The first 200 lines.
Zô!
Tuyệt vời.
Không say không về.
Để sức còn lo cho vợ nữa chứ.
Cậu đùa à?
Rượu chỉ làm tớ khoẻ hơn thôi.
Càng uống nhiều, tí làm việc càng máu.
Cốc nữa đi. Nhấm nháp thôi đấy.
Này Jane...
Em học năm thứ mấy rồi?
Năm thứ 4.
Sinh viên năm cuối phải biết nhiều hơn chứ.
Em thấy Tun thế nào?
Của cậu ấy to lắm đấy.
Cậu lúc nào cũng nói vậy.
Để Jim đi hỏi số mấy em.
Rồi cuối cùng lại bỏ.
Nhắc mới nhớ...
Các cậu còn nhớ lần...
cô gái ấy làm cậu ta say bí tỉ không.
Cô ấy tên là Kay.
Kệ bọn nó em ạ.
Đợi tí. Để tớ hỏi cậu câu này.
Sao một gã như cậu cũng có người lấy à?
Tớ thì sao chứ?
Sau một ngày mệt nhọc...
Tớ chỉ muốn về nhà...
ôm vợ hay chơi với thú nuôi.
Đâu có thời gian tụ tập...
đàn đúm với lũ lông bông các cậu.
Không có tớ nhá.
Gương mẫu kinh...
tối qua cậu ấy còn đi chơi gái với mình.
Đã say rồi sao?
Cô ấy đến đấy.
Trật tự đi.
Có chuyện gì vui vậy?
Có gì đâu em.
Điều cuối cùng là...
Một cốc nữa!
Em nghe cái gì vậy?
Đừng tắt chứ anh.
Bài đó hay mà.
Bọn anh chơi thân nhỉ.
Có gặp nhau thường xuyên không?
Anh nhìn gì vậy?
Em đẹp lắm.
Ghét.
Em có sao không?
Tun...
Cô ấy chết rồi à?
Đợi đã!
Lái xe đi.
Anh bảo lái đi!
Lái đi mau!
Dịch vào chút nữa.
Okay.
Cười lên nào Nuch.
Không là sẽ không đẹp đâu.
Tất cả các sinh viên Kỹ thuật...
tập trung lại để chụp ảnh lớp.
Họ gọi em kìa.
Jane đâu anh?
Chắc đang chụp ảnh với bạn cô ấy.
Bọn anh chưa chia tay đấy chứ.
Thôi, mình đi nào.
Anh gọi nhưng không thấy em nghe máy.
Em để im lặng à?
Nuch có gửi lời hỏi thăm em.
Khi nào thì em xong?
Cô ấy muốn...
Jane.
Sao anh có thể thản nhiên như vậy được chứ?
Giả bộ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Từ hôm đó đến giờ...
Em chưa ngủ ngon được đêm nào.
Anh cũng lo lằng lắm chứ.
Đáng lẽ chúng ta nên xuống kiểm tra.
Đó chỉ là tai nạn thôi mà.
Anh nói thì dễ lắm.
Anh đâu có ngồi sau vô lăng.
- Hi, Ti. - Hey.
Công việc thế nào?
Mới sáng ra mà cậu đã đến thế này...
công việc sẽ tệ lắm đây.
Ảnh của tôi được chưa?
Rồi. Đợi chút.
Đây.
Máy tính của anh bị hỏng à?
Đưa tôi xem nào.
The nerve.
Anh chụp tốt lắm.
Nếu chúng hỏng, chắc là do tôi.
Kiểm tra phim âm bản xem.
Chắc không đâu.
Tôi chụp tôi biết mà.
Cứ xem đã.
Nhìn này.
Cuộn phim này hỏng rồi.
Tun.
Tun.
Tun.
Anh có trong đó không?
Cứu!
Cứu tôi với!
Đừng sợ. Anh ở đây mà.
Máy ảnh anh sao vậy?
Anh cũng không biết.
Cả cuộn phim hỏng hết rồi.
Nhiều vậy sao?
Những cái vết này là gì vậy?
Chắc máy anh hỏng rồi.
Biết nói với Nuch thế nào đây?
Tun...
Nhìn bức ảnh này đi.
Người phụ nữ đó...
Anh có nghĩ là cô ấy đã chết không?
Đủ rồi đấy.
Ngày mai anh sẽ đi sửa máy.
Tun...
Nhìn bức này xem.
Em có chắc chỗ này không?
Xin lỗi.
Có chuyện gì vậy?
Mấy ngày trước có một chiếc xe đâm vào biển báo.
Chắc bọn say rượu.
Có ai bị thương không?
Không.
Chỉ có cái biển bị hỏng thôi.
Anh chắc chứ?
Sao ạ?
Không có gì đâu.
Cám ơn.
Cái gì?
Cậu có chắc là đã kiểm tra mọi chỗ chưa?
Không có chuyện gì đâu.
Cám ơn nhé.
Cậu ấy đã gọi cho mọi bệnh viện rồi.
Không có vụ tai nạn nào được báo cáo đêm hôm đó.
Không thể như vậy được.
Vậy còn cô gái chúng ta đâm phải thì sao?
Anh có chắc là cậu ấy đã kiểm tra hết không?
Có thể ai đó đã giúp cô ấy.
Có thể cô ấy vẫn ổn.
Làm sao cô ấy có thể ổn được chứ?
Bị đâm mạnh thế cơ mà.
Kể cả cô ấy có ổn thật đi nữa...
Vẫn có cái gì đó trong mấy bức ảnh.
Anh đã bảo em là nó không liên quan gì đến chuyện này cả.
Chỉ là lỗi máy ảnh mà thôi.
Em hiểu chứ?
Tun...
Có chuyện với cậu rồi.
Những bức ảnh này...
cho thấy một hồn ma đang ám ảnh cậu.
Cậu làm nghề này bao lâu rồi?
Sao lại hỏi tôi mấy chuyện thế này chứ?
Tôi biết mà...
Nhưng anh không thấy mấy cái bóng đó rất lạ sao?
Cậu muốn thấy hồn ma hả?
Tôi cho cậu xem.
Đây.
Hồn ma của dì Cham.
Có biết bây giờ bà ấy ở đâu không?
Đang bán chuối chiên ngoài cửa kia kìa.
Đây là dì Cham. Và đây nữa.
Tất cả đều là dì Cham.
Chụp trong cùng một ngày.
Chỉ là vấn đề ánh sáng...
rơi ra ngoài tiêu điểm thôi mà.
Tôi cũng biết mà.
Chắc chẳng ai lạ gì chỗ này.
Chỉ là một địa điểm bình thường...
mà chúng ta đi qua...
và nhìn thấy hàng ngày.
Giờ đến những bức này...
vẫn chụp chỗ đó.
Nhưng ở đây...
cây cầu trông đẹp hơn hẳn.
Điều đó cho thấy nghề nhiếp ảnh...
không phải chỉ để mô phỏng hiện thực.
Nó phụ thuộc vào cách...
bức ảnh được bố cục thế nào.
Cái gì nên bộc lộ ra.
Cái gì nên che giấu.
Nên nhớ cách phối cảnh là điểm then chốt.
"Số đặc biệt: Những bức ảnh ma."
Jane, đến sớm thế em.
Để anh nghe cho.
- A lô? - A lô, anh Tun hả.
Em Jane đây. Em sẽ đến chỗ anh sau.
A lô?
Tun, anh có nghe không đấy?
A lô?
Tun!
Tun!
A lô?
A lô?
Có chuyện gì vậy?
Anh cũng không biết.
No comments yet. Be the first to leave one.