The first 200 lines.
BÀ DOUBTLFIRE.
Xin chào, món nhắm của ta!
Suy tính nào...
9-1-1!
Cảnh sát đâu? Chính quyền đâu? Hội bảo vệ động vật đâu?
Tên sát nhân! tên phản bội! tên bắt cóc!
Không, tên bắt cóc chim!
Một tách tỏi, một bước ngoặt đời Vẹt.
Xơi tái trái tim mi, Julia Child.
Xin lỗi, không phải tù nhân thì được gọi 1 cú điện thoại sao?
Trong trường hợp của mi, ta nghĩ rằng không.
Các món trưa lót dạ đều có vài quyền tự do dân sự.
Nhưng ta không hẳn là không có trái tim.
Một điếu lả lướt thì sao?
Ôi, tôi sẽ không làm vậy. Tôi không thể!
Ôi, thật là một cách chết tồi tệ cho một con chim! Tôi không muốn bị ung thư mỏ đâu.
Không! Phổi của tôi bắt đầu đen thui rồi!
Chúng ta dừng ở đây! Cắt, cắt, cắt! Tua lại.
- Cứu tôi!... - Cậu đang làm gì vậy? Daniel...
Dòng đó không có trong kịch bản. Tại sao cậu thêm vào?
- Tôi muốn dẫn giải vào tình huống. - Tình huống nào?
Nhét một điếu thuốc vào miệng Pudgie... về mặt đạo đức là vô trách nhiệm!
Đây là phim hoạt hình! Chứ không phải là sô đặc biệt chết tiệt của Oprah Winfrey đâu!
Lou, hàng triệu trẻ em xem phim hoạt hình này. Nó như bảo với chúng "Hãy đốt thuốc nào!".
Cậu không thể lồng tiếng cho Pudgie khi mà miệng nó không nhóp nhép!
Đó là thuyết minh. Lời độc thoại nội tâm. Có lẽ thậm chí đó tiếng nói của Chúa.
Pudgie, đừng hút thuốc.
- Tài tử!. - Gì chớ? Hãy hỏi các kỹ thuật viên xem!.
Các cậu nghĩ rằng thật đạo đức khi khuyến khích việc hút thuốc cho giới trẻ Mỹ à?
- Họ thiên vị. Đó là phán quyết sai lầm. - Đoạn này tốn hàng ngàn đô-la thu âm đấy.
Nếu cậu muốn nhận tiền lương thì theo sát vào kịch bản đi.
Nếu cậu muốn chơi trò anh hùng dân tộc, thì chơi vào thời gian của người khác.
Tôi đã làm những gì tôi phải làm.
- Thật tức cười nhỉ!. - Cậu tính tếch đi đâu vậy hả?
Nếu cậu đi cậu sẽ hết đường quay lại đấy!
Tôi không lấy bất kỳ thứ rác rưởi nào của cậu nữa đâu, anh bạn!
Phải, những lời như Lợn như Heo... Heo... Heo... Heo
Tức lắm hả, Lou!
Dịch bởi Jask.
- Bài kiểm tra môn Sử sao rồi? - Đừng hỏi!.
- Ở trường em có vui không? - Em đã vẽ một bức tranh cầu vồng.
- Bố à?. - Bố!
Bố!
- Con tưởng Bố không thể tới kịp đón tụi con chứ. - À, Bố tới sớm lắm.
- Ý Bố là Bố lại bị đuổi việc? - Không, Bố bỏ việc. Vì lý do lương tâm.
Tài tử!.
Dude, chúc mừng sinh nhật lần thứ 12 của con. Có một bất ngờ cho con đấy.
- Một vũ nữ thoát y? - Ồ, làm ơn đi con!
- Hai vũ nữ thoát y? - Hô-haa, cậu nhóc này!
- Một bữa tiệc? - Phải rồi!
Không! Không có bữa tiệc nào cả!.
Mẹ nói rằng em không có buổi tiệc nào cả! Vì kết quả học tập của em đó.
