The first 200 lines.
Cửu Châu Phiêu Miểu Lục
Tập 43
Trưởng công chúa điện hạ nói
thư này là từ quê của tiên sinh gửi tới.
E là lỡ dở đại sự của tiên sinh
nên nô tỳ đi đưa ngay ạ.
Nô tỳ xin lui trước.
Điện hạ.
Hai thành bang lớn ở Thanh Châu đã bị hủy.
Vũ quận chúa đã về Thanh Châu.
Mau trở về.
Chúc mừng Quốc chủ thực hiện được ước nguyện.
Nên chúc mừng chúng ta.
Đây cũng là công lao bày mưu tính kế bao năm của nàng.
Bày mưu tính kế của quốc chủ còn trên cả thần thiếp.
Mấy năm nay,
tuy quốc chủ coi thần thiếp là quốc sư,
nhưng thần thiếp cũng hưởng lợi không ít từ quốc chủ.
Đang yên đang lành nói những chuyện này để làm gì?
Nếu không có nàng cùng ta bày mưu kế
thì thật buồn tẻ.
Thần thiếp đến là để từ biệt quốc chủ.
Nàng định đi đâu?
Thần thiếp mới nhận được thư từ cố hương Thanh Châu.
Có người nhìn thấy
Vũ Nhiên bị bắt cóc về Thanh Châu rồi.
Tình hình nguy cấp. Thần thiếp nhất định phải quay về ngay.
Nàng phải đi thật sao?
Năm ấy, ta từng hứa với nàng
giúp nàng phục quốc.
Xem ra cũng đến nên thực hiện lời hứa rồi.
Ta lập tức gửi thư cho Thác Bạt Sơn Nguyệt.
Kêu hắn phái một đội ngũ tinh nhuệ
cùng nàng đi Thanh Châu
giúp sức cho nàng .
Ân tình Quốc chủ đối với thần thiếp
thần thiếp sẽ không bao giờ quên.
Đứng lên đi.
Thật ra Hạ Đường
từ lâu đã là quê hương của thiếp.
Thần thiếp có một thứ này muốn tặng cho cho Quốc chủ.
Đây là Bách Khê Chi Thuật
tương thông với sinh mạng của người thi pháp.
Bách Khê vô sự,
Thiếp sẽ vô sự.
Ta đợi nàng ở Hạ Đường.
Tránh ra. Tránh ra.
Không có người ngươi muốn tìm.
Quân gia, ta thật sư không nói dối.
Thật sự có một vị cô nương xinh đẹp
đưa cho ta cái này.
Còn có một mảnh giấy.
Cô nương đó nói
nhờ tôi tới Thương Dương quan này
tìm một vị tướng quân
họ Cơ gì đó.
Nói ngài ấy rất lợi hại, rất dễ tìm.
Ta không biết ai như vậy.
Tướng quân của chúng ta
chỉ có họ Tức và họ Bạch.
Chưa từng nghe nói có ai họ Cơ gì đó.
Ngươi mau đi đi.
Quân gia, làm phiền ngài giúp ta tìm lần nữa với.
Ta đã hứa với vị cô nương đó rồi.
Ta…
Ta chính là người họ Cơ đó.
Tiểu Châu điện hạ.
Cơ Dã.
Có tin của Vũ Nhiên rồi.
Cô ấy sao rồi?
Muội ấy gửi thư về nói
là Dực Thiên Chiêm đã đưa muội ấy đi Thanh Châu.
Dực Thiên Chiêm?
Vậy cô ấy có gặp nguy hiểm gì không?
Muội ấy nói muội ấy tự nguyện đi.
Hình như đã xảy ra chuyện gì rồi.
Muội ấy muốn về xem sao.
Giờ ta phải đi tìm muội ấy.
Là ta làm lạc mất muội ấy.
Ta nhất định phải tìm muội ấy về.
Vậy huynh phải dẫn theo vài binh lính.
Dẫn binh thì phô trương quá.
Hơn nữa, đường sá xa xôi,
Trước mắt, việc quan trọng nhất là phải tìm được muội ấy trước.
Sau đó, mới biết Thanh Châu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
A Tô Lặc sao rồi?
Vẫn đang hôn mê.
Nhưng có chuyển biến tích cực rồi.
Nếu huynh ấy có thể tỉnh lại,
nhất định muốn đi cùng huynh.
Có cô chăm sóc A Tô Lặc
huynh ấy nhất định sẽ sớm khỏe lại thôi.
Đợi ta đưa Vũ Nhiên trở về,
chúng ta sẽ cùng đến thảo nguyên.
Được.
Ta đợi hai người trở về.
