The first 200 lines.
Ta đều nhớ những câu chuyện được kể hằng đêm thời thơ ấu.
Chiếc giày vừa chân của Lọ Lem, chú ếch biến thành hoàng tử,
Người Đẹp Ngủ Trong Rừng được đánh thức bởi nụ hôn.
Ngày xửa ngày xưa.
Và họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau.
Truyện cổ tích là những điều mộng mơ.
Vấn đề nằm ở chỗ truyện cổ tích thì không thành hiện thực.
Trái lại, những câu chuyện bắt đầu bằng đêm tối mờ mịt và bão tố
và kết thúc không lời diễn tả...
Chính ác mộng mới là thứ luôn trở thành hiện thực.
Sao thế?
Xe buýt phía trước anh ấy đâm vào cột điện thoại.
- Anh ấy đã cố tránh, nhưng... - Nặng cỡ nào?
- Meredith! - Meredith, mạnh mẽ lên.
Derek!
Không!
Không!
Derek!
Không!
Không! Derek!
Không!
Cái người đã nghĩ ra cái câu "Hạnh phúc mãi mãi về sau" đó
nên bị tẩn cho một trận.
Lùi lại, hết cả không khí rồi.
- Tôi muốn nhìn rõ. - Đã lên đâu. Có gì mà nhìn.
- Phải đăng từ lúc bốn giờ rồi chứ. - Đã 4:15 rồi.
Nhấn phím làm mới đi chứ. Phải tải lại trang.
Cứ mười giây lại nhấn một lần đây này. Đợi đi.
- Lên chưa? - Vẫn chưa.
- Chào em. - Chào.
- Lên chưa? - Chưa. Đợi đi.
Chắc sẽ lên một bậc. Vượt Hopkins và lên hạng nhất.
Không qua được Hopkins đâu. Vẫn nhì cho coi.
Có khi Mayo vượt mặt và ta đứng ba.
- Thứ ba á? Bi quan thế. - Thực tế chút đi.
Thứ hạng của các bệnh viện thực hành dựa vào nhiều thứ lắm.
Hạng ba trong tốp năm. Tôi có thể chấp nhận.
- Nhấn phím làm mới đi chứ. - Lùi ra! Tôi đang nhấn đây.
- Chào! Lên chưa? - Vẫn chưa!
- Đây, nhấn phím làm mới này... - Tôi đang nhấn...
Được rồi, tất cả lùi lại ngay! Đừng có lượn lờ và suy đoán nữa.
Lúc nào có thì có thôi. Ta đâu quản được khi nào họ đăng chứ.
Khi nào có thì tôi nói. Cho đến lúc đó, hãy lùi ra. Và im mồm.
- Để yên cho tôi... - Lên rồi!
Hạng nhất, Hopkins. Hạng hai, Mayo...
Đã bảo rồi mà.
- Hạng ba, Phòng khám Cleveland. - Sao cơ?
- Hạng tư, Đa khoa Mass. - Gì chứ?
Ta xuống hạng năm á?
Không. Còn chẳng phải năm.
- Mười hai đấy, O'Malley. - Buồn thật.
Đây không phải bệnh viện hạng 12.
- Vâng. Là nơi... - Tôi không điều hành
khoa ngoại đứng thứ 12 cả nước.
- Sếp. - Nói đi, O'Malley!
Trung tâm chấn thương của ta từ cấp một xuống còn cấp hai.
Thế tức là sao chứ?
Sếp không cần giải thích, chi tiết ấy mà...
Mười hai cơ đấy.
Tôi đâu thể hỏi sếp khi nào thì sắp xếp kỳ thi thực tập cho tôi
khi mà bệnh viện đang gặp chuyện chứ.
Theo tôi biết, khoảng một, hai tiếng nữa, ông ấy sẽ bất ngờ cho tôi thi.
Và anh sẽ sẵn sàng.
Nguyên nhân hạ huyết áp?
Giảm thể tích máu, nhồi máu cơ tim, rối loạn nhịp tim...
- Giảm ôxy huyết. Đúng không? - Rất tốt.
Thật à? Gì thế?
Tuyết đẹp quá kìa. Như cổ tích ấy.
Lexie, đang là mùa thu mà.
Không giống cổ tích đâu, đó là hiện tượng nóng lên toàn cầu.
