The first 200 lines.
Điều gì khiến một người trở nên đặc biệt?
Mọi người đều muốn được bình thường.
Nhưng không ai muốn trở nên tầm thường.
Và thế nào là bình thường?
Tất cả những gì ta thấy chỉ là những bức ảnh đẹp.
Bữa tiệc, gia đình, những cô con gái đáng yêu rất đời thường.
Nhưng mà, có nhiều thứ ẩn sâu đằng sau vẻ bề ngoài đó
Đa số thời gian Lindy trông rất đổi bình thường.
Nhưng sâu bên trong DNA của cô bé có một món quà.
Vài người gọi nó là tính cách, hoặc tệ hơn thế, một chứng rối loạn tâm lý
chỉ là nó đang đợi để được kích hoạt
Và nó cho cô ấy mọi thứ ngoại trừ việc là người bình thường
Khi mọi người làm điều xấu,
Lindy không thể tự kiềm chế bản thân.
Hoặc nếu cô ấy có một gia đình yêu thương cô ấy đơn thuần,
Có ấy có thể trở nên đặc biệt.
Nhưng mà, cũng như Lindy, mẹ và bố của cô ấy, cũng có một con quỷ riêng
Liệu rằng những viên thuốc của mẹ cô ấy khiến cô ấy buồn ngủ đến thế không.
Và rằng bố cô ấy quá giận dữ khi uống quá nhiều rượu
Chúng ta sẽ không bao giờ biết được.
Nhưng dù là gì, Lindy chưa bao giờ có được tình yêu mà cô bé cần.
Thay vào đó,cô ấy càng ngày càng giận dữ hơn,
Và chứng rối loạn tâm lý của cô ấy còn ngày càng tệ hơn
Và sau đó là cha mẹ của cô ấy đã nhận được chẩn đoán của cô ấy.
Bác sĩ gọi nó là chứng Rối loạn nổ liên tục.
Cô bé không thể sống an toàn trên thế giới,
và sẽ không một ai có thể an toàn khi ở quanh cô bé.
Vậy để sống hết đời, cô ấy sẽ phải sống một mình,
cô lập với những người khác có đến khi tìm ra cách chữa bệnh cho cô.
Lượng cortisol khổng lồ chảy trong cơ thể của Lindy,
Khiến cô ấy khỏe, nhanh hơn bình thường,
điều đó khiến cô ấy trở nên vô cùng hấp dẫn
cho các bên quan tâm nhất định.
Nhưng tình trạng của cô ấy cũng khiến cô ấy cực kỳ dễ mất kiểm soát
và dễ nóng giận hơn bình thuoưfng
Lindy rất dễ bực bội. Một khi bị khiêu khích, cô ấy sẽ đánh trả
Cho tới khi cô ấy có thể tự kiểm soát, cô ấy không có ích cho bất cứ ai.
Cuộc sống của cô ấy như một con chuột thí nghiệm bắt đầu.
Các kết quả khác nhau.
Vì vậy, họ nghĩ, có thể quân đội
Sẽ cho cô ấy công cụ để kiềm chế
Để định hình món quà độc nhất của cô ấy.
Hoặc là không.
Được rồi, dừng lại!
Đi ra!
Ra khỏi anh ta, ngay!
Đừng đánh nữa, dừng lại!
Họ đã rất tử tế và hợp tác.
Thật ngạc nhiên khi nó không giúp được gì.
Tất nhiên, tất cả cách chữa bệnh kia chỉ làm nó tệ hơn
Bạn sẽ nghĩ rằng họ sẽ học cách không chọc giận cô ấy.
Nó càng ngày càng giống như kiểu họ chỉ có thể nhốt cô ấy lại
và vứt cái chìa khóa đi nơi khác.
Lindy có thể sẽ cô đơn, mãi mãi.
Và sau đó là một bước đột phá, một cơ hội để trở nên bình thường.
Phương pháp điều trị thì quá tàn bạo, dã man, thái quá
Và hiệu quả một cách thần ky
Điều này thật lố bịch.