Mẹ con không muốn ở nhà thêm bốn tiếng, phải không?
Con sửa soạn đi... cho vương quốc hoang dã.
Đi đến đích nhé. Đi nào. Và cô gái đã chiến thắng cuộc đua.
Xuống nào, đi nào!
Con muốn cho nó ăn không?
Xem anh chàng này sẽ làm gì nè.
Xin lỗi.
Đi ra.
- Xin chào, văn phòng Henderson và Hillard nghe đây. - Vui lòng cho gặp Miranda Hillard.
Tôi biết những gì anh sẽ làm với những bức tranh tường, nhưng có lẽ chúng không quá lớn đâu.
Và chúng ta hãy làm cửa sổ bằng thép, chứ không phải gỗ.
Bỏ các tấm thảm phương Đông đi. Chúng ta hãy thử một tấm thảm Aubusson.
- Màu hồng tốt hơn là màu đỏ. - Ý tưởng hay đấy.
Khách sạn quảng trường liên bang. Cái này đỡ hơn
Nghệ thuật và Thủ công mỹ nghệ. Đèn Dirk Van Erp, ghế Stickley. Đừng bị quyến rũ bởi sự sặc sỡ.
Xin lỗi, Miranda! Tôi có thể nói chuyện với cô một chút không?
- Vâng. Xin lỗi. - Được thôi.
Chỉ một phút thôi.
Tôi vừa nhận cuộc điện thoại của Dunmeyer Stuart.
- Stuart Dunmeyer? - Anh ta nói quen biết cô.
Stuart Dunmeyer ư?
Anh ta chi hàng triệu cho việc khôi phục lại biệt thự cũ Wellman trên đồi Nob.
- Anh ta muốn làm cho nó thành khác sạn B&B 500 đô một đêm. - Phải, tôi có đọc về nó.
- Anh ta đã làm rất tốt. - Là anh ta.
Và anh ta đặc biệt yêu cầu cô, Miranda à.
Anh ta nói thế sao?
- Tôi đã bảo anh ta là cô sẽ gọi ngay cho ảnh vào sáng mai. - Vâng, tôi sẽ gọi.
Cô Hillard! Nhân viên tổng đài báo có Chaney Gloria đang chờ máy.
- Bà ấy nói đây là trường hợp khẩn cấp. - Xin lỗi.
Gloria đó à?
- Ôi Trời ơi! - Đây là nhà bà à, thưa bà?
Vâng, tôi rất tiếc phải nói như vậy.
Bà có biết là bất hợp pháp khi thả động vật vào khu dân cư không ?
- Nếu như ngài đã cưới một con? - Chúng tôi cũng lưu ý đến hành vi vi phạm tiếng ồn.
Tôi sẽ tự giải quyết. Tôi hết sức xin lỗi về việc này.
Mày xực hoa Hải Đường của tao hả! Trời ơi!
Tránh đường cho tao!
Miranda! Sao nào?
Em về nhà sớm rồi, cô gái ạ.
Một bữa tiệc sinh nhật trong nhà.
Cái quái gì đang xảy ra xung quanh đây vậy?
Đừng giận, em yêu. Nghe này.
Em về nhà hơi sớm một tí. Anh sẽ dọn sạch tất cả trước khi em về nhà.
Em yêu... Em đang tìm cái gì vậy?
Anh hơi cẩn thận. Con ngựa đó có rất nhiều nước đấy.
Buổi tiệc kết thúc!.
Bà ta gọi cho cô và cô phá tan bữa tiệc sinh nhật. Tuyệt đấy!
Anh dám biến tôi thành quái vật hả, Daniel!
Anh có tất cả niềm vui thú và tôi lãnh đủ mọi thứ còn lại.
- Cô đã chọn sự nghiệp. - Tôi không có lựa chọn ở đây. Tôi không được lựa chọn!
Ngay cả khi tôi cố gắng làm gì đó vui vẻ, thì anh làm nó gấp mười lần!
