ừm, ngài giáo sư tố thêm.
Mike? Michael, tôi chỉ nên theo thôi.
Không, được mà.
Được rồi, tôi theo.
Tôi không biết liệu tôi có đem ném bỏ nghề luật của mình...
trước cả khi nó bắt đầu hay không, chỉ là tôi không thể ngăn mình lại được.
- Tốt. - Tôi theo.
Chia đi.
Ba nhà cho qua.
Qua cho Martin và Lewis bên cánh đó.
- Qua nhà tố. - Qua tuốt.
- Giới hạn là thế nào ạ? - $20. Đánh lớn là $20.
Được rồi. Tốt lắm. $20 đây.
Cậu vừa mới coi lưng chừng, thế quái nào mà cậu dám chen vào đặt với chúng tôi chứ?
Ông chắc là vẫn sáng suốt đấy chứ, Abe? Thằng nhóc đang đặt bằng tiền của ông đấy.
Cực sáng suốt. Chúng tôi biết mình đang cầm gì, và cũng biết các ông đang cầm gì.
Quên cha nó chuyện cậu biết chúng tôi đang cầm gì đi.
Việc làm dịp hè trong văn phòng ngài cho tôi biết ngài đang cầm bài gì.
Tôi không đem đánh cá những công việc như thế đâu.
Thỏa thuận nhé, tôi sẽ cho cậu lên đầu danh sách nếu cậu đúng.
Được rồi. Ờ, ngài đang chờ con ba thứ ba,
nhưng ngài đã quên là giáo sư Green đã bỏ nó ở lượt thứ tư,
còn bây giờ, ngài lại ra vẻ là ngài đã có nó.
Ngài biện lý quận có hai đôi, nhưng ông ấy biết không ăn thua.
Thẩm phán Kaplan đã cố để nặn được thùng phá sảnh, nhưng không thành,
còn ngài Eisen thì đang hy vọng hão huyền là ông ấy sẽ lên được bộ đầm.
Vậy nên, như tôi đã nói đấy, thầy chủ nhiệm đã đặt $20.
- Ôi, chết tiệt. - Chết tiệt.
- Ông có gì vậy, Abe? - Chả có gì, có mỗi sảnh thôi.
- Ôi, coi nào. - Thế là đủ ăn rồi. Hạ xuống đi.
Được rồi, nhóc, cho cậu nếm mùi. Kéo ghế tới ngồi cạnh tôi đi.
Ồ, tôi cũng thích lắm. Nhưng tôi không thể, tôi không thể. Tôi không chơi bài đâu.
- Ra ngoài đi! - Hẹn gặp lại thầy ngày mai.
- Phiên ai ấy nhỉ? - Phiên tôi.
- Tôi khoái thằng nhóc đấy, Abe. - Thằng nhóc khá đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.