The first 155 lines.
Bóng tối.
Bóng tối...
Bóng tối...
Bóng tối đang bao trùm lấy ta.
Ta, kẻ đã bị vùi chôn vào bóng tối...
Với một cơ thể hằn những vết kiếm...
Máu ta bị hút cho đến cạn.
Cho dù vậy...
Cho dù vậy...
Ta khao khát...
Nếu đã vậy.
Ta sẽ thét lên.
Hãy để tiếng thét xuyên qua đêm tối.
Ta khao khát!
Ta khao khát ngươi!
Chủ nhân.
Sáng nay tôi chuẩn bị loại trà Hoàng đế Ridgeway.
Có phiền ngươi không?
Không.
Tôi xin phép.
Hanna...
Ngươi không nghĩ cái trứng chiên này đáng thương sao?
Chọc cho nó bể ra...
Thì cái vẻ dâm đãng của nó bị phơi ra hết.
Một ngày nào đó nó sẽ thành nhãn cầu, bộ đồ lòng, hay lông vũ.
Nhưng tất cả những khả năng đó đã bị ta triệt hết.
Hanna.
Ngươi thực sự rất đáng thương.
Claude không nói với ngươi sao?
Người hầu thì không được phép nhìn thẳng vào chủ nhân.
Làm ơn tha cho tôi à?
Nếu không trừng trị ngươi, Claude sẽ ghét ta mất.
Dọn dẹp ngay đi.
Ngài Arnold Trancy sẽ ghé thăm vào bữa tối hôm nay.
Ông ta chỉ tới để xin tiền thôi, đúng không?
Lần này ông ta đến cùng với một linh mục.
Dường như ông ta đã nghi ngờ về cái lần ngài bị tráo đổi.
Ta phải làm gì đây, Claude?
Ta đã thay đổi tất cả mọi thứ đồ dùng yêu thích của lão già ngu ngốc đó!
Cái rèm thiếu thẩm mỹ của lão, cái thảm kì quặc của lão và mấy thứ khác của lão nữa!
Không vấn đề gì.
Tôi sẽ nhanh chóng giải quyết mọi chuyện.
Thật chứ?
Vâng...
Thưa ngài.
Một...
Hai...
Ba...
Lên nào!
Ngày thành đêm...
Ngọt thành mặn...
Sống thành chết...
Và cuối cùng...
Xanh thẫm thành vàng.
"Đấy mới là quản gia của Trancy".
Đúng không?
Không thẹn là Claude!
Chỉ cần có ngươi bên cạnh thì ta chẳng cần đến những tên vô dụng đó.
Nhưng...
Ta nghĩ hoa hồng ở chỗ này thì thích hợp hơn.
O~lê!
Đến đây thử đi, đồ đê tiện.
Thưa Cha, tôi thành thật xin lỗi khi kéo ngài đi cùng.
Thậm chí...
Cả Tử tước Druitt cũng đến.
Không cần phải lo những chuyện nhỏ nhặt thế.
Vì tôi đây đã mang ơn ngài Trancy mà.
Trong cái thế giới nhơ nhuốc này, tôi, Druitt...
Sẽ báo đáp món nợ của mình gấp bội lần.
Một việc làm chính nghĩa!
Dù sao thì...
Ngài nói rằng người chủ mới của nhà Trancy có vẻ đáng nghi, có phải không?
Vâng...
Cháu trai của tôi, Alois Trancy, đã bị bắt cóc ngay khi vừa mới được sinh ra.
Em dâu của tôi vì vậy đã tuyệt vọng mà chết.
Còn em trai tôi thì lang thang để đi tìm nó.
Nó đã tìm kiếm khắp mọi nơi nhưng vẫn không có kết quả.
Rồi sau đó...
Alois trở về...
Cùng với một tên hắc quản gia.
Nhưng ngay sau đó...
Em trai tôi đã chết một cách bí ẩn.
Vì thế Alois trở thành người thừa kế của nhà Trancy.
Tôi hiểu rồi.
Nghĩa là không có bằng chứng nào cho thấy cậu ta đích thực là con trai của Bá tước Trancy.
Đúng là như vậy.
Đó là lí do tôi muốn Cha, người có đôi mắt nhìn thấu sự thật...
Và ngài Druitt, người có quan hệ thân thiết với cha nó, khám phá sự thật về đứa trẻ đó.
Bác Arnold!
Ô, Alois!
Ôi, Chúa đã phạm một sai lầm khủng khiếp!
Người chủ của căn biệt thự xinh đẹp không phải ai khác ngoài một cậu bé!
Nhưng Chúa ơi, con sẽ tha thứ cho Người!
Amen.
U-Um...
Không có gì thay đổi so với lúc ngài Trancy còn sống!
Một căn biệt thự dát vàng óng ánh!
Ánh sáng lấp lánh này là sự tái sinh của huyền thoại Zipangu!
Zipangu là cách mà Marco Polo lần đầu gọi Nhật Bản.
Vâng...
Ngay cả những bông hoa vẫn giống như lúc cha còn sống.
Cháu...
Cháu không muốn mất đi sự ấm áp và mùi hương... của ông ấy...
Chắc cậu rất yêu cha mình nhỉ?
Uhm.
Cách đây rất lâu...
Cháu đã bị đưa đến...
Một ngôi làng nào đó.
Thậm chí tên của ngôi làng đó cháu cũng không biết.
Cháu không biết mình đã ở đó bao lâu.
Cháu không được phép rời khỏi đó.
Và bị bắt làm việc như một nô lệ.
Thật khủng khiếp...
Có một đứa trẻ khác cũng ở hoàn cảnh giống như cháu.
Cháu đã nghĩ cậu ấy như em trai của mình...
Nhưng vào ngày đó...
Trong đêm đó...
Gì...
Thế này...?
Ánh sáng dần lụi tàn.
Trong những tiếng thét thất thanh.
Mọi người và mọi vật nằm trong im lặng.
Bóng tối.
Ra là em ở đây!
Andrew? Đừng nói với anh là...
Em đã chết ư?
Không...
Anh không muốn!
Đừng bỏ anh một mình!
Làm ơn đi mà!
Rốt cuộc ở đó đã xảy ra chuyện gì?
Cháu cũng không biết.
Nhưng...
Cha đã vì cháu mà đến đó!
Cháu không cô đơn!
Vẫn còn người yêu thương cháu!
Cháu đã nghĩ như vậy.
Tuy nhiên...
Cha cháu...
Thật đáng thương...
Ôi Chúa ơi!
Rốt cuộc tôi vẫn không thể tha thứ cho Người!
Tuyệt vọng là tội lỗi!
Hãy nhớ rằng Chúa vẫn yêu cậu.
Bất cứ lúc nào cậu cần thì hãy gọi tôi!
Cám ơn rất nhiều.
Nhưng cháu không sao.
Cháu đã có bác Arnold rồi!
Ờ, cháu nói đúng.
Nè! Bác Arnold.
Hử?
Chuyện gì?
Đừng kề miệng bác gần quá, miệng bác thối lắm.
Ranh con bố láo!
Đợi đã...
No comments yet. Be the first to leave one.