The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Đây là câu chuyện về ngày tôi chết.
Tôi đùa đấy! Nghĩ mà xem.
Tôi mà chết thật
thì tôi nói kiểu gì?
Việc bị xe Ween-Mobile cán thật ra không đau đớn như các bạn thấy,
nhưng đó có thể là do
tôi đã mất hết cảm giác từ vùng hông trở xuống rồi.
Lẽ ra tôi không nên dừng lại ở trạm xăng của hãng thiết kế.
Tôi vẫn luôn thích quần bò Diesel.
Quần lúc nào cũng rất ôm chân.
Nên tôi nghĩ rằng xăng của họ cũng sẽ rất vừa vặn.
Nhưng xe tôi đã bị dị ứng hay sao đó
nên tôi đã gọi Uber.
UBER
Dixie!
Con chào mẹ!
Để rồi bị liệt từ vùng hông trở xuống.
Ngày trước, chính tôi đã giả vờ ngồi xe lăn
còn giờ, rốt cục tôi lại ngồi xe lăn thật.
Nếu đây không phải nghiệp quật thì tôi không biết gọi nó là gì.
Tôi đã suy nghĩ chuyện đó suốt cả đêm.
Những chuyện này đáng lẽ sẽ không xảy ra nếu không có mẹ tôi.
May quá. Con tỉnh rồi.
Mẹ đã qua căng tin. Mẹ không biết con muốn ăn gì
- nên… - Con chỉ muốn mẹ đi đi.
Sao vậy? Con cần mẹ mua gì khác à?
Con muốn mẹ đi đi
và đừng nói với con nữa.
Đừng bao giờ.
Con yêu à, con đã trải qua nhiều chuyện
nhưng giờ không phải lúc con đuổi mẹ đi.
Con bị liệt là vì mẹ đấy!
Con nói cái gì vậy?
- Mẹ có lái cái xe đó đâu. - Mẹ không hiểu à?
Mẹ bắt con nói dối về chú Bob, chuyện bị liệt,
nên Chúa mới trừng phạt con vì những điều mẹ bắt con làm.
Con không bao giờ muốn gặp mẹ nữa. Không bao giờ.
Được thôi. Vĩnh biệt con.
Chú Bob!
Chào chú.
Cà phê và một bộ quần áo để thay như cháu yêu cầu.
Chú không biết là Brick cũng ở đây đấy.
Vâng, cả đêm ạ.
Họ vẫn chưa báo tin gì về Dixie.
Ừ. Chú tới rồi nên ta sẽ bàn về vòng thi Bang.
- Giờ sao ạ? - Giờ thì chính thức rồi,
ta không còn thời gian đâu. Đây sẽ là vận đổi đời
với cả hai ta.
Ta phải khẩn trương lên.
Ta cần tìm cho cháu một tài năng. Ta cần highlights, chăm sóc da mặt.
Chú đã xếp lịch làm trắng răng cho cháu chiều nay rồi.
Làm trắng răng sao bố? Dixie có khi liệt luôn đó.
Dixie và mẹ cô ta đã chơi chiêu này rồi,
xin lỗi nếu bố không rủ lòng thương được nữa.
- Chú nghĩ cô ấy nói dối ạ? - Chừng nào cô ta vẫn mở mồm.
- Có tin gì mới chưa? - Chưa. Anh thì sao?
Bố tôi vẫn đang bị thẩm vấn ở đồn cảnh sát.
- Sẽ ổn thôi mà. - Sao cô biết được.
Chú Bob, chú là luật sư mà.
Bố cháu sẽ đi tù ư?
Có, có thể lắm.
- Chúa ơi! - Không sao đâu.
Bố chả làm mọi việc khá hơn.
Thôi được rồi. Chú sẽ gặp cháu sau.
Răng, trưa, ở trung tâm mua sắm.
Ta cần bàn cả chuyện này nữa.
Nếu muốn giành chiến thắng, cháu phải tập trung vào. Không xao nhãng.
Choi, xin lỗi vì ông bố tồi tệ của tôi.
Đừng nói thế. Chú ấy đâu cố tình…
Không đâu, anh hiểu, em nghĩ ông ấy là vị Chúa của các hoa hậu
hay gì đó, nhưng em không phải coi ông ấy là bố.
Patty, đôi lúc anh chỉ muốn như em,
không biết bố mình là ai.
Brick.
Anh nói thật sao?
Anh nghĩ có bố mẹ là khổ sao?
Thử không có mà xem.
Patty, anh xin lỗi. Anh…
Sao cũng được. Em đi thay đồ đây.
Patty.
Brick và tôi vừa quay lại với nhau, vậy mà đã cãi nhau rồi.
Chắc tôi nên ở một mình.
Vấn đề duy nhất khi ở một mình là tôi chỉ muốn được ăn.
Tôi hết tiền,
nhưng vẫn muốn ăn nữa.
Tôi phải làm gì đây?
BẠN ĐANG BỊ RỐI LOẠN ĂN UỐNG?
Gặp mặt vào mười giờ hàng ngày.
Người khác có thể coi tờ rơi 12 bước đó
là một dấu hiệu…
còn tôi lại thấy một thứ khác.
Tôi đâu có cần gặp mặt.
Tôi cần thứ gì ngọt ngọt để cân bằng sự chua chát này.
Nhưng đã bắt đầu, là tôi không thể dừng lại.
Tôi ăn vì tôi giận Brick.
Tôi ăn vì tôi giận mẹ.
Tôi ăn vì Christian và Stella Rose.
