Born to Be Blue

Born to Be Blue

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Born To Be Blue 2015 720p BluRay x264-[YTS AG]
A Commentary by SuperTiger
Enjoy!

Tags

bluray
x264
720p
720
ts
yts
Published on: 2022-10-16
Downloads: 37
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Anh có khách từ Hollywood.

Ông ta xưng là đạo diễn.

Chet Baker. Nhìn vào đây. Cười lên nào.

Các em có vào xem không?

Các em thích ai hơn, tôi hay Miles Davis?

Xin hân hạnh giới thiệu người đàn ông đứng đầu cuộc bình chọn toàn quốc

ở cả hạng mục kèn trumpet lẫn giọng ca.

Từ những bờ biển ngập nắng của California.

James Dean của nhạc jazz, Hoàng tử Cool jazz.

Người đàn ông được tạp chí Time vinh danh là người tạo ra điệu West Coast.

Đúng rồi đấy thưa các bạn.

Và hôm nay anh ấy ở đây để chơi suất đúp

và còn cả Miles Davis và Dizzy Gillespie!

Lần đầu tiên tại Birdland, Chet Baker cùng bộ tứ!

Mọi chuyện sẽ ổn thôi.

- Trông tôi thế nào? - Hoàn hảo.

Tuyệt vời! Tuyệt vời!

Xin cảm ơn.

- Cảm ơn rất nhiều. - Bọn em yêu anh, Chet!

Suỵt!

Elaine? Em yêu?

Yeah!

Và giờ anh cho nó chảy ra.

Không thể tin được là anh chưa chơi món này.

- Anh thật cứng nhắc. - Anh ghét nến.

- Làm hộ anh nhé? - Được.

- Xin chào, sợ hãi. - Xin chào, sợ hãi.

Thật chặt...

- Xin chào, cái chết. - Xin chào, cái chết.

- Mẹ kiếp. - Mẹ kiếp.

Ôi, em đấy à.

- Này... Em nên... - Cút đi.

Cút ra ngoài! Và đem cả mấy thứ rác rưởi này đi!

Còn anh nữa! Đáng ra em phải biết chứ!

- Bỏ ra! - Lại đây nào...

- Trời ạ! Cả tuần nay rồi! - Anh xin lỗi.

- Anh không chịu trưởng thành. - Nhưng em yêu anh, đúng không?

Cái quái gì đây?

Cái mẹ gì đây?

Anh làm thế vì Miles sao?

Chet? Nói đi chứ!

Suỵt... Thấy không? Khi em ở đây,

thật giống như quay trở lại trong bụng mẹ, phải không?

Nhưng tiếng lạo xạo, loảng xoảng... đều tan biến đi.

Và rồi em nghe thấy.

Cảnh này là khi anh chơi thuốc phiện lần đầu tiên.

- Tôi biết mà. - Anh chế thoại.

Thì, ông ta bảo tôi làm thế.

Ông ấy muốn có sự ứng tác.

- Nhưng nó khác kịch bản nhiều quá. - Chà, mọi thứ đều là bốc phét cả.

Nếu cô muốn giống thật,

- đáng ra phải nôn mửa khắp nơi. - Cắt!

Không giống chút nào. Lúc ấy tôi 22 tuổi, trời ạ.

Nó quá khác kịch bản, Chet à.

- Tôi chẳng biết mình đang làm cái mẹ gì. - Thuộc thoại đi!

Có thể làm lại đoạn âu yếm không?

Tôi làm rơi móng tay rồi.

Ông muốn làm lại cảnh này bây giờ hay để đến thứ Hai?

- Để thứ Hai đi. - Mọi người, hôm nay đến đây thôi.

- Tuần sau gặp lại nhé. - Thật thiếu chuyên nghiệp, Chet.

- Jane? Jane, cảnh đó tốt đấy. - Tôi không nghĩ thế.

- Tiếp tục phát huy nhé. - Ông chắc chứ?

Ừm, cứ ứng biến đi, sẽ ổn thôi.

Ừm. Cảm ơn nhé.

Cảm ơn, Ellie.

Những gì tôi đang làm là cố diễn anh ta như một tay tử tế.

Không, không, cái cậu đang làm là biến tôi thành thằng hề!