Là tận thế đấy.
Giống như bị tuột xuống hạng 12 vậy.
Giống như tôi trượt kỳ thi thực tập lần hai vậy.
Nhân tiện thì, tôi thích anh lắm.
Xin lỗi vì tới trễ. Tôi đang giúp...
Không phải về y học thì đừng nói.
Tôi cứ mơ giấc mơ đó suốt. Giấc mơ Derek chết ấy.
Biết ai làm bác sĩ nội trú ở bệnh viện xếp thứ 12 không?
Lũ ăn hại. Nhưng tôi không như thế. Đi lấy bệnh án đi.
Trong giấc mơ ấy, tôi cứ lo sợ về căn nhà đầy nến,
và tôi có một bước tiến lớn, tôi sợ có một kết thúc có hậu.
Tôi là tiến sĩ sinh hóa. Tôi có bằng tiến sĩ kép.
Có bằng tiến sĩ kép thì không nên làm bác sĩ nội trú ở bệnh viện hạng hai.
Wyatt bảo tôi nên nương theo chiều gió. Hòa vào nỗi sợ.
Nên tôi sẽ bảo Derek dọn vào ở cùng.
Tôi có thể chuyển đi. Khoa Tim mạch của Bệnh viện Cleveland rất lớn.
- Vẫn trong tốp 20 mà. Cũng không tệ. - Không tệ vẫn chưa đủ.
- Phải tuyệt vời cơ. Tuyệt vời, Meredith. - Tuyệt vời...
đó là lý do tôi sẽ bảo Derek dọn tới ở chung.
Đó là bước tiến lớn mà.
Tôi không muốn làm hỏng nữa, tôi từng làm hỏng.
Tan rồi lại hợp, hợp rồi lại tan, lại còn ngủ với George.
- Chỉ là... - Chị đã ngủ với George á?
Không phải về y học thì đừng nói.
Nên tôi sẽ làm vậy. Sẽ bảo anh ấy dọn vào.
Làm vậy là đúng chứ?
Bailey nhắn.
Liên quan đến y học,
chị Meredith và George đã giao hợp ư?
Khi nào thế? Bao nhiêu lần?
- Thật mất mặt. - Ừ.
Mười hai ư?
Cậu là bác sĩ thần kinh hàng đầu cả nước. Hàng đầu thế giới.
Không muốn nói gì khen ngợi tôi à?
Cậu là bác sĩ thẩm mỹ giỏi nhất ở Seattle Grace.
- Hay. Nói hay lắm. - Đừng bắt tôi phải khen cậu.
- Chào Rose. - Chào bác sĩ Sloan.
Ban đầu cô ấy vẫn tiếp nhận mà,
hy vọng có thể lịch sự với nhau. Làm chung phòng mổ đấy.
Lịch sự con khỉ gì. Hết hy vọng rồi.
Giờ cô ta đang đè nén cơn giận.
- Đè nén cơn giận? - Lúc đầu ra vẻ rộng lượng.
Cố tỏ ra mạnh mẽ. Sau đó thì có thời gian để nghĩ lại.
Ghét cay ghét đắng cậu. Cậu phải chia tay cô ta thôi.
Thì đấy, làm rồi mà.
Đó là kiểu chia tay cá nhân. Phải chia tay một cách chuyên nghiệp. Chúc may mắn nhé.
Đè nén cơn giận.
Tôi muốn có danh sách.
Từ ông, về những cách để tôi cải thiện.
Không phải giờ.
Richard, ông bảo tôi là một giáo viên tồi.
Giờ ta đứng hạng 12, và tôi không thích thế,
- nên tôi cần danh sách. - Lúc khác đi.
Nhưng nếu có cách để tôi cải thiện,
cách để tôi có thể giúp ta giành lại thứ hạng...
Tuyết rơi rồi. Cô biết ban đêm sẽ xảy ra chuyện gì,
khi tuyết rơi ở nhiệt độ khoảng 0 độ C không?
- Không. - Tuyết bắt đầu tan.
Sau đó đông cứng lại tạo thành lớp băng phủ mặt đường.
Loại băng chết người nhất, vì tài xế không thấy được.
Thường thì điều đó nghĩa là phòng cấp cứu sẽ đầy người.
