The first 200 lines.
Vài năm trước.
Chào anh. Tôi giúp gì được không?
À vâng.
Anh ta nói mình tên là Patrick Jane.
Patrick Jane? Thật à?
Red John, đúng không?
Vợ và con gái? Chừng một năm trước?
Phải, anh ta đã ngoài vùng phủ sóng.
Sac P.D. đã mất liên lạc anh ấy từ 6 tháng trước.
Tôi chưa từng gặp anh ấy.
Ảnh có nói sao lại đến không?
Chỉ bảo rằng anh ta muốn nói chuyện với cô.
Sếp, văn phòng quận trưởng hạt Nevada vừa gọi.
Họ có một thi thể. Trên quốc lộ gần Malakoff Diggins.
Anh và Cho đi xem sao. Tôi sẽ theo sau.
Anh Jane. Tôi là Đặc vụ Teresa Lisbon.
Anh muốn nói chuyện với tôi à?
Chào.
Um...
Thám tử Elliott nói cô đang phụ trách
vụ... vụ điều tra Red John phải không?
Đúng vậy.
Chúng tôi tiếp quản vụ án của Sac P.D từ hồi tháng 5.
Cuộc điều tra ra sao rồi?
Đó là một câu hỏi lớn, anh Jane à,
và chúng tôi ngay lúc này hơi bận.
Một vụ khác vừa đến.
Anh có thể quay lại vào lúc khác không?
Được, vâng, tôi có thể đợi. Tôi... tôi sẽ đợi mà.
Việc đó không thiết thực lắm đâu.
Chúng tôi không có khu vực đợi cho khách.
Tôi có thể ngồi ngay đó thôi.
Tôi xin lỗi. Đó là quy định.
Được.
Quy định.
Cứ gọi. Đặt hẹn. Chúng ta sẽ nói chuyện sớm nhất có thể.
Tôi e rằng tôi phải đi rồi.
Phải, không vấn đề gì.
Tôi...tôi chỉ định ra ngoài kia đợi, và, à...
Anh Jane...
Không, không sao đâu. Hôm nay là một ngày đẹp. Tôi sẽ đi dạo chút.
Và, ừm, nếu tôi quay lại sau 3 tiếng nữa,
thì có được không? - Chắc rồi.
Cảm ơn cô.
- Này, anh Steve? - Ơi?
Anh đưa anh Jane đây xuống dưới tòa nhà được không?
Dĩ nhiên là được.
Anh... anh có làm vụ Red John không?
Chuyện đó không phải việc của anh, quý ông ạ.
Có nghi can nào không?
Như tôi đã nói.
À. Tôi...
Chỉ là... là vợ và con gái tôi.
Tôi...
Red John đã giết vợ và con tôi.
Ồ, à...
Tôi rất tiếc cho mất mát của anh.
Nhưng chúng tôi không bàn về vụ án với người nhà nạn nhân.
Phải, không đâu. Tôi... tôi hiểu mà.
Nghe này, không có ý gì đâu,
nhưng tôi đã thấy cả trăm anh chàng y như anh rồi.
Anh muốn tìm thằng chó đẻ đó
và giết hắn, phải không?
Phải.
Chà, chuyện xảy ra,
nó sẽ khiến anh phát điên mất.
Lời khuyên của tôi à? Anh chuyển đi xa đi.
Đi xa đến đâu đó.
Quên nó đi. Xây dựng một gia đình mới.
Tôi biết là khó khăn,
nhưng đó là cách tốt nhất.
Tôi chỉ hỏi có nghi can nào không thôi mà.
Một lần nữa thôi. Buông bỏ đi.
Có chuyện gì với anh vậy?
Nói cái gì?
Rõ ràng anh lớn tuổi và nhiều kinh nghiệm hơn đặc vụ Lisbon.
Anh chắc hẳn đã làm điều gì khá tệ
để họ phải đề bạt một phụ nữ non hơn anh cả 20 tuổi.
Anh bảo anh vậy?
Là vấn đề về tính khí.
Cũng như tính cách.
Đó là lý do họ giao anh dưới quyền Lisbon, đúng không?
Vì cô ấy là người mới, và không ai khác chịu làm chung với anh.
Anh đang làm cái quái gì vậy hả, Hannigan?!
Sếp à...
Tôi bảo anh dẫn anh ấy xuống dưới lầu
chứ không phải đấm vỡ mũi anh ta!
Xin lỗi, được chưa? Tôi xin lỗi. Tôi... tôi đã mất kiểm soát.
Không, không. Ổn thôi. Không có gì đâu.
Lỗi của tôi. Hoàn toàn là lỗi của tôi.
Tôi đã khiêu khích anh. Xin lỗi nhé.
Chúa ơi, Hannigan, đi lấy ít đá cho anh ta.
Tôi không sao. Tôi không sao mà.
Nghiêm túc mà nói, đó... đó không phải lỗi anh ta.
Tôi... tôi đáng bị vậy, được chứ?
Anh ta có trách nhiệm cư xử như một viên chức làm luật chuyên nghiệp...
Phải.
Trong mọi lúc.
Đi lấy chút đá cho anh nào. Đi thôi.
Phải đó.
Teresa Lisbon.
Đó là một... Đó là một cái tên hay đấy.