Đi đường núi cao sông dài, nhất định phải bảo trọng.
Yên tâm đi.
Thúc thúc, hình như có điểm sai sai.
Thác Bạt tướng quân.
Ngài diễn vở kịch à?
Phụng mệnh lệnh Bách Lý Quốc chủ,
bắt giữ tội thần Tức Diễn.
Nếu đã là Quốc chủ muốn bắt ta
thì có thể hạ một chiếu chỉ là xong.
Hà tất phải làm phiền Thác Bạt tướng quân
đóng kịch ở đây?
Ý của Quốc chủ là
Tức tướng quân rất có quân uy trong quân đội,
kêu ta đích thân đến mời ngài.
Nếu Thác Bạt tướng quân đã đến
thì để ta đi theo ngài ấy.
Thúc thúc!
Mời!
Đây là đâu vậy?
Cung điện mà Vũ Hoàng từng sống.
Đây là nơi phụ thân ta từng sống.
Có phải đây cũng là nơi ta sinh ra không?
Đến nay ta vẫn nhớ như in
sự rầm rộ
trong yến tiệc sinh thân của cô.
Trong hoàng cung,
trải đầy thảm đỏ kim tuyến.
Trên xà…
Trên xà treo đầy đèn lồng vẽ màu vô cùng tinh xảo.
Đâu đâu cũng thấy
chân đèn chạm trổ hoa cao bằng người
còn có những hương liệu quý giá được đốt ngày đêm.
Bầu trời
mấy trăm Hạc Tuyết trên bầu trời
lượn vòng tròn trên cao
hát vàng lừng
hát vàng lừng.
Nhưng
Nhưng bây giờ
sao lại biến thành ra cảnh tượng kinh hoàng này chứ?
Nó nhất định đã trải qua biến cố gì đó.
Nhất định đã xảy ra chuyện gì đó.
Bây giờ chúng ta
phải mau tới thần miếu
tìm Hạc Tuyết.
Như vậy chúng ta mới có được sức mạnh chiến đấu.
Đúng rồi, Hạc Tuyết.
Hạc Tuyết chỉ nghe điều khiển của một mình Cơ Vũ Thần.
Hạc Tuyết sẽ không chịu khống chế của bất cứ ai.
Công chúa điện hạ.
Công chúa.
Từ trước tới nay ta đều nghe lời ngài nói
Là ngài nói với ta
Thanh Châu là một cánh tùng lâm rậm rạp.
Nhưng tùng lâm đâu?
Bây giờ ông lại nói đưa ta tới thần miếu gì đó.
Làm sao ta biết được là ông đang không lừa ta?
Ta cũng đã rất nhiều năm
chưa trở về cố hương rồi.
Mọi chuyện xảy ra ở đây
nghiêm trọng hơn những gì ta tưởng tượng.
Nếu trước đây ta mà biết
nơi đây sẽ thành ra như vậy,
ta tuyệt đối sẽ không đưa cô về.
Tuyệt đối không.
Hãy tin ta.
Được, vậy ta sẽ tin ngài một lần nữa.
Không phải ngài nói ta là Cơ Vũ Thần sao?
Nếu ngài còn lừa ta nữa,
ta sẽ sai Hạc Tuyết một mũi tên bắn chết ngài.
Ngài ngây ra đó làm gì? Ta có biết đường đâu.
Dẫn đường.
Đi.
Mời công chúa.
Mẫu thân.
Thần nữ bái kiến quốc chủ.
Tiểu Châu.
Nào!
Để ta nhìn con thật kỹ.
Bao năm như vậy rồi, đã thành đại cô nương rồi.
Thần bái kiến quốc chủ.
Tướng quân vất vả rồi
Các tướng sĩ vất vả rồi.
Thần thay mặt ba vạn tướng sĩ cảm tạ ân tình của quốc chủ.
Tướng quân không cần câu nệ.
Mau đứng dậy đi.
Mẫu thân đi đường xa vất vả
hay là về phòng nghỉ ngơi trước đi ạ.
Công chúa điện hạ.
Các ngươi lui đi.
Công chúa điện hạ
người muốn làm gì
dặn dò chúng nô tỳ là được.
Ta muốn tự làm, ngươi lui xuống đi.
Dạ.
Những Hạc Tuyết ngài nói đang ở đâu?
Chính là những thứ trước mắt cô đó.
Đây không phải toàn là đá à?
Những Hạc Tuyết
vốn dĩ các người là hy vọng cuối cùng của ta.
Ta không hiểu tại sao
lại biến thành ra thế này.
Ở đây hình như đã trải qua một trận chiến ác liệt.
Có phải là sau khi đấu xong
No comments yet. Be the first to leave one.