Tôi đã phải đợi ở đây đến tận 5 phút trời
Việc tìm chìa khóa cho xe tôi khó đến thế sao?
Tôi biết, Tôi biết. Tôi xin lỗi, nhưng hãy cho tôi một phút, được chứ?
Có phải "ngu dốt" là một phần trong bản mô tả công việc của cô chứ?
Tôi biết, Tôi-- Tôi xin lỗi, thưa ông...
Kiểu như ở đây có hàng triệu cái chìa khóa vậy.
Và dường như cô quá ngu ngốc ngay cả đối với một công việc lương tối thiểu.
Đây có phải chìa khóa của anh không?
Đúng rồi, đây là chìa khóa tôi, đồ man ri mọi rợ.
Này, đây là xe của tôi!
Vâng, Tôi nghĩ anh quên một thứ gì đó.
-Gì? -Cách cư xử của anh.
-Xin lỗi, đây là chìa khóa của ông phải không? - Huh?
Đúng rồi, đây là chìa khóa tôi, đồ man ri mọi rợ.
Đừng mong đợi tiền boa!
Um, Justin?
Chào. Tôi là Lindy.
Chào!
Yeah, thực sự tôi không ở lại cho nên ... um,
Tôi nghĩ một buổi hẹn hò có thể rất vui,
nhưng tôi không ở đúng không gian đầu,
Cho nên tôi không muốn được ra,
nếu không nó câu nào, vì tôi không phải là một con khốn.
Được chứ. - Vậy thì...
Cô biết nó rất vui chứ? Uh...
Đây còn không phải buổi hẹn tệ nhất mà tôi từng có.
Vâng. Tôi thấy tệ-- tôi thành thật xin lỗi vì điều đó--
Mụn rộp!
Vâng, mụn rộp, chlamydia và, um, mụn cóc.
Uh...
Được thôi.
Cô gái này vẫn tiếp tục liệt kê,
Tất cả các bệnh truyền nhiễm qua qua đường tình dục mà cô ấy từng dính. Nó thật...
Thật không thể tưởng tượng được
Vâng, ý tôi là, mụn cóc nói chung là, phải không?
Cô không có một câu chuyện hẹn hò thảm hại nào à?
Uh, tôi à? Không, Tôi không hẹn hò nhiều. Không.
Oh, đó là vì cô thường xuyên bỏ đi ngay trước khi nó bắt đầu?
Không, anh đang làm khá tốt. Tôi thường còn không đến nữa cơ.
Oh, tại sao không?
Tôi ghét mọi người.
người nào cơ?
Tôi không biết. Những người-- người nói chuyện với miệng của họ
và-- và, uh, những người mà, những người nhai quá to, người hay ậm ừ.
Um, những người đàn ông mặc quần jean với dép xỏ ngón
Tôi không thể đi với những người đi quá chậm.
Vâng. Chính xác.
Hoặc nói với cô để có một ngày tốt lành.
Vâng! Kiểu, biến đi, tôi còn chả cần một ngày tốt lành.
Hoặc, uh, những người nói chuyện trong thang máy.
Vâng, điều đó thật tệ.
Vâng, kể cả những người đánh rắm trong thang máy.
Điều đó-- Điều đó thật kì cục.
Anh đánh rắm trong thang máy à?
Cô có không?
Không, tôi đến từ Anh, chúng tôi không...
Hai vị sẵn sàng để gọi món chưa?
Tôi không định ở lại, nên tôi không rõ.
thưa ngài, tôi e rằng nếu cô ấy không ăn với ông,
Chúng tôi sẽ lấy lại bàn.
Được thôi.
Ngay bây giờ.
Uh...
Được thôi, um...
Được thôi, tôi sẽ, um...
Cho tôi một phần gà, nhanh lên nhé.
Uh...
Một phần cá, không có hạt thông.
Chúng tôi không thay thế.
Ôi không. Tôi-- tôi-- Tôi bị dị ứng, vì vậy ...
Đó là chính sách nhà hàng.