- Ô, thế anh là Dick Bock? - Đúng. Đúng, Tôi...

- Chettie! - Chào, Dick.

Sao anh không báo với tôi là anh đã trở lại Mỹ?

- Và giờ thì anh đang đóng phim? - À, tôi...

Tôi tưởng là anh vào tù vài năm.

Thì đáng ra là thế, nhưng

nhưng ông đạo diễn này tới, kiểu như... Ông ấy giỏi cực kì.

Ồ, và ông ta cho anh nhiều tiền?

Ừ thì, tiền ra tiền vào đâu đó.

Tôi cũng có thể đóng chính mình, Chet à.

Dick, anh... anh không phải diễn viên.

- Anh cũng thế. - Ừm, đúng vậy!

Đừng nói cho ai nhé!

Có nhiều...

- Mọi thứ đã đổi thay nhiều từ ngày anh rời đi. - Tôi có thấy.

Jazz đang chết dần.

Dylan chơi nhạc điện tử.

Anh đã bán Pacific, Dick.

Không, tôi gầy dựng nó. Anh hủy hoại nó. Tôi gầy dựng nó.

- Chúng ta gầy dựng nó. - Anh hủy hoại nó.

Và anh bán đứt nó đi.

Tôi bán...? Ít ra thì tôi không bỏ mặc vợ con

để trở thành thằng nghiện tệ nhất thế giới.

Tôi đã làm hỏng mọi chuyện đúng không?

Tôi nhớ anh, Dick. Thật đấy.

- Chet! - Tôi ước anh đã gọi cho tôi.

Chờ chút nhé? Tôi nên gọi anh. Tôi xin lỗi.

Ừm.

Anh còn nhớ tay dược sĩ già

mà vẫn thường kê đơn móc-phin cho chúng ta không?

Có chứ. Anh quý lão ấy!

Cứ phải phê pha đã rồi mới tính đến việc khác!

- Chet! - Tôi tới ngay.

- Dạo này lão ấy sao rồi? - Vào tù rồi.

Anh có đang... Anh có đang cai nghiện tử tế không đấy?

- Có chứ. - Vậy sao?

- Đúng vậy. Sạch như lau như li. - Tuyệt.

Được. Cùng cố gắng nhé. Được chứ?

Rồi ta sẽ bàn chuyện thu âm đĩa mới.

- Rất vui khi nghe vậy, Dick. - Bọn mình lớn cả rồi.

- Hãy thu một đĩa khác nào. - Làm thôi. Sẽ rất hay cho xem.

Được. Nick này, mọi chuyện vẫn ổn chứ?

Sẽ ổn thỏa thôi. Kiểu gì cũng sẽ suôn sẻ.

Nghe này, ngày mai chúng ta sẽ tổ chức thêm một buổi họp báo nữa.

- Thêm một buổi...? - Buổi chiều, một giờ.

- Chào, Chet. - Một giờ hả? Được.

Anh và Jane sao rồi? Mọi chuyện ổn không?

Tôi không biết nữa. Anh cho ý kiến xem.

Tôi thấy ổn. Tôi tin tưởng anh, như tôi tin vào tài chơi nhạc của anh vậy.

Bộ phim này sẽ đưa anh trở lại làm ngôi sao, Chettie.

- Jane! - Chào, Nick.

Sao thế?

Không rõ nữa. Ý tôi là, mọi chuyện liệu có ổn không?

Tôi cho là ổn.

Cái mà hai người đang làm... Phần ứng tác thật tuyệt vời.

Tôi cần biết nhiều thông tin hơn việc chỉ là "người tình của Chet Baker".

Và cô vẫn đang làm tốt. Hỏi anh ấy xem, người thật việc thật.

Tất cả những tôi biết là họ có vòng một khủng.

- Đó là tất cả thông tin! - Chuyện đời anh ấy mà. Hỏi đi.

- Nick, đi không? - Họ đúng là có ngực khủng.

Chờ chút. Chúng ta sẽ bàn chuyện này vào thứ Hai, được chứ?

- Được thôi. - Được.

Cảnh quan trọng. Châu Âu vào tuần tới. Chào.