Tôi mang về nhà một chiếc bánh và quà tặng. Anh mang nguyên cái sở thú San Diego chết tiệt về!
- Và tôi phải dọn sạch! - Đó không phải là chất thải độc hại, chỉ là vài tấm nhựa!
Tại sao chỉ có mình tôi cảm thấy ở đây có quy tắc vậy?
Tại sao anh luôn làm cho tôi cảm thấy nặng nề vậy hả?
Tôi không có. Cô tự mình làm một cách hoàn toàn tự nhiên.
- Anh luôn đưa tôi vào "vai" kẻ xấu! - Ồ, thư giãn đi, được chứ?
Cô dành quá nhiều thời gian cho mấy cái công ty nhái mà cô thường khinh miệt!
Tôi dành quá nhiều thời gian với anh thì có, Daniel. Hết rồi!
Hết rồi!.
Thôi nào, Miranda. Chúng ta có vấn đề, nhưng ai mà chẳng có? Chúng ta có thể giải quyết mà!.
Chúng ta đã cố giải quyết suốt 14 năm rồi.
Coi nào, làm ơn đi em, nghe anh này! Có lẽ chúng ta cần một ít trợ giúp, được chứ?
Có lẽ một chuyên viên tư vấn gia đình sẽ giúp chúng ta đồng lòng giải quyết nó.
Quá muộn để làm vậy rồi!
À, chúng ta hãy đi nghỉ mát với tụi nhỏ, như một gia đình. Giúp em tránh xa công việc hằng ngày.
Em khác người, em thật sự khác người mà. Em thật tuyệt vời!
Vấn đề của chúng ta sẽ đợi đến khi chúng ta trở về!.
Chúng ta sẽ chuyển nhà và hy vọng vấn đề của chúng ta sẽ không theo chúng ta nữa.
Daniel, làm ơn đừng cà rỡn nữa!
Được rồi!
Chúng ta đã trở nên xa cách! chúng ta đã khác nhau.
- Chúng ta không có điểm chung. - Ồ, chắc chắn chúng ta có. Chúng ta yêu nhau.
Thôi nào, Miranda. Chúng ta yêu nhau mà.
Phải không?
Em muốn ly hôn.
Không!
Chúng ta không thể!. Chúng ta là một gia đình mà. Em biết chứ?
Em rất tiếc!
Phải, Mẹ, anh ấy đã nói tất cả với con.
Phải, Mẹ. con nghe rồi, con nghe rồi.
- Vâng, phải, anh ấy ở đây. - Không.
Mẹ, anh ấy thực sự không có tâm trạng để nói chuyện.
Phải, chán nản. Ý con là cuộc hôn nhân của anh ấy chấm hết rồi.
Cuộc hôn nhân của anh không phải là kết thúc!. Nó chỉ tạm thời gián đoạn thôi.
Mẹ, con nghĩ rằng anh ấy chưa chấp nhận việc ấy.
Không, tụi con đang chăm sóc tốt mấy đứa cháu của Mẹ mà. Đừng lo lắng, Mẹ à.
- Chào, Evelyn. Cảm ơn vì hũ Mứt nhé. - Bà ấy bảo cậu đừng khách sáo.
Đó là kem che khuyết điểm màu be. Khi nào chúng ta lấy nó thêm?
- Tuần sau. - Mẹ nghe chứ, Mẹ? tuần tới nhé.
Chờ con tí, giữ máy nha Mẹ!
- Đã đủ rồi Đó là đàn ông mà. - Làm sao mà anh biết được?
Chó chết!.
Không, Mẹ ơi, không phải nói Mẹ đâu!. Con đang nói về con chó mà.
Mẹ, nghe con nè. Có người đang chờ tụi con tạo mẫu.
Ồ, vâng. Cuộc sống bận rộn mà Mẹ. Người nào việc nấy!.
Vâng, con sẽ nói với anh ấy.
Đừng lo, con sẽ nói với anh ấy mà.
Vâng. Mẹ giữ máy.
Mẹ muốn biết anh có muốn về ở với Mẹ không?
