The first 200 lines.
Trung bình, mọi tế bào
trong cơ thể người sẽ tái tạo lại
bảy năm một lần.
Giống như rắn...
chúng ta thay da theo cách riêng của mình.
Về mặt sinh học, chúng ta có cơ thể mới.
Cô đến thăm Seattle lần đầu à?
Ồ không, tôi sống ở Seattle.
Tôi chỉ quay về nhà một tháng.
Đưa con trai về gặp ông bà.
Cô làm gì ở Seattle?
Tôi là bác sĩ phẫu thuật.
Cô có biết bất kỳ bác sĩ nào...
từ vụ bắn súng không?
Chúng ta có thể trông vẫn vậy. Rất có thể thế.
Thay đổi khó thấy, ít nhất...
là ở hầu hết chúng ta.
Nhưng chúng ta đều...
hoàn toàn...
thay đổi mãi mãi.
Điều đó bình thường.
Ý tôi là thay đổi bắt buộc về mặt sinh học.
Vì vậy vụ bắn súng thay đổi tôi. Tôi đã thay đổi.
Nhưng tôi cũng sẵn sàng trở lại công việc.
Sẵn sàng như mọi người.
Ngồi ở nhà,
chờ đợi...
Tôi chỉ tốn thời gian lo lắng.
Chồng cô bị bắn. Chắc cô phải lo lắng lắm.
Tôi lo cho Cristina.
Cô ấy sắp cưới, và...
Tôi đã phải cắt chiếc váy cưới
để đưa cô ấy ra, nên...
Cô đã chứng kiến chồng bị bắn.
Anh ấy ổn. Hôm nay anh ấy làm việc lại.
Chúng tôi đều ổn.
Tôi xin phép.
Mọi thứ ổn chứ, bác sĩ Grey?
Vâng. Mọi thứ ổn.
Mở số hai.
Trông nó không quá tệ.
Chỉ cần để mắt đến nó, đừng để nó to hơn.
Nhưng nếu nó đổi màu, anh nên gặp bác sĩ.
Bác sĩ Shepherd.
Trông cô ta có vẻ tức giận.
Lại nữa, Derek?
Gì thế?
Không có gì. Chỉ là... chị thật tuyệt.
Trưởng khoa.
Bác sĩ Bailey. Mừng cô quay trở lại.
- Cảm ơn ông. - Chúng tôi đã rất nhớ cô.
Nơi này không còn... giống trước.
Cô được phép phẫu thuật chưa?
Sao lại "được"? Ai phải cho phép cho tôi?
Lần tới, em sẽ mặc kệ anh.
- Em đã nói rồi. - Derek lại bị bắt này.
- Meredith... - Thật liều lĩnh.
- ...thôi nào. - Anh mất bằng à?
Không, vì họ không phạt, vì cảnh sát sùng bái anh ấy.
Vì anh đã cứu vài người họ.
- Chúng ta chọn gì? - Màu váy. Tôi sẽ không mặc đồ trắng.
Nó phân biệt giới tính và... chủng tộc.
Không trắng, mạng che và cơm.
- Mẹ cậu sẽ nói gì? - Không mẹ.
Em không được phẫu thuật và em chắc đó là lỗi của anh.
Meredith, anh là trưởng khoa. Anh có thể bác bỏ cố vấn.
Anh có thể?
- Ừ. - Tôi thích xanh lam.
- Trưởng khoa, anh trở lại rồi. - Xin chào.
Tôi phát hiện được u nguyên sống nội sọ khổng lồ.
- Lớn nhất tôi từng thấy. - Thật à?
Đứa trẻ đến phòng cấp cứu mà không bị khó thở.
Cô được phẫu thuật à?
- Đúng. - Chết tiệt.
- Tôi thích nâu. - Nó trông như không thể mổ.
Ý tôi là nó được cho là không thể mổ,
- nhưng anh trở lại, anh làm được. - Đúng.
Xin chào. Cảm ơn. Cảm ơn rất nhiều.
Vâng. Cảm ơn rất nhiều.
Thật tuyệt khi trở lại. Đầu tiên
tôi muốn cảm ơn bác sĩ Webber đã giúp đỡ khi tôi vắng mặt.
Cảm ơn ông.
Tôi rất vui vì mọi người đã hỗ trợ trong
khi tôi hồi phục. Cảm ơn.
Thật tuyệt khi trở lại là trưởng khoa.
Tôi rất vui vì...
Tôi xin lỗi. Tôi nói dối.
Đó là những gì mọi người nói, sự thật là...
Tôi ghét là trưởng khoa. Tôi ghét nó.
Trưởng khoa Webber...
là trưởng khoa của chúng ta.
Tôi xin lỗi, nhưng cái này...
Tôi phải xem khối u này.
Tôi xin lỗi, nhưng...
Tôi từ bỏ vị trí.
- Đi nào Kepner. Đi. - Xin lỗi. Được.
Anh ấy vừa từ bỏ.
Anh ấy lẽ ra phải cho tôi phẫu thuật.
Ừ.
Viên đạn nằm ngay bề mặt.
Tốt. Tôi có thể lấy nó ra giờ.
Không. Nếu nó không nhiễm trùng, tôi muốn giữ nó.
Nó là vết thương chiến tranh.