== Dịch bởi ngocquevt ==
Chuyện xảy ra sao vậy?
Hannigan nói anh ta bị khiêu khích. Anh Jane đồng tình.
Anh ấy nói tất cả là lỗi của mình.
Anh ta thật tử tế.
Một cảnh sát có tiền sự
tấn công người hôn phu đang đau buồn của nạn nhân một vụ giết người.
Xuất sắc luôn.
Tôi xin lỗi, thưa sếp.
Tôi hi vọng ta tìm được một cách sửa chữa chuyện này
mà không quá hà khắc với Hannigan.
Ông ấy là một người tốt, chỉ hơi bảo thủ chút.
Hmm.
Anh Jane bảo ảnh sẽ không kiện đâu.
Hãy hi vọng anh Jane vẫn dễ thương như vậy
sau khi sáng mai thức dậy
với cái đầu đau ong ong và đủ thời gian để suy nghĩ.
Ta phải tìm cách làm anh ta vui lòng.
Anh Jane?
Giám đốc Virgil Minelli.
Thôi thôi. Ngồi đi.
Tôi, à, tôi hết sức xin lỗi vì tất cả chuyện này.
Tôi hiểu rằng, ừm, đặc vụ Hannigan đã nói lời xin lỗi phải không?
À, vâng, anh ấy đã xin lỗi rồi. Mm-hmm.
Tôi hi vọng việc đó giúp được gì.
À...
ừm...
Tôi... tôi đến đây để, ờ, tìm hiểu về Red John.
Vâng. Đặc vụ Lisbon đã kể với tôi.
Tôi hiểu mối bận tâm của anh.
Red John là một trong những vụ khó nhất mà chúng tôi từng đối mặt.
Bao nhiêu nạn nhân rồi, Lisbon?
Mười.
Cho tới giờ.
Phải.
Bắt hắn là nhiệm vụ ưu tiên trên hết của chúng tôi.
Đội của cô đã phỏng vấn bao nhiêu cuộc rồi?
Hơn một trăm ạ.
Chúng tôi cũng đang phân tích lại tất cả chứng cứ xác thực
mà bên Sac P.D. đã thu thập.
Chúng tôi chia sẻ một số với bên FBI.
Chúng tôi đang theo đuổi rất nhiều đầu mối khác nhau.
Chúng tôi vẫn chưa khám phá được gì,
nhưng khi có được phát hiện gì, chúng tôi sẽ cho anh biết ngay.
Những đầu mối nào?
Chúng dẫn tới đâu?
Các anh... các anh có... nghi can nào không?
Chúng tôi không thể tiết lộ chi tiết của cuộc điều tra được.
Các anh không có nghi can nào cả.
Đây là một cuộc điều tra phức tạp,
và, vâng, tiến triển chậm.
Nhưng chúng tôi đang làm tất cả những gì có thể.
Tôi nói anh nghe, anh Jane à.
Người của tôi phải trở lại làm việc ngay.
Quãng đường dài đang chờ họ.
Nhưng nếu anh không phiền ở lại đây chờ,
khi, ờ, đặc vụ Lisbon trở về,
tôi chắc rằng cô ta sẽ rất vui
để, ờ, cho anh xem hồ sơ và giải thích vụ án cho anh.
Nơi đó ở ngoại thành à?
"Quãng đường dài trước mắt",
nơi đó... nơi đó ở ngoại thành phải không?
Anh muốn đi cùng không?
Vậy còn tốt hơn nữa. Hãy cùng đi với Lisbon.
Cô ấy có thể trả lời bất cứ câu hỏi nào của anh trên đường đi.
Tôi cũng thích vậy.
Tốt!
Chào sếp.
Anh ta làm gì ở đây?
Chuyện dài lắm.
Patrick Jane. Chào.
Cho.
Cứ vờ như tôi không ở đây.
Được thôi. Tên nạn nhân là Winston Dellinger.
Bị bắn 3 lần. Kia là xe anh ta.
Đội làm đường bắt gặp thi thể anh ta lúc khoảng 6 giờ sáng này.
Nhân viên điều tra ước lượng anh ta bị bắn lúc khoảng nửa đêm.
Có chút hư hại ở đầu xe.
Anh ta hẳn đã đâm cái gì đó,
nên có thể là một kiểu ẩu đả ngoài đường không?
Tôi nghi ngờ đó. Không có mảnh vỡ nào gần đây.
Mở rộng tìm kiếm đi.
Xem các anh có tìm được nơi nó xảy ra không.
- Phải. - Tôi Lisbon nghe.
Giờ anh làm gì?
Kỹ thuật viên đã làm xong việc,
chụp hết các kiểu ảnh.
Ta có thể tới gần.
Anh thấy không, trông có vẻ anh ta bị bắn ngay đây.
Để ý dáng vẻ tự nhiên của thân thể.
Và không có vết kéo rê.
À hớ.
Giờ anh chàng này...
anh chàng này khá là sạch sẽ. Khá mới.
Nhiều khi bọn tôi tới nơi,
đã có rất nhiều giòi bọ, trông như cái nồi hầm đang sôi vậy.
Cứ sủi bọt và nổi bong bóng.
Và bốc mùi nữa, ôi!
No comments yet. Be the first to leave one.