Nhưng Mercy West là trung tâm chấn thương cấp một, không phải ta.
Tức là phòng cấp cứu của họ có ca chấn thương, còn ta nhận đồ thừa.
Nó làm tôi điên tiết.
Nên khi tôi nói giờ không phải lúc, thì ý là như vậy đấy.
Đừng run rẩy nữa. Xấu mặt tôi quá.
Không ngờ ta lại ra ngoài này.
- Không sao. Đâu cần thế. - Choàng vào. Tái mét rồi.
- Bác sĩ Bailey, ngoài này lạnh quá. - Sẽ có người tới thôi.
- Chả ai tới đâu. - Biết đâu là người già vỡ xương hông.
Đừng nói nữa. Chúng ta là Bệnh viện Seattle Grace.
Dù thứ hạng cao hay thấp, ta vẫn sẽ đứng ở bên ngoài.
Tư thế sẵn sàng. Cảnh giác.
Chăm sóc tốt nhất có thể cho mọi bệnh nhân tới viện.
Có thể ta không còn đứng hạng nhất, nhưng tôi vẫn là nhất.
Mấy người là bác sĩ nội trú của tôi, nên cũng là nhất.
Là vấn đề về lòng kiêu hãnh.
Đang làm gì vậy?
- Đang đợi. - Đợi gì?
- Phép màu. - Sẽ có người tới.
Các ca chấn thương được đưa đến Mercy West trước.
Sẽ có người tới.
Nên ta đứng đây và mong ai đó bị thương thật nặng sao?
Cầu mong rằng ai đó bị thương, đang hấp hối,
và xe cấp cứu sẽ đưa tới đây
- bởi ta gần hơn Mercy West. - Đúng thế.
Chị với Chúa thấy chuyện đó coi được hả?
Chết tiệt. Quên xừ mất Chúa.
Rồi, vào trong thôi...
Cẩn thận!
- Bác ổn chứ? - Tôi lái limousine trên băng đấy!
Tự mình lái! Mười dãy nhà!
Bác có sao không?
Váy của tôi. Máu dính khắp váy rồi. Chuyện gì thế?
Tôi đã đưa tất cả đến bệnh viện lành lặn.
Đừng cử động. Ngồi đợi tụi cháu lấy xe lăn đã.
Ở đây cần xe lăn!
Chúng tôi không phải bệnh nhân... Tên gì nhỉ...
- Benny... Billy. - Billy?
Tài xế limo. Bay tông qua kính chắn gió.
Giúp ông ấy với.
Yang, vòng qua, giúp tôi.
Lấy ván, băng ca và nẹp cổ.
Cái...
Cái... Ép đi.
- Ta có gì? - Billy Matthews, 45 tuổi.
Chảy máu động mạch, chưa rõ nguyên nhân...
Để tôi. Đưa tới phòng Chấn thương Một...
- Tôi đang ép chỗ chảy máu... - Để tôi lo.
Tôi cần... Sếp à...
Cái...
Sao thế này?
Vincent sẽ lo lắm nếu tôi trễ.
Bác bị tai nạn xe. Giờ đang trong bệnh viện.
Nhưng tụi cháu sẽ chăm sóc chu đáo.
Bà ấy không sao chứ?
Có lẽ là chấn thương sọ não. Tôi sẽ cho chụp CT để đảm bảo không bị gì.
Máu quá chừng. Đáng lẽ nên đợi xe cấp cứu.
Chờ rồi mà. Chờ mà họ có tới đâu.
Billy thì nằm lơ lửng xuyên kính chắn gió.
Mọi người lôi tài xế ra khỏi kính chắn gió à? Tự làm sao?
- Anh hùng quá. - Michael không trả lời à?
Ừ. Gọi lại Phil đi.
Đáng nhẽ không nên tham dự dạ tiệc ngu xuẩn khi bão bùng thế này.
- Tiệc gì vậy? - Tiệc Hỏa và Băng.
Tin được không? Trong cơn bão tuyết đấy?
Lại vào hộp thư thoại. Chắc tắt máy rồi.
- Không gọi được Vincent à? - Mấy bác trai ở xe khác ạ?
Chúng tôi không đi cùng họ.
Chúng tôi là ba người phụ nữ có chồng hạnh phúc
No comments yet. Be the first to leave one.