Ngoài ra... nó không quan trọng.
Ôi Chúa ơi.
Ồ. Cô không đùa.
Bác sĩ phẫu thuật trước
đã phá vỡ màng cứng, khiến khối u lan nhanh vào não
- và xuống cột sống. - Nó quấn quanh thân não.
Dù ta làm gì thì cũng phải nhanh.
Kích cỡ của nó...
Thường thì tôi mở xoang hoặc vòm miệng.
Bây giờ anh phải mở cả hai.
Anh muốn tôi tách mở cả khuôn mặt?
Xoang, vòm cứng, lưỡi, hàm...
Hàm bị vỡ hết sức đau, hãy để yên phần còn lại.
Đứa trẻ có biết mình bị gì không?
Nó muốn sống. Anh không nghĩ nó lo về cơn đau.
Nhưng anh không biết khối u lan đến đâu.
Anh không biết có lấy hết ra được không.
Cảm ơn, bác sĩ Grey.
Cô muốn thử không,
Torres và tôi sẽ cần phối hợp.
- Vậy cần bao lâu, một tuần? - Không muộn hơn.
Tôi sẽ đổi lịch của mình.
- Chào mừng trở lại, bác sĩ Shepherd. - Cảm ơn, bác sĩ Torres.
Anh còn chưa được phẫu thuật,
Anh sẽ được.
Bác sĩ Grey.
Trưởng khoa Webber.
- À, bác... tập một chút. - Vâng.
Bác có thể làm gì cho cháu?
À. Tên cố vấn ngớ ngẩn Perkins,
không cho cháu phẫu thuật.
- Nên cháu tự hỏi... - Không.
- Nhưng anh ấy đã cho... - Bác xin lỗi.
Chúng ta phải tốt nhất,
và khi Andrew Perkins cho rằng cháu chưa thể,
cháu cần nói với anh ta.
Lên nào.
Anh có biết bác sĩ Yang và Hunt sắp kết hôn?
- Tôi biết. - Điều đó khá tuyệt nhỉ?
Nó như niềm hi vọng.
Tôi đọc nhiều về chấn thương
và thi thoảng người ta chỉ cần đứng lên và thay đổi cuộc sống.
Họ nói rằng chấn thương là
điều tốt nhất đã xảy đến với họ.
Như bác sĩ Shepherd sáng nay.
Anh có biết anh ấy nghỉ làm trưởng khoa không?
Vậy cô thì sao, bác sĩ Grey?
Cô đã trải qua nhiều thứ kể từ lần trước tôi gặp cô.
Có ai muốn nói gì không?
Tôi biết nhiều người
trong các bạn chỉ ở đây vì bắt buộc.
Vì vậy, hãy nói ra.
- Bất cứ điều gì? - Tôi đã ăn taco thật ngon...
từ một trong những xe tải bên lề đường.
- Khi nào? - Tối qua. Khi cậu ngủ.
- Xe nào? Cái thứ bảy? - Tôi muốn đi. Tôi thích taco.
- Tôi cũng thế. - Tôi đã đọc...
...sách về lịch sử giết người hàng loạt tại Mỹ.
Đó chính là những gì đã xảy ra với chúng ta.
Đó là vụ giết người hàng loạt. Anh không thể gọi là cuộc khủng bố,
vì bản chất không về chính trị.
Chúng ta không phải nạn nhân của kẻ giết người hàng loạt,
vì ông Clark không phải giết nhiều người
trong thời gian hơn 30 ngày để được coi
là kẻ giết người hàng loạt. Chúng ta có thể gọi...
là vụ thảm sát, giết người ở hai nơi trở lên
mà không dừng giữa chừng,
vì ông Clark bắn ông đó trong xe trước khi vào đây.
Nhưng tôi không chắc điều đó có được coi là hai nơi
vì nó gần bệnh viện,
nghĩa là chúng ta đã ở trong vụ giết người hàng loạt,
vì xảy ra ở một nơi, bởi một người,
và hơn bốn người bị giết.
Sáng nay như một buổi bày tỏ nhỉ.
Tôi đã không tính trước vụ đó.
Muốn làm tốt hơn. Hối tiếc gì à?
Không. Anh có hối tiếc về vụ cầu hôn Cristina không?
Không.
Sau cùng thì bị bắn hóa ra lại không phải điều tệ nhất.
Tôi cần phù rể.
Tôi biết chúng ta không gần gũi, nhưng...
Tôi không biết. Anh đã kết hôn với bạn thân Cristina,
tôi... chỉ nghĩ...
Kiểu khiến chúng ta thành anh em hay gì đó.
- Đó là vinh dự của tôi. - Cảm ơn anh.
- Anh cần tiệc độc thân không? - Không.
Thế là tốt nhất.
Vào ngày... xảy ra vụ bắn súng, tôi hiểu là
cô có một ngày đặc biệt khó khăn.
Vào ngày tôi sinh con trai,
chồng tôi bị tai nạn xe, và anh ấy cần mở hộp sọ,
anh ấy suýt chết trên bàn mổ của Derek Shepherd
Đó mới là ngày đặc biệt khó khăn.
Cuối ngày hôm đó, con tôi ra đời,
chồng tôi còn sống.
Nhưng vào cuối ngày...
xả súng...
No comments yet. Be the first to leave one.