Ừ, được rồi. Làm ơn cho mì ống.
Có sốt óc chó.
Uh, còn thịt sườn thì sao?
Vỏ quả hồ trăn.
Chết thật. Cô có thể gợi ý cho tôi một thứ gì đó tôi có thể ăn được không.
Làm ơn đừng nói giọng đó với tôi.
-Không, Tôi không có. -Thưa ngài. Ông đang làm đấy.
Cô đang làm cho tôi không thể gây ấn tượng với buổi hẹn hò của mình
Và điều đó thật xấu hổ.
Vậy còn gà thì sao?
Được thôi.
Cám ơn cô.
Hãy cho tôi biết nếu anh cần thêm thứ gì nhé.
Cám ơn cô.
Cô biết đấy,nếu cô đang định đâm cô ta với cây dao đó,
nó sẽ rất tuyệt vời với tôi.
Nghe này, tôi phải đi vệ sinh tí
- Được thôi. - Tôi sẽ quay lại ngay.
tôi biết, đúng chứ?
Một chàng trai vừa kể rằng vợ anh ta ngoại tình.
Một số bà già răng giả bị mắc kẹt trong miếng bít tết của cô ta.
Nhưng chờ đã, cậu phải thấy cuộc hẹn đầu tiên mà tôi vừa gặp.
Tôi đã tỏ thái độ với anh ta
và anh ấy đã khóc vào khăn ăn của mình.
Ừ. Và cuộc hẹn của anh ấy chỉ diễn ra ở đó và nhìn anh ta vặn vẹo.
Ôi chúa ơi. Thật là xấu hổ.
Ý tôi là, trò chuyện với khách hàng không còn thú vị nữa.
Nó giống như buổi trình diễn kỳ dị kín vậy
Anh chàng đã, giống như,
dị ứng với khá nhiều thứ trong thực đơn.
Thật là thảm hại.
Tôi biết.
Một kẻ thất bại hoàn toàn.
Tuy nhiên...
Cô ấy sẽ gọi lại cô sau.
Chết đi!
Oh! Anh không phải là một mảnh nhỏ tốt...
Ow!
Chết tiệt!
Nó không hoạt động.
Được rồi. Sửa nó đi!
Cô có thể chỉ cần xây dựng lòng khoan dung.
Không, tôi không.
Hãy nhìn xem, đây là điều tiên tiến, điều trị tiên phong.
Được thôi, chà, Tôi chắc chắn anh sẽ có
Được giải Nobel sau khi anh chết
Đó là một lời hâm dọa à?
Anh có thể sửa hay không?
- Được rồi. - Được thôi.
Đeo vào.
Cảm xúc của cô có lẽ đã lên rất cao
Để cho cô ghi đè lên hệ thống
Đúng rồi, Tôi có một lượng lớn Cortisol cao bất thường
Cho nên tôi nóng lúc nào cũng nóng
Nhưng cô không thể cố sử dụng hóa sinh như một cái cớ,
mọi lúc.
Vậy thì, Tôi cho rằng ngày đó là một sự thất vọng?
Cho rằng chức năng chính của nó,
Là để kiểm tra xem tôi có thể xử lý trong một tình huống xã hội không
Và không đánh ai đó răng môi lẫn lộn,
vậy thì được, tôi sẽ nói được.
Nó là --- nó thật sự là một nỗi thất vọng.
Cô đã làm anh ấy tổn thương tới mức nào?
Tôi còn không đến gần anh ta nữa cơ.
Cô đến gần và đấm ai?
Một nhân viên phục vụ. Nhìn này, nó không Vấn đê. Cách của anh thất bại rồi.
Lindy,đó không phải cách chửa. Tôi nói cô rồi mà
Cách duy nhất mà ta tiếp tục quá trình là
là nếu cô bắt đầu hòa giải với quá khứ của cô.
Tôi kể anh câu chuyện của tôi cho anh nghe rồi.
Nhưng đó là điểm khác biệt, giữa nói về quá khứ của cô,
No comments yet. Be the first to leave one.