Vì tôi sợ vòng thi Bang, và vì tôi thấy tội lỗi khi đã ăn.
Con đã làm tốt lắm.
Con đã rất dũng cảm.
Mẹ hứa cho con donut đặc biệt sau khi hoá trị xong mà.
Có chứ. Chắc họ chưa mang lên thôi.
Lên giường nào.
Con lên giường rồi đấy. Được rồi.
Mẹ tự hào về con lắm, con yêu.
Mẹ lấy gì cho con nhé? Con thoải mái chưa?
Tôi không thể tiếp tục lừa bản thân về chuyện ăn uống.
Tôi cần được giúp ngay.
GẶP MẶT VÀO HÔM NAY
Nhưng liệu đây có đúng là giải pháp?
Tôi đã thử ăn kiêng.
Đây là nơi cuối cùng mà tôi đến.
Chỉ biết các nguyên nhân và điều kiện bệnh của tôi là chưa đủ.
Tôi cần có quyết tâm quên nó.
Nguyên nhân và điều kiện ư?
Như thể họ đang nói tiếng nước ngoài ở một nước nào ấy.
Có lẽ tôi đã nhầm.
Có lẽ đó không phải là một dấu hiệu.
Nhưng việc nhìn thấy Dee thì có.
Ghế trống duy nhất bên cạnh người ghét tôi sao?
Phải chuồn thôi.
Cảm ơn cô đã chia sẻ.
Nhưng nước ngoài là vậy mà.
Dấu hiệu đâu phải luôn có nghĩa ta tưởng.
Chào cô!
Cô làm gì ngoài này? Dixie ổn chứ?
Con bé đang ngủ.
Cô muốn gì?
Tôi đến để giúp đỡ.
- Điêu toa. - Con gái cô bị xe tải đâm
mà cô không tin là tôi muốn giúp cô ư?
Ờ. Nhà cô ghét tôi như tôi ghét bao cao su ấy.
Cô muốn gì?
Được thôi.
MAU KHOẺ NHÉ, DIXIE!
Chả là… tôi đã mất nhà đầu tư cho Tampazzle
và cô bảo cô sẽ là đối thủ lớn nhất của tôi.
Nên tôi đang nghĩ, ta có thể hợp tác.
Tôi biết ngay mà!
Cô dám xuất hiện ở đây
để lợi dụng vị thế dễ bị tổn thương của tôi.
Cô sẽ cần tiền để chi trả chi phí chữa trị cho Dixie,
hơn nữa, cô tự mình kinh doanh cũng đâu có dễ,
cô lại sống trong hộp nữa.
Tôi vẫn là người có khiếu kinh doanh.
Cô ăn cắp quảng cáo của tôi.
Cô từng bị kết án tù đấy.
Nhớ chứ? Chả ai tin cô đâu. Tôi có thể là bộ mặt của công ty.
Tôi đã là bộ mặt của công ty thành đạt của tôi rồi.
Phản đòn rồi, ông graffiti.
Tôi bú từ bên trái cơ! Cô đi mà làm phiền ai khác đi.
Vĩnh biệt.
Cô đang làm cái gì vậy?
Hai người mẹ với nhau…
con gái cô đang ở viện.
Tôi sẽ không bỏ cô một mình đâu.
Lạy Chúa.
- Rồi. Nghe này… - Mềm quá.
Ừ, lụa mà, được chứ? Mặt cô toàn phấn, nên…
Chết tiệt.
Nó vốn thế mà.
- Không, vốn thế đâu ra. - Không, nó vốn thế mà.
Giờ là lúc chúng ta chào mừng các bạn mới đến.
Ai mới tới muốn chia sẻ lý do tới đây hôm nay nào?
Tôi chả biết phải nói gì.
Ai cũng nhìn tôi chằm chằm.
Chính xác là cái gì
đã đưa tôi tới đây?
Là do Christian?
Stella Rose?
Toàn chuyện không thể nói.
Tôi phải nói gì đó.
Tôi đã trộm donut từ một đứa trẻ bị ung thư.
Có gì buồn cười, sao họ lại cười?
Tôi từng trộm thạch từ một cái xác.
Tôi từng lấy hết kẹo từ khu AIDS cơ.
Họ cười vì họ cũng vậy.
Liệu tôi có thuộc về nơi này?
Hỗ trợ là một quy chuẩn trong quá trình hồi phục.
Các thành viên hỗ trợ sẽ chia sẻ kinh nghiệm,
sức mạnh và hy vọng.
Những người sẵn sàng hỗ trợ, xin mời giơ tay.
Stacey, hồi phục bệnh biếng ăn.
Elizabeth, hồi phục bệnh hạn chế ăn uống.
Trừ việc, tôi không giống họ.
Tôi có nôn hay chết đói đâu.
Tôi chỉ không ngừng ăn được thôi.
Dee. Hồi phục bệnh thèm ăn cưỡng chế, ám ảnh hình thể.
Thèm ăn cưỡng chế?
Ám ảnh hình thể?
Đó là tôi sao?
Nếu nó có tên, chắc chắn phải có cách chữa.
- Dee, chờ đã! - Xin lỗi. Tớ đang có việc.
Thèm ăn cưỡng chế có phải là ăn quá độ
nhưng không nôn ra không?
Tớ tưởng ăn quá độ và ói thì mới gọi là rối loạn ăn uống.
Nhiều người nghĩ vậy,
nhưng thực tế, rối loạn ăn uống không chỉ có một kiểu.
Còn ám ảnh hình thể? Đó là gì?
No comments yet. Be the first to leave one.