- Thôi đi. - Ảnh nói ảnh sẽ suy nghĩ, Mẹ à.
Con sẽ mà. Được rồi. Con cũng yêu Mẹ.
Tạm biệt Mẹ!
Này, nghe em nè, anh có thể ở lại với tụi em bao lâu tùy thích.
Cảm ơn cậu, nhưng anh ổn mà, thật đấy!. Ý anh là... đây là chỉ là tạm thời thôi.
Anh biết Miranda mà. Mọi chuyện sẽ qua thôi.
Ông bà Hillard, mặc dù các thủ tục lưu ký có xu hướng có lợi cho người mẹ...
Chúng tôi cũng nhận ra, có lẽ hơn bao giờ hết, Đó không phải là lợi ích tốt nhất cho các đứa nhỏ...
Khi mất đi tình yêu thương của người cha.
Tuy nhiên, vì tại thời điểm hiện tại, ông Hillard không có nơi ở và không có việc làm,
Nên phán quyết của tòa án là trao quyền nuôi các con cho bà Hillard.
- Xin chúc mừng. - Không.
Ông Hillard có quyền thăm con vào thứ bảy hàng tuần.
- Ông không thể làm gì sao? - Ông ta đã quyết định.
Không phải thông thường nói "tôi phản đối" hay gì gì sao?
Thưa ngài, làm ơn đi...
Mỗi thứ Bảy? Đó là một ngày trong cả một tuần.
Thế là không đủ.
Tôi phải ở với các con tôi. Đó không phải là một đòi hỏi. Tôi phải ở với chúng, thưa ngài. Làm ơn đi.
Tôi biết nó có vẻ như rất nhiều, nhưng với tôi nó không đủ. Thật đấy!.
Tôi đã không rời chúng quá một ngày từ khi chúng sinh ra.
- Ông Hillard, phán quyết này chỉ là tạm thời. - Ồ, tốt quá.
Tôi sẽ chỉ định một nhân viên tòa án giám sát trường hợp của ông.
Thời hạn hoãn phán quyết vụ này là 90 ngày.
- Tôi cho ông ba tháng, ông Hillard. - Cảm ơn.
Trong ba tháng đó ông phải có được một việc làm ổn định và có một căn nhà phù hợp.
Nếu điều này chứng minh được ông có khả năng,
Tôi sẽ xem xét lại quyền giám hộ khi chúng tôi triệu tập lại. Phiên tòa tạm hoãn!.
Vâng, có vẻ như có một chút ánh sáng ở cuối đường hầm của chúng ta rồi.
- Đó là tất cả đồ của bố. - Tất cả là lỗi của con.
Chúa ơi, không phải đâu. Tại sao con lại nghĩ như vậy hở?
Con không nên có tiệc sinh nhật, Bố à!
- Điều này sẽ không bao giờ xảy ra. - Có, nó sẽ xảy ra thôi.
Đó là một tai nạn đang chờ để xảy ra, được chứ?
Con không làm gì sai cả. Con hiểu chưa?
Được rồi, đập tay nào!.
Giờ con là người đàn ông của gia đình rồi.
Đừng quậy nữa nhe.
- Bố không được đi!. - Con yêu, Bố phải đi.
Chúng ta đang làm giữa chừng trang Web về Charlotte. Ai sẽ hoàn thành nó?
À, bà ngoại sẽ hoàn thành nó cho con.
Bà ấy không tốt. Bà ấy luôn chểnh mảng công việc, và bà ấy không bao giờ nói chuyện.
Bà ấy cũng có mùi buồn cười lắm.
Đó là chất phọc-môn đờ-hít. Đó là lý do tại sao các bà ngoại được bảo quản rất tốt.
Này, lại đây.
Cũng như mọi khi. Chúng ta có một cô bé lớn thực sự, phải không nào?
- Con yêu bố! - Bố yêu con!
Bố sẽ nhớ con lắm. Thứ bảy sẽ đến thật nhanh!.
No comments yet. Be the first to leave one.