Đừng bất an về ngực của cô. Của cô ổn.

Ok, vậy, kịch bản...

Ừm... Tôi không hiểu vì sao những người phụ nữ đó lại yêu anh.

- Cô không hiểu? - Không. Hoàn toàn không.

Chúng ta nên đi ăn tối, món gì đó thật ngon...

Ôi, ngài đang chê bai chúng tôi sao?

Tôi nghĩ rằng cô nên đào sâu hơn vào nhân vật.

Tôi không hẹn hò với bạn diễn. Tôi có nói với anh chuyện này rồi.

- Thì, tôi có phải diễn viên đâu. - Điều đó thì chắc chắn!

Chúng ta có thể đi ăn và tập cái bài thể dục kazoon đó.

Là kaizen, đồ ngốc!

Ai mà biết. Chúng ta sẽ vừa luyện thoại vừa ăn.

Hoặc gọi về nhà.

Cô biết tất cả về tôi, còn tôi thì đến họ của cô cũng không rõ.

- Trên bảng tên có đấy. - Vậy sao?

- Hm-hm. - Chờ chút...? Tôi không thích thứ này.

- Tôi dính thức ăn à? - Vết trang điểm thôi.

Xinh hơn rồi đấy. Đi chơi cùng tôi nhé. Thư giãn một chút.

- Tôi không thấy anh thú vị. - Tôi có đấy.

Trăng tròn và trăng khuyết, cái nào nặng hơn?

Là trăng tròn, vì nó sáng hơn!

Không hài lắm.

- Không hài à? - Không.

- Tôi có trò khác. Hài lắm luôn. - Azuka.

- Là sao? - Đó là họ của tôi.

Trong tiếng châu Phi nó có nghĩa là "quá khứ huy hoàng".

Nào nào... Cô làm không đúng rồi.

- Chỉ cần nói thôi. - Được, được, được rồi...

Chỉ cần trượt nó như này.

Chà, ăn trứng ngỗng tiếp nhé.

Thôi nào! Anh thật là hiếu thắng.

Tôi chắc là trường sân khấu không dạy cô diễn món này nhỉ?

Hài hước đấy!

Thực ra, tôi được hướng để trở thành một học giả giống bố mẹ.

- Và các anh tôi. - Đã có chuyện gì vậy?

Tôi bị mê hoặc bởi âm nhạc ở Broadway. Tôi học về jazz.

- Thật sao? Món nào thế? - Dương cầm. Thanh nhạc.

Tôi chưa bao giờ đi với cô nào mà biết một tí gì về nhạc nhẽo.

- Vậy, cô Elaine thích làm gì? - Elaine? Hầu như là chịch.

Cô ta thích chịch, còn tôi thích chịch cô ta.

Sao? Sao nào?

Tôi không biết nữa. Những tình ca của anh thật tuyệt.

Nhưng tôi đoán là anh không sáng tác chúng?

Ừ.

Có lần bọn tôi chịch nhau bảy lần trong hai giờ.

Cô nghĩ sao về chuyện đó?

Chịch thần tốc nhỉ.

À! Tôi hứng hơn khi đang phê.

Vậy anh thực là một con nghiện?

Chuyện xưa rồi.

Vậy là do bố mẹ không thương con hay cái gì khác?

Không.

Không phải lỗi của ai cả.

Thế sao anh lại tệ hại đến thế? Hả?

Cô muốn biết? Cô có muốn biết sự thật không?

Có chứ.

Nó khiến tôi hạnh phúc. Tôi yêu việc phê pha.

Chà, ít ra thì anh cũng trung thực.

Còn cô thì sao? Sao lại tệ hại thế này?

- Tôi không có tệ. - Ồ, có, có chứ.

Chà, cô là nữ diễn viên đúng không?

- Mọi nữ diễn viên đều tệ hại? - Chà, thì...

Họ nói gì về Hollywood nào?

Họ trả cô hai ngàn cho nụ hôn và hai đồng cho linh hồn.

- Biết ai nói không? - Không.

Marilyn Monroe.

Đến giờ về rồi.

Ta hát, em biết bài đó đấy...

Em biết mà, phải không?

Sao em không về nhà với anh và ta sẽ cùng hát?

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left